Dưới sự bảo vệ của nhân viên bảo an, Khổng Nhược Khuê lên xe của sân bay đi ra ngoài, tới tận cầu vượt, sau đó đỗ lại ở trạm xăng bên đường
Xe đỗ xuống, Khổng Nhược Khuê nhanh chóng xuống xe, chui tọt vào chiếc Mercedes đỗ sẵn, cửa xe vừa đóng lại đã ôm lấy cổ Trần Thuật, mổ lên môi y một cái: ” Em nhớ anh.”
Một cái hôn như thế sao mà thỏa được nhớ nhung, kéo cô vào lòng hôn nồng nhiệt, đến khi cả hai muốn ngạt thở mới rời nhau, vẫn đắm đuối muôn phần: ” Anh cũng nhớ em.”
Khổng Nhược Khuê nắm tay y, phụng phịu: ” Sao không tới đón em, em sẽ long trọng giới thiệu với mọi người, nói đây là bạn trai của tôi, sau này mong mọi người chiếu cố.”
“ Chiếu cố à, có mà anh bị nước bọt dìm chết, chết thì không sợ, chỉ sợ bẩn.”
“ Vớ vẩn, không có chuyện đó.” Khổng Nhược Khuê lấy trong túi xách tay ra một cái hộp nhỏ: ” Em có quà tặng anh.”
Mở hộp ra, bên trong là chiếc đồng hồ, lần trước hai người xem ti vi, thấy quảng cáo đồng hồ, Khổng Nhược Khuê hỏi "đẹp không?", Trần Thuật thuận miệng đáp một câu "đẹp", thế là bây giờ cái đồng hồ xuất hiện trước mặt Trần Thuật
Sau này cô ấy hỏi mình cái gì phải trả lời cho cẩn thận mới được
Khổng Nhược Khuê háo hức tự mình đeo đồng hồ cho Trần Thuật: ” Em biết anh thích đeo đồng hồ, sau này phải đeo đồng hồ em tặng, coi như em ở bên anh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mỗi lần xem giờ sẽ bất giác nhớ tới em.”
Đeo xong rồi cô nâng tay Trần Thuật ngắm nghía, thỏa mãn gật đầu: ” Nam nhân của em đeo đồng hồ đúng là đẹp.”
Trần Thuật thừa nhận Khổng Nhược Khuê có mắt nhìn, mình đồng hồ đúng là miễn chê: ” Anh cũng có quà cho em.”
“ Á, anh vừa mua nhà, còn phải trang trí, đừng lãng phí nữa.” Khổng Nhược Khuê trách, cô có thể tiêu tiền cho Trần Thuật, lại không muốn Trần Thuật tiêu tiền cho mình:
Dù sao cô giàu hơn Trần Thuật nhiều lắm, cô tự mua được căn nhà bây giờ khi chưa tới 20 tuổi cơ
Trần Thuật lấy túi tài liệu đưa Khổng Nhược Khuê: ” Kịch bản đã hoàn thành rồi, đây là câu chuyện anh viết cho em, cho nên quyền đặt tên cũng là của em.”
Thích một người liền muốn đem thứ tốt nhất tặng người đó
Trần Thuật thấy mình có tiền, có danh tiếng, còn là ông chủ một công ty nhỏ, nói ra trong lòng có chút kiêu ngạo, y có đủ năng lực tặng cho bạn gái mình cuộc sống và món quà tốt nhất
Kết quả y thất vọng, vì khó làm được
Khổng Nhược Khuê là người đại diện của các thương hiệu cao cấp, từ nước hoa, mỹ phẩm, trang sức, giày dép đều được họ tặng rất nhiều rồi, những món quà đó chỉ khi nào tham gia vào hoạt động cô mới dùng, thường ngày cô vứt xó
Tóm lại là những món quà mà các cô gái thường thích đã chẳng còn sức hấp dẫn nào nữa
Nhưng nếu lấy một kịch bản với nguyên hình là câu chuyện của chính họ, để cô làm nữ chính, sau đó đem quyền đặt tên kịch bản đó tặng cô ..
Sẽ là dấu ấn khó phai trong đời
Đó là món quà Trần Thuật muốn tặng cô
“ Rốt cuộc cũng xong rồi.” Khổng Nhược Khuê tất nhiên là biết kịch bản Trần Thuật viết, xúc động cầm trong tay: ” Lúc anh viết kịch bản, nhất định cũng nghĩ tên cho nó.”
“ Ừ, nhưng giờ quên rồi, kịch bản này nhất định phải do em đặt tên mới được, nếu không anh thà nó không có tên.” Trần Thuật dứt khoát nói:
Khổng Nhược Khuê nghĩ một lúc, sau đó lấy bút ký tên trong túi sách ra, nắn nót viết ba chữ: Huỳnh hỏa trùng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“ Huỳnh hỏa trùng.” Trần Thuật ngạc nhiên lắm: ” Vì sao lại là cái tên này?”
“ Sau khi chúng ta chia tách rồi, mỗi lần em thấy huỳnh hỏa trùng, lại nhớ tới thời gian vui vẻ chúng ta ngắm huỳnh hỏa trùng ngoài thôn
Anh còn nhớ không
“ Khổng Nhược Khuê hồi ức:
Trần Thuật không nhớ ra trong ký ức của mình điều gì giống thế, mặt tối sầm, chuyện hồi nhỏ giữa hai người thì lấy đâu ra mà vui vẻ, có lẽ cô ấy vui vẻ, về phía y tuyệt đối là trải nghiệm khác: ” Không nhớ.”
“ Có một lần anh bắt rất nhiều huỳnh hỏa trùng cho vào chai thủy tinh, em nhìn thấy rất tức giận, bắt anh thả ra
Anh không chịu, còn nói vì sao người khác bắt được mà anh thì không, em không biết trả lời thế nào, sau đó em trực tiếp ra tay, đẩy anh ngã xuống đất, thả hết huỳnh hỏa trùng ra, chúng bay đầy trời rất đẹp.” Khổng Nhược Khuê cười khúc khích: ” Sau đó anh ngồi bệt dưới đất tủi thân khóc.”
Biết ngay là không có gì hay ho mà, Trần Thuật đỏ mặt tía tai: ” Em nhớ nhầm rồi, sao anh làm chuyện mất mặt đó, với tính cách của anh là phải nuốt không trôi cục tức đó, rồi cùng em đấu tranh cho ra nhẽ mới đúng.”
Khổng Nhược Khuê dựa vào lòng Trần Thuật, an ủi: ” Về sau em mỗi lần nghĩ lại chuyện này, lòng rất hối hận, nghĩ, nếu em không đánh ngã anh, nếu em không cướp huỳnh hỏa trùng của anh, hoặc khi anh khóc, em ngồi xuống dỗ dành anh chứ không phải đứng cười đắc ý thì tốt rồi ..
Rồi hôm sau em bị chó tấn công, anh cứu em, em lại chuyển nhà, từ đó em không gặp lại anh nữa, em sợ không có cơ hội bù đắp.”
“ Mỗi lần nhìn thấy huỳnh hỏa trùng, em lại nhớ tới anh, thành tâm kết của em
Bây giờ nuối tiếc được bù đắp rồi, em lại có cơ hội cùng anh ngắm huỳnh hỏa trùng
Cho nên em muốn đặt cái tên này, vì nó có ý nghĩa đặc thù với em.”
“ Không vấn đề.” Trần Thuật vẫn để bụng một chút: ” Đừng nói là huỳnh hỏa trùng, em có đặt tên là bọ hung hay bọ xít anh cũng không ý kiến.”
Khổng Nhược Khuê câm nín
“ Em nói xem, nếu như anh bắt thật nhiều bọ hung cho vào chai, em bắt anh thả chúng ra, anh không đồng ý, em nổi giận đánh anh, còn cướp chai của anh ..
Nhiều năm sau chúng ta gặp lại, anh nói là viết một kịch bản, đặt tên là bọ hung, em thấy sao?”
“ Có tin em cắn anh không?”
“ Đừng giận.” Trần Thuật chột dạ dỗ dành: ” Đây chỉ là tham khảo văn học thôi mà.”
“ Em không cùng anh tham khảo thứ buồn nôn đó.”
“ Vậy là em có thành kiến với bọ hung à?”
Khổng Nhược Khuê vung nắm đấm thay câu trả lời, anh còn chưa chịu thôi à?