Cô Bạn Cùng Bàn

Chương 436: Chị dâu (2)




Trần Oánh lái một chiếc SUV Volkswagen tới, Trần Thuật nét hai cái vali siêu lớn của họ vào cốp sau, chuẩn bị lên xe thì bị Khổng Nhược Khuê đẩy ra: ” Đi đi, anh lái xe, để Tiểu Oánh ngồi sau trò chuyện với em, anh là nam nhân, sao lại để con gái lái xe chứ?”
“ Chị dâu, không sao đâu mà, em quen đường, cứ để em lái.” Trần Oánh xua tay:
“ Không sao, để Trần Thuật biểu hiện sự ga lăng của anh ấy đi.”
Trần Thuật hết cách đi lên đầu xe bảo Trần Oánh: ” Em ra sau để anh lái.”
Trần Oánh cởi dây oan toàn chui ra ghế sau, nắm lấy tay Khổng Nhược Khuê trò chuyện tíu tít, Trần Thuật vừa đi vừa nhìn đường, thành phố thanh đổi rất nhiều, mỗi năm chỉ về một lần, đường xa quen mà lạ
Lái xe tới cổng tiểu khu, Trần Thuật liền thấy tình hình không ổn, đám đông xúm xít ở cổng, mọi người nhón chân nhìn ngó, như đợi xe đón dâu
Đợi xe tới gần, chẳng biết ai hô một câu: ” Tới rồi.”
Câu này cứ như ấn nút mở cửa, đám đông kéo ùa tới xe Trần Thuật
“ Trần Thuật, đúng là Trần Thuật rồi ..
Con bé đâu, con bé đâu?”
“ Vợ đâu rồi, con bé ở trên ti vi xinh đẹp lắm, như tiểu tiên nữ vậy.”
“ Trần Thuật, thằng nhãi kia mau xuống xe, sao vẫn còn chưa chịu ra.”
Trần Thuật bực bội quay lại nhìn Trần Oánh, Trần Oánh lúng túng né tránh: ” Em chỉ kể với Thái Tiểu Bằng trên wechat, không ngờ anh ấy khiến cả tiểu khu đều biết.”
Thái Tiểu Bằng là bạn trai của Trần Oánh, dự tính kết hôn vào mùng 1 tháng 5 năm sau, Trần Oánh ra sân bay đón người, nói với bạn trai là đương nhiên
Trần Thuật giải thích: ” Tiểu khu này là nơi tái định cư, hàng xóm trước kia giải tỏa đại đa số an gia ở đây, chỉ có số ít mùa nhà nơi khác ..
Đa phần là người thân của anh, nghe nói anh dẫn bạn gái về nên mọi người muốn tới xem.”
“ Đâu ra, làm như anh nổi tiếng lắm.” Trần Oánh bĩu môi đính chính: ” Em nói chị dâu chính là đại minh tinh Khổng Khuê, nên mọi người mới tới.”
Trong lúc Trần Thuật bị đả kích tới câm nín thì cha mẹ của y là Trần Lịch và Hứa Khiết gạt đám đông đi tới, bám vào cửa sổ xe hô: ” Lái xe vào gara đi, đừng làm con bé sợ.”
Rồi, còn chưa cưới về đã lo cho an toàn của con dâu, con trai ngồi cả đống chả được một câu nào
Mình đúng là được nhặt từ cột điện về rồi
Trần Lịch đứng ở đầu xe, lưng thẳng tắp, phất ta nói lớn: ” Giải tán, giải tán đi ..
Chú Hai, chú tránh đường ra, đừng để thằng bé nó đạp ga đè chết.”
“ Có mà tao đánh gãy chân nó.” Chú Hai chống gậy chỉ Trần Lịch: ” Định làm phản đấy hả?”
Đám đông không chịu giải tán, Trần Lịch hết cách bảo Trần Thuật: ” Xuống xe đi.”
Trần Thuật mở cửa nhảy xuống, chắp tay với hàng xóm láng giềng bốn phía xung quanh: ” Cháu chào ông Hai, chào chị Ba, úi da, bà Lưu cũng tới ạ ..
Ngoài trời lạnh lắm, mọi người chú ý sức khỏe, về đi ạ.”
“ Trần Thuật, mọi người muốn xem vợ cháu.”
“ Đúng, nghe nói cháu yêu đại minh tinh, đại minh tinh đâu rồi?”
“ Khỉ Con, dẫn vợ ra đây cho mọi người xem, qua cửa Trần gia là người Trần gia rồi, không cần xấu hổ.”
Một thằng bé béo chạy tới kéo tay Trần Thuật, hỏi gấp: ” Anh Ba, anh thực sự cùng Khổng Khuê yêu nhau à, không thể nào, chị ấy là đại minh tinh, làm sao lại để ý tới anh.”
Đây là con trai của anh họ Trần Thuật, tên Trần Nghĩa, còn đang học sơ trung, thằng nhãi này tí tuổi đầu đã thích con gái, nhà treo đầy họa báo của Khổng Nhược Khuê, mua không sót album nào của cô
Hôm nay nghe người ta nói bạn gái anh Ba là đại minh tinh Khổng Khuê, nó khịt mũi nói cóc ghẻ ăn thịt thiên nga, làm gì có chuyện đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khi nó đang chơi game trong nhà, đột nhiên lầu trên lầu dưới xôn xao, mọi người kéo nhau đi xem bạn gái đại minh tinh của Trần Thuật, Trần Nghĩa có cảm giác không lành, nên nó bỏ game đấy chạy đi xác thực
Trần Thuật thấy thằng này thèm ăn đòn
“ Anh Ba nói đi, bọn họ nói linh tinh đúng không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Anh và Khổng Khuê chẳng liên quan gì đúng không?” Trần Nghĩa còn chưa biết nguy hiểm mở to mắt hỏi:
Trần Thuật nắm tay nó, cười tươi hết cỡ: ” Tiểu Nghĩa, nghỉ Tết rồi hả, thành tích thi giữa kỳ thế nào
Nghe nói em luôn ở top 10 của khối, có phải không thế?”
Bốp
Đầu Trần Nghĩa tức thì ăn cái bợp
“ Top 10 của khối cái rắm, dám ba hoa bốc phét à
Nó không đứng bét lớp đã tạ ơn trời đất rồi.” Cánh tay nần nẫn thịt của chị Bảy tàn nhẫn đánh con: ” Không về làm bài đi, bài tập hôm nay đã làm xong chưa hả?”
Trần Nghĩa xoa đầu, năm nay thi chẳng ra sao cho nên trước mặt mẹ khí thế đuối vài phần: ” Con muốn xem chị dâu có phải Khổng Khuê hay không?”
“ Xem cái gì mà xem, có phải Khổng Khuê hay không thì liên quan gì tới con, lên lầu làm bài, lát mẹ bảo cha con kiểm tra.”
“ Anh Ba ...” Trần Nghĩa hi vọng Trần Thuật nói đỡ:
Hiển nhiên là nó gửi gắm nhầm người, Trần Thuật cười càng thân thiết, nhưng lời nói ra là: ” Học tập là quan trọng nhất, về làm bài đi.”
Trần Nghĩa hiểu ra rồi, nó vừa bị gài bẫy, nhìn Trần Thuật như nhìn ác ma
Lúc này trong tiếng nhốn nháo, cửa sau mở ra
Trần Oánh xuống xe trước, sau đó đứng bên đưa tay ra: ” Chị cẩn thận, đường trơn.”
Thế là một bán tay đặt lên tay Trần Oánh, sau đó là chiếc chân dài được quân jean ôm chặt, một cô gái cao rao duyên dáng đi ra, dung mạo khuynh thành của đại minh tinh Khổng Khuê mà mọi người quen thuộc xuất hiện
“ Cháu chào các chú các bác các dì ạ.” Khổng Nhược Khuê nắm chặt tay của Trần Oánh lấy thêm can đảm, cô vô cùng hồi hộp, nãy giờ lề mề ngồi trên xe không dám xuống, căng thẳng hơn cả lần đầu họp báo, tay còn lại vẫn đưa lên vẫy chào mọi người:
Xung quanh đang ồn ào tức thì im bặt, hai mấy ba mươi cặp mắt nhìn chằm chằm làm Khổng Nhược Khuê hết sức luống cuống.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.