Cô Bạn Cùng Bàn

Chương 438: Chính thức tuyên bố (2)




Trần Thuật bị Khổng Nhược Khuê khen tới xấu hổ, thầm nghĩ, em cũng đừng dỗ anh như thế, làm anh mất chí tiến thủ, tuy anh rất ưu tú, nhưng còn phải phấn đấu nhiều, hôn mấy cái, hôm nay uống chút rượu, người nóng lên: ” Thương lượng với em một việc.”
“ Việc gì?”
“ Nhà anh bé lắm, chỉ có hai phòng ngủ, cha mẹ anh ngủ một phòng, chỉ còn một phòng.”
“ Ồ.” Khổng Nhược Khuê gật đầu: ” Ý anh là chúng ta cũng phải ngủ một phòng?”
“ Chật chút mới ấm, em không biết Lạc Thành mùa đông lạnh thế nào đâu.” Trần Thuật làm ra vẻ cực kỳ bất đắc dĩ:
Khổng Nhược Khuê nén cười: ” Vậy em ngủ ghế sô pha, em thấy ghế sô pha nhà anh thoải mái lắm.”
Vậy là đàm phán không thành rồi, không tin cô ấy ngốc thế, Trần Thuật thở dài: ” Thôi, để anh ra thư phòng xem sách, xem mệt rồi ngủ luôn ở đó.”
Trong nhà đương nhiên không phải chỉ có hai phòng, cha mẹ ở phòng ngủ chính, Trần Thuật có một phòng riêng, hiện bị Khổng Nhược Khuê chiếm rồi
Còn có một phòng ngủ cho khách, khi biết mình sắp dẫn bạn gái về, mẹ đã dọn dẹp phòng sạch sẽ, thậm chí còn thay một bộ chăn đệm hoàn toàn mới
Mẹ quá chất phác làm Trần Thuật vô cùng khổ não
Trong mấy bộ phim sitcom, người mẹ vì để bạn gái và con trai được ở bên nhau nhiều hơn, không ngừng phun nước vào áo cô gái phơi ngoài ban công
Trần Thuật rất hi vọng mẹ mình cũng giống mẹ người ta hất chậu nước vào chăn của mình ..
Không thì hất vào chăn của Khổng Nhược Khuê cũng được
Trần Thuật cũng kiểm điểm lại bản thân, đáng lẽ trước khi về nhà phải gửi đoạn phim đó cho mẹ xem, để mẹ biết hỗ trợ mình thế nào
Đương nhiên toan tính này ngàn vạn lần không thể lộ cho cha biết, nếu không với tác phong quân nhân của cha, y sẽ bị chửi thảm
Từ phòng Khổng Nhược Khuê đi ra, Trần Thuật không tới phòng ngủ cho khách, mà tới thư phòng ở góc phía đông
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhà y chuyển tới đây khi y học năm hai sơ trung, trải qua hai năm sơ trung, ba năm cao trung, vô số đêm Trần Thuật miệt mài xem sách ôn luyện ở đây, cuối cùng thi được vào đại học ao ước
Đưa tay vuốt dọc hàng sách vẫn được mẹ lau chùi sạch sẽ, có tiểu thuyết võ hiệp mà y thích, có danh tác thế giới mà y mua về bày cho ra dáng văn nghệ, ví như "Đời nhẹ khôn kham" của Milan Kundera , Đi tìm thời gian đã mất của Marcel Proust, Essays của Michel de Montaigne, rất nhiều sách Trần Thuật chỉ xem trang nhất là Trần Thuật không xem nổi nữa, còn có cuốn sách xem một nửa thì quên nhân vật chính là gì, đành đặt xuống
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đừng xem sách chỉ cho có, đừng vì có người nói cuốn sách này hay mà đọc, hãy đọc cuốn sách mình thích
Giống như yêu một người cũng vậy
Nếu Khổng Nhược Khuê là một cuốn sách, cô ấy là cuốn sách mê người nào đây
Chắc ít nhất cũng phải là Hồng lâu mộng rồi, Trần Thuật muốn mỗi ngày đặt ở đầu giường, ngửi mùi thơm sách để đi vào giấc ngủ
Có rất nhiều sách phụ đạo thi đại học nữa, đều do cha mẹ bỏ tiền mua về, giờ thì e là nhiều bài trong đó mình không làm được nữa, Trần Thuật cũng không có hứng trí gần gũi chúng
Trần Thuật mở ngăn kéo lấy album, trong đó có những bức ảnh sưu tập được từ nhỏ tới lớn, lật xem từng bức từng bức một, cho tới khi thấy một bức ảnh đen trắng
Đó là ảnh chụp chung của mười mấy người bạn trong lễ bế giảng năm học, Trần Thuật nhìn thấy mình, nhìn thấy Khổng Nhược Khuê đứng sau lưng mình, khi đó cô ấy cao lớn hơn mình, trông như người chị
Trước kia Trần Thuật không mấy để ý tới bức ảnh này, giờ đây nó lại mang một ý nghĩa đặc biệt
Nghĩ tới cô béo đứng chính giữa to cao gấp rưỡi bạn bè cùng trang lứa trong ảnh biến thành đại minh tinh được muôn người chú ý, hơn nữa lúc này đang ở phòng bên, hoặc tắm rửa, hoặc xem sách, cô ấy là bạn gái mình, sẽ là người nắm tay đi với mình cả đời, không khỏi cảm thán sự thần kỳ của cuộc sống
Trần Thuật đưa tay vuốt ve khuôn mặt tròn xoe của Khổng Nhược Khuê, hồi bé cũng thật đáng yêu
“ Xem cái gì thế?” Không biết từ khi nào Khổng Nhược Khuê xuất hiện ở cửa thư phòng, thấy động tác vuốt ve ảnh của Trần Thuật liền hỏi:
Trần Thuật giật mình, đáp theo bản năng: ” Lau bụi.”
“ Thế à.” Khổng Nhược Khuê đi tới: ” Album ảnh hả, để em xem xem, trong đó có em không?”
“ Chắc là không có.” Trần Thuật gấp album lại đưa tới: ” Anh ít khi lấy ra xem lắm, bạn học thay đổi nhiều quá, có vài người e là không nhận ra nữa.”
“ Album ảnh thì phải đặt ở chỗ bắt mắt để khi rảnh là lấy ra xem.” Khổng Nhược Khuê nói rất nghiêm túc: ” Tuy bây giờ chúng ta có muôn vàn cách liên lạc với nhau, nhưng chủ yếu là nhắn tin qua mạng, dễ quên mặt nhau lắm.”
“ Ừ, lần này về Hoa Thành, anh sẽ mang nó theo.”
“ Thuật ngoan.” Khổng Nhược Khuê ngồi xuống xem từng bức ảnh:
“ Sao em còn chưa ngủ?”
“ Vốn rất mệt, nhưng tắm xong không ngủ được nữa, nhớ anh nói tới thư phòng, em tới xem.”
“ Lạ nhà sao?” Trần Thuật vươn tay ôm cô gái gần trong gang tấc vào lòng: ” Nếu có chỗ nào không quen nhất định phải bảo anh.”
“ Không có, chỉ có hạnh phúc thôi.” Khổng Nhược Khuê vùi đầu vào lòng Trần Thuật thủ thỉ:
Buổi sáng hôm sau thức dậy, Trần Thuật bị cả bàn thức ăn làm kinh sợ
Cháo, bánh bao, sữa đậu nành, quẩy, bốn món rau, còn có cá, thịt đông và chân giò, sườn rán
Sủi cảo có tới hai loại, một loại là canh sủi cảo, mẹ còn đang rán một loại nữa
Trần Thuật đi dép bông chạy tới, kinh ngạc kêu lên: ” Mẹ, khoa trương thế, nuôi lợn à, lợn cũng không ăn nhiều thế đâu.”
Hứa Khiết giơ đũa lên muốn đánh, Trần Thuật rụt đầu né, bà hạ thấp giọng: ” Nhỏ giọng chút, đừng đánh thức Tiểu Khuê, dùng từ cẩn thận, nuôi lợn cái gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiểu Khuê là lợn à?”
“ Mẹ, nhưng mà làm nhiều quá, cả nhà chúng ta không ăn hết.”
“ Không ăn hết thì trưa ăn, thế nào cũng hết
Tối qua mẹ với cha con tính xem sáng nay ăn gì, Hoa Thành có thói quen uống trà sớm, nghe nói riêng bánh điểm tâm cũng có mấy chục tới cả trăm loại, chỗ này được mấy món
Chỉ sợ Tiểu Khuê tới nhà ta chịu khổ.” Hứa Khiết nói hết sức hiển nhiên: ” Với lại mẹ làm nhiều một chút, xem Tiểu Khuê thích loại nào, sau này mẹ làm nhiều loại đó một chút, con la hét cái gì chứ.”
“ Con chỉ thấy không công bằng.” Trần Thuật làu bàu: ” Trước kia con về, mẹ có hoan nghênh long trọng thế đâu.”
“ Một cốc sữa đậu với hai cái quẩy đủ cho cha con con ăn mấy chục năm, mẹ muốn đổi không được, giờ trách mẹ à?”
“ Hì hì, cũng phải, ăn đủ thứ rồi vẫn thấy quẩy rán với sữa đậu là ngon nhất.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.