Cô Bạn Cùng Bàn

Chương 416: Nghĩ tới Thang Đại Hải là xong




Sau khi mời khách ngồi, bảo thư ký mang cà phê vào, Trần Thuật mang theo chút tâm trạng nóng ruột, cười hỏi: ” Đạo diễn Tống xem kịch bản chưa?”
“ Xem rồi, tình cảm chân thành, xúc động lòng người, đây chính là câu chuyện tôi cần.”
Tống Tử Lâm là đạo diễn phim truyền hình cực kỳ có tiếng, sở trường của ông là những phim về cuộc sống, lần này kịch bản mới của Trần Thuật được Khổng Nhược Khuê tiến cử cho ông, sau khi xem xong đích thân hẹn gặp Trần Thuật:
Ông rất có hứng thú với kịch bản này
“ Đạo diễn Tống quá khen, tôi chỉ là tay viết mới, còn nhiều chỗ chưa thành thục, mong được bậc đại sư như chú chỉ điểm cho.” Trần Thuật khiêm tốn nói:
“ Ở chuyện sáng tác này cần nhất là thiên phú, nhiều tác giả bằng một bộ tiểu thuyết mà chấn động tứ phương, trong khi đó nhiều người viết cả đời chẳng ra gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Biên kịch Trần rất có thiên phú, tôi đã xem kịch bản Chàng cơ trưởng, rất mong đợi bộ phim hoàn thành.”
“ Kịch bản mới này tôi đọc từng chữ, là thứ tình cảm mà tôi luôn tìm kiếm trong các câu chuyện, ngọt ngào tự nhiên, buồn nhưng không ủy mị, đó mới là ái tình nên có
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chứ còn thứ đống âm mưu quỷ kế, lại còn tai nạn xe máu chó có còn là ái tình không
Thích một người, đơn giản là thích, thế là đủ.” Tống Tử Lâm khẳng định lại lần nữa:
Trần Thuật cảm giác tri kỷ gặp nhau muộn: ” Vậy đạo diễn Tống muốn đích thân làm đạo diễn cho kịch bản này.”
“ Đúng thế, cho nên tôi mới tới đây cầu kịch bản, vốn công ty có bộ phận chuyên trách, nhưng tôi nhất định muốn kịch bản này cho nên thấy tự mình tới cho chắc chắn.” Tổng Tử Lâm không ỷ thân phận địa vị làm cao, đáng nhẽ ông ta hoàn toàn có thể mời Trần Thuật tới gặp mình, nhưng ông ta không làm thế, vì ông ta là đạo diễn thuần túy theo đuổi nghệ thuật, thế nên mấy cái quy tắc kia không thèm đếm xỉa:
Người được Khổng Nhược Khuê tiến cử kịch bản, tất nhiên có chút tính cách giống cô
“ Vậy thì tốt quá, đạo diễn Tống đích thân ra tay, tôi mong mà không được.” Trần Thuật kích động, Tống Tử Lâm là tiền bối thần tượng của y, nhưng mà câu này trong giới nói nhiều quá thành mất ý nghĩa, biểu hiện tâm nguyện muốn hợp tác là đủ:
“ Nội dung tốt luôn hiếm, hợp tác với biên kịch Trần cũng là vinh hạnh của tôi.” Tống Tử Lâm ấn tượng với Trần Thuật rất tốt, giới tác giả này ít thiếu nhất là người tính cách quỷ dị, kiêu ngạo hết hồn, khi hợp tác sẽ có nhiều va chạm, làm người ta thống khổ vô cùng:
“ Có điều tôi cũng phải nói trước với đạo diễn Tống, tuy tôi là biên kịch của kịch bản này, nhưng tôi cũng là người chịu trách nhiệm của Huỳnh Hỏa Trùng
Kịch bản này là hạng mục trọng điểm của công ty chúng tôi vào năm sau, cho nên nếu đạo diễn Tống muốn hợp tác cũng có thể tham gia nhập cổ phần vào hạng mục.”
“ Chuyện này không thành vấn đề.” Tống Tử Lâm sảng khoái nói: ” Trước khi tôi tới đây đã cân nhắc tới chuyện này, mọi người cùng hợp tác, nguy hiểm cùng gánh, lợi ích cùng hưởng, đối với các bên là tốt nhất.”
“ Cám ơn đạo diễn Tống lý giải, ngoài ra tôi muốn Khổng Khuê đóng vai nữ chính.” Trần Thuật đưa đề nghị:
“ Ái dà, thế thì còn gì bằng, tôi mấy lần lỡ cơ hội hợp tác với Khổng Khuê rồi, nếu cô ấy đồng ý diễn vai chính, tôi mong mà chẳng được
Khi đọc kịch bản này, tôi thấy Khổng Khuê vô cùng thích hợp, cô ấy không đóng vai chính, giao cho người khác, tôi không yên tâm ấy chứ.”
“ Vậy tôi thay Tiểu Khuê cám ơn đạo diễn Tống.” Minh tinh và đạo diễn lớn đều chỉ có thể gặp không thể cầu, Tống Tử Lâm khó gặp, Khổng Nhược Khuê kén kịch bản, nếu dùng hạng mục này trói hai người họ lại, Trần Thuật thấy không có lý do gì thất bại nữa:
“ Nói vậy khách khí rồi.” Tống Tử Lâm xua tay: ” Vậy nam chính, phía biên kịch Trần có tiến cử nhân tuyền nào không?”
“ Nam chính phải nhờ đạo diễn Tống tiến cử rồi.”
Huỳnh Hỏa Trùng là công ty nhỏ xíu, không có vị thế như Đông Chính để ôm hết nhân vật trọng yếu, như thế bên này đã chọn nữ chính, Trần Thuật phải nhường ra nam chính cho bên kia rồi, tham gia vào bộ phim có cả Tống Tử Lâm và Khổng Nhược Khuê, e tin đưa ra, không ít quản lý nghệ sĩ lớn nộp hồ sơ lên.
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Còn nam phụ thì Trần Thuật muốn để giành cho Lý Như Ý, để củng cố thêm độ nổi tiếng của hắn
Bảo Lý Như Ý hợp hay không à
Biên kịch Trần cười khẩy, dưới ngòi bút của anh đây, muốn méo phải méo, bảo tròn sẽ ra tròn
Cảm quan của Tống Tử Lâm với Trần Thuật càng tốt, đó là vì ông không biết đọc suy nghĩ của người khác: ” Phương hướng chung hai chúng ta định đoạt, còn chi tiết để cơ cấu thương vụ đàm phán đi, người làm nghệ thuật chúng ta, lấy đâu ra kiên nhẫn bàn chuyện này, hôm nay tôi tới tìm biên kịch Trần là để trò chuyện về nội dung kịch bản.”
“ Đó cũng là điều tôi muốn.”
“ À phải, kịch bản còn chưa có tên.”
Trần Thuật cầm cốc cà phê lên che mặt, có hơi ngại ngùng: “ Kịch bản này tôi viết cho Tiểu Khuê, cho nên tôi đợi cô ấy đặt tên ..
Cái này, mong đạo diễn Tống bảo mật cho.”
“ Ha ha ha, người trẻ tuổi ..
Thật làm người ta hâm mộ.”
Lại nói tới chuyện Lý Như Ý quay phim, ba tập đầu kể về quá khứ các nhân vật, do một số diễn viên trẻ đóng, tới tập thứ tư Lý Như Ý mới xuất hiện, cảnh quay đầu tiên xuất hiện ở sân bay
Cố Thanh, 25 tuổi, con cái trong gia đình khá giả nề nếp, tuy vậy cha mẹ là người nghiêm khắc, làm hắn lớn lên thành người chính trực, tính cách có phần khô khan
Là bạn thân từ nhỏ của nam chính, cùng theo đuổi ước mơ bay lên bầu trời, bọn họ lớn lên cùng thực hiện được ước mơ, nhưng hắn ưu tú xuất sắc thì người bạn chỉ miễn cưỡng đạt chuẩn, khi hắn có chuyến bay đầu tiên, người bạn còn đang chật vật với sai lầm sơ đẳng, lúc này cả hai gặp nữ chính …
Lý Như Ý phải thể hiện ra được sự tự tin, kiêu ngạo của Cố Thanh, nhưng trước ống kính, nét mặt lạnh lùng kiêu ngạo thì dễ dàng thể hiện ra, nhưng sự tự tin thoải mái của chàng trai tuổi trẻ sớm đạt được thành tựu trong nghề ít người sánh được thì hắn không có
Diễn xuất của hắn không thành vấn đề, nhưng mấy năm trời bị Nhạc Hải chôn vùi làm hán không thả lỏng bản thân được, ánh mắt lúc nào như cũng có phần cảnh giác xung quanh
Cắt … cắt … cắt …
Tiếng hô dừng không biết tới lần bao nhiêu, nhân viên công tác bắt đầu mất kiên nhẫn
Đạo diễn không nhịn được, gọi Lý Như Ý tới quát thẳng vào mặt: ” Thả lỏng ra, cậu đi đánh nhau đấy à, cậu vừa kết thúc một chuyến bay dài, cậu là phi công trẻ nhất từng thực hiện đường bay dài như thế, cậu tự tin, cậu kiêu ngạo, sung quanh là người anh em cậu, hắn ngưỡng mộ cậu, các cô gái thán phục cậu … Cậu có bạn bè không
Cứ coi như đang ở bên cạnh họ … đơn giản thế mà không xong, lại lần nữa.”
Tuy lời nói ông ta khó nghe, nhưng Lý Như Ý sực tỉnh, đúng thế thật, không phải tưởng tượng ra bộ mặt đố kỵ của Thang Đại Hải là xong à
Lần này Lý Như Ý tìm được cảm giác đó, rất tự nhiên giống như bơi trong biển, khi bước đi, tứ chi như được nước biển đưa đi, không cần dùng nhiều sức lực, vẫn toát ra vẻ tự tin sái thoát, khi nhìn thấy hai tiếp viên hàng không xinh đẹp đi qua, khẽ nở nụ cười sáng lạn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.