[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“ Dạ, người Lạc Thành ạ.” Trần Thuật lập tức ngồi ngay ngắn, y biết con rể tới nhà chuẩn bị phải đối diện với ba câu hỏi của kinh điển mẹ vợ:
Cậu là ai
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Từ đâu tới
Muốn đi đâu
Chính là tinh túy của hộ khẩu, công tác và tương lai
Đây là bài tập đã được chuẩn bị rồi, cho nên Trần Thuật ứng phó suôn sẻ, không xuất sắc, đủ qua ải, khi chuông đồng hồ đánh một tiếng, Phó Tư Vũ mới nhận ra nói chuyện lâu rồi vội đứng lên: ” Tiểu Khuê, còn ngồi với Trần Thuật, dì đi làm cơm.”
Bị tra hộ khẩu một hồi, Trần Thuật toát mồ hôi, đến cả lòng bàn tay cũng ươn ướt: ” Mẹ ..
À không dì, để cháu xuống bếp giúp.”
“ Không cần.” Giọng dì Hai rất lớn, gây cảm giác rất chấn động, bà bê đĩa hoa quả đã cắt gọt tới: ” Hai đứa cứ ngồi đi, dì đi giúp.”
Thấy bạn trai khẩn trương quá độ rồi, Khổng Nhược Khuê nói nhỏ: ” Để em dẫn anh đi xem phòng em.”
“ Thế không hay.”
Trần Thuật giật mình, ban ngày ban mặt chạy vào phòng con gái nhà người ta ..
À quên, cô ấy là bạn gái mình
Thiếu chút nữa thì quên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“ Em nói là lệnh.” Khổng Nhược Khuê cưỡng chế kéo Trần Thuật lên lầu:
Khuê phòng của Khổng Nhược Khuê ở tầng hai, mở cửa sổ ra một cái là thấy được cây nhãn cành lá xum xuê, phòng chỉ có một giường, một tủ, sau đó là giá sách khắp nơi, xếp đầy sách, món trang trí nhỏ cũng rất nhiều
Trần Thuật rút cuốn Oliver Twist ra, còn chưa kịp mở trang nhất thì Khổng Nhược Khuê ở bên reo lên: ” Ồ, anh cũng thích cuốn sách này à, em thích lắm, dù ở hoàn cảnh gian nan thế nào, nhân vật vẫn giữ được bản tính, giữ được thiện lương, chứ không hùa với lưu manh tội phạm ...”
Trần Thuật ngại ngùng: ” Anh chỉ biết thôi, còn chưa xem, em đã thích thì anh sẽ về xem.”
“ Ừ, em tin là anh sẽ thích.” Khổng Nhược Khuê gật đầu tin tưởng:
Trần Thuật xem giá sách một lượt, rất nhiều sách, nội dung đa dạng, lại thuận tay rút cuốn nhạc phổ, trong đó có cả vết gấp và ghi chú bằng nét bút thanh tú, nghi hoặc nhìn lần nữa, không có cuốn sách nào mới: ” Chẳng lẽ sách ở đây em đều đọc rồi à?”
“ Chỉ có cuốn sách nào em đã đọc rồi mới có tư cách bày lên giá.” Khổng Nhược Khuê vênh mặt:
Trần Thuật hít sâu một hơi nhìn đống sách nhiều như cái thư viện nhỏ, cô bạn gái này, thực sự quá biến thái mà, y rất thích đọc cũng chưa đọc nhiều sách như vậy: ” Em còn giống học khoa Trung Văn hơn anh.”
“ Dù sao hồi bé em cũng muốn thành một tác giả mà, em còn gửi cho tạp chí nhiều bản thảo, nhưng đa phần bị trả lại, nên đành bỏ.”
“ Ra là thế, nhưng mà lượng đọc của em cũng kinh người thật đấy.”
“ Kỳ thực không nhiều đâu, em thích xem tiểu thuyết võ hiệp, riêng xem hết tiểu thuyết của Kim Cổ Lương Ôn cũng đã chiếm nhiều ngăn rồi
Em lại còn học cả piano và violon nên sách nhạc phổ không biết mua bao nhiêu mà kể, còn có tuần san, tạp chí ..
Hì hì, nhiều tạp chí thời trang lắm ..”
Khổng Nhược Khuê đang nói thì di động trong túi reo, cô xem tên người gọi nói: ” Đạo diễn gọi tới, em phải nhận.”
“ Ừ, em cứ đi đi ...”
Trần Thuật tiếp tục xem giá sách, phát hiện ra một hàng khung ảnh, trong đó tất nhiên là ảnh của Khổng Nhược Khuê, có thể thấy được thay đổi của cô từ non nớt tới lúc trưởng thành, đúng là càng ngày càng xinh đẹp
Đột nhiên có một khung ảnh thu hút Trần Thuật, bức ảnh đó ở trong cùng, đã ố vàng, ảnh đen trắng, chụp riêng một cô bé ...
Béo
Trần Thuật choáng váng, không thể nào, y vồ ngay lấy bức ảnh gần như dí sát mặt vào nhìn, y nhận ra ngay đứa con gái vừa đen vừa béo đó, làm sao quên được chứ, đó là ác mộng tuổi thơ của y mà ..
đầu óc choáng váng, vận dụng hết tế bào thần kinh để kiếm ra một lời giải thích hợp lý, nhưng lời giải thích hợp lý nhất là, cô bé ấy chính là bạn gái của mình
Nhưng …
Cô ấy, cô ấy làm sao lại biến thành Khổng Nhược Khuê
Cô ấy vì sao lại tìm mình
Có phải vì hồi nhỏ bắt nạt mình chưa đủ, lớn lên muốn bắt nạt tiếp không
Cuộc điện thoại đó của Khổng Nhược Khuê rất dài, phải mất mười mấy phút sau cô mới đứng ở cửa phòng gọi: ” Cha em về rồi.”
Trần Thuật nghe tiếng gọi nhanh chóng khôi phục tâm tình, cuống quít đặt bức ảnh vào chỗ cũ, cẩn thận tới mức lau cả vân tay trên đó, mặt không đổi sắc, vờ như chẳng biết gì: ” Ừ.”
Nhìn thấy cha Khổng Nhược Khuê, Trần Thuật càng xác định, bạn gái mình được di truyền từ mẹ, đó là nam nhân mặt vuông, đầu to, bụng hơi phệ, mặc chiếc jacket xám, nhìn giống như bao ông già bình thường, mái tóc đen dầy thời trẻ đã thưa đi nhiều, tuy không tới mức hói, đại bộ phận đã bạc
Có điều vóc người cao lớn, lưng thẳng tắp, trông rất có uy
Vừa mới thấy Trần Thuật đã hỏi: ” Cậu là Trần Thuật hả?”
“ Dạ, cháu là Trần Thuật.” Trần Thuật hết sức cẩn thận đáp, đề phòng ông thình lình rút súng:
“ Chẳng qua chỉ như thế.” Khổng Thịnh Đức liếc con gái một cái:
“ Cha ...” Khổng Nhược Khuê kéo dài giọng, tỏ rõ không hài lòng:
Khổng Thịnh Đức cười một tràng: ” Có điều nếu được Tiểu Khuê nhìn trúng thì không thể kém
Đứng thẳng lên, đừng lom khom như thế, trông chướng mắt lắm.”
“ Dạ.” Trần Thuật chưa gì đã thấy khó chơi rồi, dù biết trước như vậy, song nhất thời không biết ứng phó thế nào:
Khổng Thịnh Đức không nhiều lời, đi ra thấy cơm nước đã bày trên bàn, nói: ” Ăn cơm đi, trưa nay uống Mao Đài cậu mang tới.”
“ Vâng, cháu uống với chú vài chén.”
“ Cha, Trần Thuật không uống được rượu.” Khổng Nhược Khuê nói với cha mình, lại nháy mắt với Trần Thuật:
“ Không uống được à?” Khổng Thịnh Đức trừng mắt lên nhìn Trần Thuật: ” Không biết uống rượu còn gì là nam nhân.”
“ Cháu uống được.” Trần Thuật mạnh miệng: ” Bất kể thế nào trưa nay cháu cũng uống với chú, bạn rượu bạn rượu, có bạn phải có rượu, có rượu phải có bạn, thế uống rượu mới sướng khoái.”
“ À được, thằng nhóc này hiểu rượu đấy.” Khổng Thịnh Đức từ lúc gặp Trần Thuật đến giờ sắc mặt mới khá được một chút:
Nhưng đến khi Trần Thuật nhìn thấy cốc thủy tinh cực lớn phải chứa được 200 mi-li-lít thì tái mặt hiểu ra vì sao Khổng Nhược Khuê lại bảo mình không uống được rượu rồi, hai cốc này là cực hạn của y, hơn nữa lại uống rượu mạnh như Mao Đài, không chống nổi
Có điều đã tới nước này chỉ có cách liều mạng tiếp cha vợ thôi.