“ Nơi này là phòng ngủ chính, đối diện là trung tâm tiểu khu, kéo rèm ra có nắng ấm chiếu lên giường.”
“ Còn đây là phòng ngủ phụ, có khách tới chúng ta an bài họ ngủ ở đây ..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chắc là không có ai chạy tới nhà chúng ta ngủ lại đâu, mặc dù Đại Hải mặt cực dày, nhưng anh không cho anh ấy cơ hội quấy nhiễu thế giới hai người của chúng ta ..
Vũ Khiết thì được, cô ấy là chị em thân thiết nhất của em mà.”
“ Đây là phòng trẻ con, sau này chúng ta có con sẽ ở đây, em xem đối diện với cửa sổ là sân chơi tiểu khu, nó sẽ rất thích
Đây là thư phòng, chỗ chúng ta xem sách, chơi game, còn chuẩn bị sửa nó thành chiếu phim ...”
Khổng Nhược Khuê được Trần Thuật nắm tay dẫn đi thăm quan căn nhà, nghe y giảng giải mục đích từng căn phòng, lòng tràn ngập hạnh phúc
Mỗi câu nói của Trần Thuật đều liên quan tới cô, tương lai của y cũng là tương lai của cô
Cô thích cảm giác cùng nhau hoạch định tương lai, lời miêu tả của Trần Thuật làm trong đầu cô đã hiện lên bức tranh sống đống
Sáng sớm, nắng ấm chiếu vào phòng đánh thức cô, mở mắt ra thấy cả ánh nắng và Trần Thuật ở bên gối
Hôm qua Thang Đại Hải và Lý Như Ý tới nhà họ uống rượu, đêm khuya rồi mặt dày muốn ở lại, bị một kẻ mặt dày hơn đuổi đi
Một cô bé xinh xắn và thằng bé bụ bẫm bám tay vào ban công, hâm mộ nhìn sân chơi bên ngoài, nhào tới ôm chân cô làm nũng, mẹ có thể xuống kia chơi với các bạn được không
Trong thư phòng, cô và Trần Thuật dựa sát vào nhau xem phim kinh dị, hoặc là mỗi người ngồi ở ghế riêng của mình xem sách không ai làm phiền ai ..
Thi thoảng ngẩng đầu lên nhìn nhau, hạnh phúc bình an
Khổng Nhược Khuê rất mong đợi tương lai
Buổi tối tất nhiên không thể ở lại nhà mới, vì chỉ có phòng trống, hơn nữa phải điều chỉnh ít kết cấu, thiết kế trang trí và nhét vào đống đồ gia dụng
Lần nữa Trần Thuật qua đêm ở nhà khổng Nhược Khuê
Lần đầu tiên là sau khi chia tay với Lăng Thần, uống say được Khổng Nhược Khuê nhặt về, sau đó Trần Thuật vô số lần tới nhà cô, nhất là khi cô bị thương ở chân càng gần như ngày ngày làm bạn bên cạnh, song không có cơ hội ngủ lại nữa
Trần Thuật tắm xong đi ra nhìn thấy Khổng Nhược Khuê ôm búp bê gấu mèo lớn ngồi trên ghế sô pha xem ti vi, một show thực tế, đám nghệ sĩ sinh hoạt nơi hoang dã, tự động thủ kiếm cái ăn cái mặc
Khổng Nhược Khuê chưa bao giờ tham gia show thực tế, nhưng lại cực kỳ thích những tiết mục này
Vừa xem vừa cười khanh khách, đến lúc người ta làm các loại món ăn thiên nhiên lại lén nuốt nước bọt thèm thuồng
Thấy Trần Thuật ngồi xuống bên cạnh, Khổng Nhược Khuê dựa vào lòng y: ” Có khẩn trương không?”
“ Khẩn trương.” Trần Thuật vốn không khẩn trương, nhưng mà nghe Khổng Nhược Khuê nói tới vấn đề này, đột nhiên khẩn trương, cô gái này không nảy sinh ý đồ xấu gì với mình đấy chứ
Đúng thế thì ..
Tốt quá
“ Đừng lo.” Giọng Khổng Nhược Khuê êm nhẹ như nói mớ trước khi ngủ: ” Cha mẹ em đều rất là người rất tốt, họ không làm khó anh đâu
Cha em thích uống rượu, tửu lượng lại cao, mẹ em nấu ăn giỏi, mấy hôm trước còn gọi điện hỏi em xem thói quen ăn uống của anh thế nào, hỏi anh có ăn cay được không ...”
“Em sẽ luôn ở bên anh, không để anh một mình đâu, nhà em là nhà anh, cha mẹ em là cha mẹ anh, đừng bị áp lực.”
Tụt hết cảm xúc, té ra cô nàng đang nói chuyện mai tới nhà cô ấy, khả năng là lo Trần Thuật lần đầu tới gặp gia trưởng sẽ khẩn trương nên nói suốt, không phù hợp với tính cách dứt khoát của cô: ” Ừ, có em thì anh sẽ không khẩn trương.”
“ Tới nhà em thì đương nhiên sẽ có em rồi.”
Trần Thuật còn muốn nói gì đó nhưng mà Khổng Nhược Khuê đã khép mắt lại, cứ như thế rúc trong lòng y mà ngủ, tay vẫn ôm con gấu trúc, vừa tranh thủ hoàn thành cảnh quay rồi chạy cả trăm ki lô mét về Hoa Thành, tất nhiên là mệt
Vậy là đêm nay hết làm gì được rồi, Trần Thuật không thất vọng, yêu thương ôm cô trong lòng, cô vừa mới ngủ, chưa ngủ say, sợ chạm cái sẽ tỉnh lại
Trần Thuật muốn đợi cô ngủ thật say rồi mới bế cô lên giường, để cô có thể ngủ một giác tới sáng
Miệng thì luôn miệng trấn an Trần Thuật đừng khẩn trương, kỳ thực chính cô mới là người khẩn trương
Kính coong
Khổng Nhược Khuê ấn chuông, rất nhanh cánh cổng tiểu viện được mở ra
Khuôn mặt dì Hai xuất hiện, nhìn đôi nam nữ đứng trước cửa cười vui vẻ: ” Vừa rồi mẹ cháu còn nói sao sắp trưa rồi mà chưa tới, thế là cháu tới.”
“ Dì Hai vất vả rồi.” Khổng Nhược Khuê khom người nói:
“ Dì Hai vất vả rồi.” Trần Thuật cũng cám ơn theo, cảm thấy cơ mặt mình không tự nhiên lắm, cái tiểu khu này thua xa tiểu khu Khổng Nhược Khuê đang ở, nhà cửa có lẽ đều xây dựng từ mấy chục năm trước rồi, nhưng mà ở cổng có người cầm súng đứng gác, không khỏi làm y nhớ tới cái video con rể tới nhà cha vợ ở Mỹ:
Đúng là sợ cái gì thì gặp phải cái đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cha cô ấy là quân nhân đấy, đã thế cấp bậc không thấp, cấp bậc gì nhỉ, Trần Thuật lúc đó hơi váng đầu nên quên béng rồi, chỉ nhớ cấp bậc đó có súng đấy
Dì Hai cười híp mắt nhìn Trần Thuật từ trên xuống dưới trêu chọc: ” Chà chà, đây không phải đứa cháu ngốc nhà chúng ta sao, đều là người một nhà rồi, khách khí làm gì?”
“ Dạ.” Trần Thuật xấu hổ:
“ Lần đầu tới nhà, có khẩn trương không?” Dì Hai nhìn trán Trần Thuật chưa gì đã có mồ hôi, càng trêu già:
“ Không ạ.”
Mồm nói thế chứ làm sao Trần Thuật không khẩn trương cho được, tối qua còn thấy mình rất bình tĩnh, thế mà chả hiểu sao sáng nay vừa thức dậy đã khẩn trương rồi:
Lúc này trong đầu Trần Thuật sinh ra đủ mọi ý nghĩ, cha mẹ cô ấy có thích mình không
Cha cô ấy chắc là không, có cha vợ nào lại thích con rể, mẹ cô ấy chắc là có nhỉ, dù sao mẹ vợ nhìn con rể càng nhìn càng thích mà, với lại mình có dáng vẻ của Phan An có tài của Tống Ngọc ..
Chẳng lý do gì lại không thích
Chuyến đi hôm nay sẽ quyết định vận mệnh của mình, con đường ái tình tương lai của mình sau này gập ghềnh hay bằng phẳng xem vào biểu hiện hôm nay
Cho nên Trần Thuật mỉm cười, giữ sự ưu nhã ung dung của cung Thiên Xứng, chỉ là sao hôm nay trời nóng thế chứ, nhiệt độ gần 10 độ chứ ít à?