“ Ha ha ha ...” Dì Hai cười to ba tiếng, không biết có phải cười nhạo y không, đưa tay ra nhận lấy quà trong tay Trần Thuật: ” Để dì xách cho.”
“ Để cháu ạ.” Trần Thuật sao có thể để dì Hai sách đồ cho mình, mặc dù dì Hai luôn làm công tác giúp việc chăm sóc Khổng Nhược Khuê, nhưng cô chưa bao giờ coi dì Hai là người ngoài, hôm nay còn xuất hiện ở đây, chứng tỏ là quan hệ với Khổng gia rất mật thiết:
Vì thế ở trước mặt dì Hai cũng phải biểu hiện thật tốt
“ Để Dì.” Dì Hai cướp lấy hộp Mao Đài trong tay Trần Thuật: ” Cháu không khỏe bằng Dì.”
Hự ..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhất kiếm xuyên tâm
Cơ mà dì Hai nói có sai chút nào đâu, y thực sự không khỏe bằng dì Hai, một hộp sáu bình Mao Đài, y xách có chút vất vả, vậy mà trong tay dì Hai nhẹ như cầm viên gạch, đã thế lại còn định nhận luôn túi còn lại trong tay y, dùng ngữ khí coi thường vạn vật nói: ” Nào, đưa hết đây.”
“ Dì Hai, không cần ạ.” Trần Thuật sợ cái này cũng bị dì Hai lấy nốt thì mình thành tay không vào nhà, tới để ăn chực, thế là vội vàng mang quà đi trước một bước:
Vừa mới tới cửa thì một nữ nhân trung niên mặt tươi cười đi từ nhà ra, thấy một chàng trai trẻ xách theo túi quà đẹp đẽ thì dừng lại nhìn: ” Có phải là Tiểu Trần không?”
“ Mẹ, người ta tên là Trần Thuật, cái gì mà Tiểu Trần, Tiểu Trần, cứ như mẹ mỗi lần ra tiểu khu gọi bảo an vậy.” Khổng Nhược Khuê ôm lấy cánh tay Phó Tư Vũ, làm nũng:
“ Gọi Tiểu Trần mới thân thiết, được, con không thích thì mẹ gọi là Trần Thuật.” Phó Tư Vũ rất chiều cô con gái bảo bối này:
“ Chào chào dì ạ, cháu là Trần Thuật, dì cứ gọi cháu là Tiểu Trần, cháu cũng thấy nghe thân thiết.” Trần Thuật chân hơi run, song không quên nhiệm vụ, ân cần tiếp cận, mặc dù bạn gái nói đỡ cho mình, nhưng bây giờ lời mẹ vợ mới là lớn nhất:
“ Tiểu Khuê nói đúng, sau này dì gọi cháu là Trần Thuật, cái tên này cũng thân thiết lắm.”
Phó Tư Vũ ánh mắt kín đáo đánh giá chàng rể tương lai, không biết người mà con gái mình gửi gắm hạnh phúc cả đời là người thế nào
Trần Thuật cũng đang quan sát thái độ của mẹ vợ tương lai, y được Khổng Nhược Khuê nói cho rồi, cha mẹ cô kết hôn ba năm mới có cô, giờ tính cả tuổi mụ thì mẹ cô đã 49, nhưng vì cuộc sống thoải mái, giỏi chăm sóc, nên nhìn thoáng qua giống ba mấy thôi, vóc dáng hết sức tiêu chuẩn
Giờ đã biết vẻ đẹp của Khổng Nhược Khuê có được từ đâu rồi, té ra toàn bộ di truyền từ mẹ, có lẽ là di truyền được một ít từ cha ..
đó là tóc
Trần Thuật xem ảnh cha vợ rồi, tóc rất dày, so với người thường dày hơn nhiều, như đội cái mũ đen ở bên trên đầu vậy
Trần Thuật kịp thời đưa quà tới: ” Không ngờ dì xinh đẹp như vậy, xem ra cháu mua đồ mỹ phẩm đều thừa rồi, dì căn bản không cần tới.”
Câu này vừa ý Phó Tư Vũ, bà không để ý Trần Thuật tặng cái gì, nhưng thích lời y nói khi tặng quà, nhận lấy túi: ” Chà, khách khí làm gì, chỉ bảo Tiểu Khuê dẫn cháu về ăn bữa cơm nhà thôi, sau này là người một nhà rồi, đừng lãng phí.”
Xem đi, thế mà thành người một nhà rồi đấy
Chứng tỏ mẹ vợ tán đồng nhân phẩm của Trần Thuật, tiếp nhận y tới nhà
Đó là sức mạnh của ngôn ngữ
Không, đó là sức mạnh của sự ảo tưởng trong đầu Trần Thuật
“ Mẹ, làm sao để bị lừa nhanh thế.” Không ngờ Khổng Nhược Khuê lại ở bên tỏ ý bất mãn:
“ Mẹ bị lừa không sao, con đừng bị lừa là được.” Phó Tư Vũ giao túi quà cho dì Hai, hiền từ dặn con gái, kiếm được nam nhân tốt biết tình thú thương con mình yêu con mình, đó là mong đợi của toàn bộ cha mẹ thiên hạ:
“ Con cam lòng để anh ấy lừa.” Khổng Nhược Khuê thủ thỉ:
Phó Tư Vũ biết nói gì đây, xoa đầu con gái, chỉ mong lựa chọn của con mình là đúng, mời Trần Thuật vào nhà, bảo con gái lên nhà thay quần áo cho thoải mái
Trần Thuật thấy phòng khách không có ai cả, dè dặt hỏi: ” Chú đâu hả dì?”
“ Ông ấy ở ngoài làm vài việc, lát nữa sẽ về.” Phó Tư Vũ vừa rót trà cho Trần Thuật vừa nói:
Có việc ở ngoài
Trần Thuật giật mình đánh thót, ngày quan trọng như vậy mà cha vợ lại ra ngoài làm việc, chẳng phải tỏ thái độ không ưa mình à
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông ấy không hải lòng với mình ở điểm nào chứ, còn chưa gặp mà
Vừa yên tâm được một chút Trần Thuật như ngồi trên bàn chông, nhất thời không biết nói gì, nhớ tới phong tục phương nam, liền tỏ ra chăm chỉ: ” Dì, trong nhà có chuyện gì cần cháu giúp không ạ?”
Tắc cống hay dột nhà, Trần Thuật đều sẵn sàng làm hết, không sợ nhiều việc, chỉ sợ không có gì làm
“ Không có.” Phó Tư Vũ lắc đầu: ” Biết hôm nay hai đứa tới, thức ăn đã chuẩn bị sẵn, chỉ cho vào nồi thôi.”
“ Thế cháu quét nhà?”
“ Không cần, nhà vừa được dì Hai quét rồi, cháu xem nước còn chưa khô.”
Trần Thuật càng cuống: ” Thế có bóng đèn hỏng không ạ, ống dẫn gas có cần thay không ạ?”
“ Không cần không cần, bóng đèn trong nhà tốt lắm, nhà không dùng gas.”
“ Dì, nhà không có việc gì cần cháu sao, dì nghĩ thật kỹ xem.” Trần Thuật hết sức khẩn thiết, sao không cho mình làm cái gì thế này, y muốn khóc:
Phó Tư Vũ cũng dở khóc dở cười: ” Ài, cái thằng bé này, tới nhà là khách, không cần cháu làm gì cả, nhà không có việc gì.”
Trần Thuật lo lắng tới mất bình tĩnh rồi, không thể ngồi yên muốn dùng hành động chứng tỏ bản thân không phải chỉ nói, cởi áo khoác, sắn tay áo lên: ” Vậy để cháu xuống bếp, dì cứ ngồi đây, trưa thưởng thức tài nấu nướng của cháu.”
“ Anh ngồi im đó cho em.” Khổng Nhược Khuê đã thay trang phục ở nhà từ trên lầu chạy xuống, ấn ngay bạn trai ngồi im tại chỗ, lườm một cái: ” Mẹ em đã chuẩn bị mấy ngày rồi, để hôm nay thể hiện cho anh xem, anh định cướp vinh dự này à?”
“ Không dám.” Trần Thuật cười ngượng ngập, có Khổng Nhược Khuê ở đây liền bình tĩnh hơn, nhận ra nãy giờ mình hơi căng thẳng quá độ làm trò hết không ít:
Phó Tư Vũ cười thông cảm: ” Đúng thế, cháu ngồi đây trò chuyện là được, Trần Thuật, cháu là người ở đâu?”
Trần Thuật hít sâu một hơi, tới rồi, tới rồi, màn thẩm vấn bắt đầu rồi.