Cô Bạn Cùng Bàn

Chương 421: Người chị (1)




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cạch
Phòng bệnh được mở ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mấy nhân viên đại sứ quán đi vào, nhìn Balbo nằm trên giường bệnh: ” Anh có phải là Balbo không?”
“ Vâng.” Người mình rốt cuộc cũng đã tới, Balbo lại chẳng có chút vui vẻ nào:
“ Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vì sao anh bị tấn công?” Một nam nhân trung niên mặc vest đen hỏi, ánh mắt bất thiện nhìn Trần Thuật và luật sự, ông ta mường tượng được chút vấn đề:
Trần Thuật cười nhẹ tránh qua bên, trước khi đi còn vỗ nhẹ lên vai Balbo rất thân tình, cái vỗ đó lại làm toàn thân Balbo run lên, hắn ấp úng: ” Tôi ..
Tôi bị ngã.”
“ Hả?” Nam nhân trung niên sửng sốt: ” Anh bị ngã à?”
“ Đúng.” Balbo cắn răng nói: ” Không ai tấn công tôi cả, tôi bị ngã.”
“ Nhưng trước đó anh gọi điện thoại không nói thế, anh nói bị người ta tấn công làm trọng thương kia mà.”
“ Khi đó tôi, tôi … uống rượu.” Balbo còn cách nào khác, lúc này thực sự muốn khóc không ra nước mắt: ” Tôi căn bản không biết mình nói gì.”
Nam nhân trung niên chỉ Trần Thuật: ” Có phải y uy hiếp anh không?”
“ Không, không.” Balbo rối rít phủ nhận: ” Họ là bạn tôi, họ tới thăm tôi, anh xem, còn mua hoa quả kìa.”
Nam nhân trung niên nhìn lẵng hoa quả, bản thân cũng hồ đồ: ” Thực sự không có à
Anh có biết hành vi của mình dẫn tới hậu quả gì không?”
“ Tôi xin lỗi.” Balbo chỉ đành nuốt trái đắng này xuống, tra thuế thì hắn không quá sợ, hắn có thể xóa hết sơ hở trong thời gian ngắn, nhưng vị hôn phu của Angela là kẻ nguy hiểm, hắn không trêu chọc nổi: ” Tôi sai rồi, tôi xin chịu mọi hậu quả.”
Chuyện sau đó thì đơn giản rồi, đợi người của đại sứ quán đi, luật sư Trần Thuật mang theo cùng Balbo soạn thảo thư hòa giải, y đủ kinh nghiệm rồi rồi, tất nhiên không để lại một chút sơ hở nào hết
Không lâu sau đó lá thư hòa giải được đặt trên bàn cảnh sát Hàn, Trần Thuật nói: ” Balbo đã đồng ý hòa giải, chuyện này phải chăng đã có thể kết thúc rồi?”
Cảnh sát Hàn xem thư hòa giải, có ký tên của Balbo, không dám tin: ” Họ đồng ý hòa giải à?”
Hắn thuộc phòng ngoại vụ của cục công an, xử lý nhiều sự việc liên quan tới người nước ngoài rồi, trong nhận thức của hắn, đám người phương Tây đó rất ngang ngược, đuối lý còn hung hăng, nếu có chút thiệt thòi nào thì anh chuẩn bị mất máu cho chúng ngoạm đi
“ Đúng thế.” Trần Thuật khẳng định: ” Anh Balbo đã nhận thức sâu sắc sai lầm của mình, sẵn lòng xin lỗi Giang Ngu và Lý Như Ý ..
Anh thấy rồi đấy, trên thư hòa giải, anh ấy nói mình bị thương là do va vào tường ...”
Cảnh sát Hàn tất nhiên là đọc rồi, thư hòa giải còn viết mấy bản, cả tiếng Trung lẫn tiếng Anh mà, trong đó nói rõ ràng, tên Balbo đó bị làm sao thế
Vốn chẳng phải chuyện to tát gì, chẳng qua dính dáng yếu tố người nước ngoài mới trở nên phức tạp thôi, cảnh sát Hàn cũng không tin Trần Thuật lại giả mạo thư hòa giải để lừa cảnh sát, vì khi đó chuyện không thể giải quyết bằng một lá thư hòa giải hay là xin lỗi nữa
“ Tạm thời không còn chuyện gì nữa, Lý Như Ý có thể đi rồi, có điều giữ liên lạc, chúng tôi có thể triệu tập bất kỳ lúc nào.”
“ Cám ơn cảnh sát Hàn.”
“ Việc của tôi mà.” Cảnh sát Hàn nhìn giỏ hoa quả trên bàn, lần đầu tiên có người mang lẵng quả tặng cảnh sát: ” Tổng giám đốc Trần khách khí rồi.”
Giỏ hoa quả là do Trần Thuật lấy từ phía Balbo về, vì Balbo nói không ăn, mang theo nguyên tắc không lãng phí đồ ăn, Trần Thuật lại xách đi
Trần Thuật dẫn Lý Như Ý ra khỏi cục cảnh sát thì phố xá đã lên đèn, vạn vật náo động, giờ cao điểm tan ca, thành phố như con quái thú thức tỉnh, tiếng người ồn ào, xe cộ inh ỏi
“ Anh định về công ty hay là theo chị Tiểu Ngu về quán mỳ?”
“ Quán mỳ.” Lý Như Ý bị đưa đi từ quán mỳ, tất nhiên là về quán mỳ nói với Lão Gia một tiếng, tránh ông già lo lắng:
“ Được, vậy tôi không quản hai người nữa.”
Trần Thuật rất khinh bỉ cái loại này, thậm chí còn chưa thành bạn trai bạn gái đã chàng chàng thiếp thiếp không nỡ chia là rồi, có còn liêm sỉ nữa không
Chỉ có mình và Tiểu Khuê mới có tư cách làm thế thôi
Giang Ngu tới trước mặt Trần Thuật cảm kích nói: ” Trần Thuật, cám ơn cậu, lần này mà không có cậu, chúng tôi không biết phải làm sao.”
“ Không có gì, Lão Gia trước kia nhiều lần muốn tuyển em làm con rể, tuy chúng ta không thể thành đôi thì vẫn là chị em mà, người trong nhà cả, khách khí làm gì.” Trần Thuật cố tình trêu Giang Ngu, cô gái chừng này tuổi vẫn hay thẹn thò như nữ sinh, thật hiếm có:
Giang Ngu hơi đỏ mặt, liếc nhìn Lý Như Ý
Lý Như Ý không tỏ thái độ gì, chỉ nói: ” Mai tôi sẽ thẳng Thượng Hải.”
“ Được, chú ý sức khỏe.” Trần Thuật vẫy tay hai người họ: ” Tôi có việc đi trước đây.”
“ Hẹn gặp lại.” Giang Ngu vẫy tay:
Chuyện tưởng chừng sẽ vô cùng rắc rối thế mà cứ vậy mà kết thúc, Giang Ngu thực sự thở phào, đi lấy xe, Lý Như Ý ngồi vào ghế phụ lái
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong xe im lặng một lúc, Giang Ngu bật kênh radio giao thông, nghe tình hình đường sá một lúc mới nói: ” Tôi rất cảm kích, nhưng tôi không hi vọng cậu vì tôi mà đánh người, nếu chuyện không được giải quyết ổn thỏa, sẽ ảnh hưởng vô cùng ác liệt
Khi đó tôi rất sợ ..
Tôi biết, cậu có được ngày hôm nay không rõ ràng.”
“ Không sao.” Lý Như Ý nói chuyện vẫn đơn giản như mọi khi: ” Có Trần Thuật rồi.”
Giang Ngu có cảm giác không biết phải nói gì nữa, lần này Trần Thuật có thể giải quyết được, vậy còn lần sau thì sao, thấy Lý Như Ý đúng là đứa trẻ mắc kẹt trong thân xác người trưởng thành mà
Cô có hơi giận, trong xe rơi vào im lặng
Lý Như Ý nhận ra phương thức nói chuyện của mình quá trực tiếp người thường khó tiếp thụ nổi, nói: ” Tôi kể cho chị một câu chuyện nhé.”
Giang Ngu chỉ "ừm" một tiếng, vẫn tập trung lái xe, mắt nhìn về phía trước.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.