An Cửu “……” Nàng đành phải theo hắn.
Hôm nay có trăng sáng, bên ngoài không phải là một màu đen kịt, chung quanh doanh địa đều đốt lửa trại, rất là sáng tỏ, đứng trên sườn núi có thể nhìn ra rất xa.
Bạo quân tựa hồ nở nụ cười.
An Cửu cảm thấy nụ cười này giống như vẻ mặt một đứa trẻ sắp bày trò nghịch ngợm, thế nhưng bạo quân trong lòng đang nghĩ gì, nàng lại không hay biết, rồi giây phút sau, bạo quân liền nắm lấy nàng, chạy lên núi. Hắn hành động cực kỳ nhanh, trong đêm tối như một bóng ma quỷ, bọn thị vệ tuần tra cảm giác có vật gì lướt qua, nhưng nhìn lại thì không có gì.“Có phải ta hoa mắt rồi không?” Trương Văn Viễn dụi dụi mắt: “Ngươi có thấy không?”
Lý Kế Diêu lắc đầu, hắn cảm giác có gió thổi qua, nhưng lại không trông thấy bất cứ thứ gì.“Có lẽ là ta hoa mắt.”
Mấy tên thị vệ trò chuyện rồi đi xa, An Cửu lại thảm hại rồi, lên lên xuống xuống bị bạo quân đưa đi rất nhanh đã rời khỏi doanh địa, đến trên một cái cây trong rừng.
Dưới chân được giẫm lên vật cố định khiến nội tâm nàng cuối cùng cũng an tâm đôi chút, thế nhưng sau khi mắt nàng đã quen với bóng tối, nàng cùng một sinh vật không rõ nào đó liền nhìn nhau bốn mắt.“A…” Dù đã kiềm chế, An Cửu vẫn không nhịn được hét lên một tiếng. Bạo quân bị tiếng kêu đột ngột của nàng làm giật mình, quay đầu nhìn lại. An Cửu đang đứng trước mặt một con cú mèo đêm.
Bình thường khi thấy người, con vật này sẽ bay mất, nhưng hôm nay lại không giống, nó không biết có phải đầu óc có vấn đề hay không, An Cửu đã sắp sợ chết khiếp, đầu của nó quả thực xoay ngược một trăm tám mươi độ, rồi lại thấy hiếu kỳ, lần nữa trên dưới hầu như xoay nửa vòng, đầu nhìn ngược An Cửu…
An Cửu “……” Giữa đêm, đột nhiên xảy ra chuyện thế này, An Cửu suýt chút nữa đã dọa chết, may mà gần đây khả năng chịu áp lực mạnh hơn, dần dần cuối cùng cũng kịp phản ứng. An Cửu bình tĩnh lại, con mèo đầu ưng kia cảm thấy không có ý nghĩa, liền nhàn nhã bay đi.
An Cửu “……” Có lầm không? Bên người đã có người đáng ghét rồi, sao còn có cú mèo đầu ưng đáng ghét nữa?
Thật sự là khiến người ta tức chết đi được.
Bạo quân nhìn nàng như vậy liền cảm thấy buồn cười.
【 Đáng yêu... 】 An Cửu “……” Nàng chỉ muốn trợn trắng mắt, quay đầu lạnh lùng nhìn bạo quân một cái, nói: “Ta muốn xuống dưới.”
Bạo quân nhìn nàng.
An Cửu thả nhẹ giọng điệu: “Bệ hạ, trên này quá cao, nô tỳ rất sợ…”
Bạo quân lúc này mới dẫn An Cửu đi xuống.
Trong rừng ban đêm khuya khoắt thực sự không phải chỗ tốt để đi lại, đen như mực, khiến An Cửu, người đã xem qua vô số phim kinh dị, nghi ngờ có tên sát nhân ma nào ẩn náu trong này hay không.“Bệ hạ, nếu không chúng ta quay về đi, trong rừng này thật đáng sợ.”
Bạo quân hiển nhiên là không muốn quay về.
Bất quá…
Hắn nhìn An Cửu một cái, rõ ràng đang xoắn xuýt có nên quay về hay không.
An Cửu tiếp tục nhìn hắn, nàng phát hiện bạo quân ăn mềm không ăn cứng, tính khí trẻ con rất dễ dụ.
Thế là An Cửu nói tiếp: “Nơi này vừa đen vừa lạnh, chẳng có gì vui, quay về nô tỳ làm đồ ăn ngon cho người.”
Chạy một vòng như thế, bạo quân cũng đã đói bụng rồi.
Nhưng hắn vẫn còn đang do dự, An Cửu im lặng, rốt cuộc ngươi đang do dự cái gì? Cái rừng rách nát này có gì vui? Vạn nhất có dã thú thì sao đây?
Ngay lúc An Cửu đang nghi ngờ, nàng chợt nghe thấy tiếng động cách đó không xa.
An Cửu tê cả da đầu, quay đầu nhìn về phía hướng phát ra tiếng động.
Không biết là dã thú hay là sát nhân ma…
Bạo quân ra hiệu nàng ngồi xuống đừng cử động, bản thân hắn muốn lén lút đi qua, nhưng An Cửu giữ chặt hắn, lắc đầu với hắn.
Đùa sao, trong rừng này, vạn nhất bạo quân quên nàng, nàng phải làm sao?
Hơn nữa bạo quân đi một mình, vạn nhất xảy ra chuyện gì, ai sẽ chịu trách nhiệm?
Bạo quân nhìn nàng, cau mày hết sức không vui.
Nhưng An Cửu vẫn cứ kéo chặt cánh tay hắn không cho hắn đi. Hắn bực mình một hồi, cuối cùng từ bỏ.
Chương 56: Tức giận
Là người.
Có người đến.
Giữa chốn hoang vu, khuya khoắt thế này, lại xuất hiện người, việc này còn khủng bố hơn cả việc xuất hiện dã thú hoặc quỷ.
An Cửu vội vàng kéo bạo quân ngồi xuống, ra hiệu hắn đừng lên tiếng.
Bạo quân không vui, còn ngồi xổm trên đất giận dỗi, đại khái là cả đời này chưa từng bị người khác đối xử như vậy.
An Cửu không để ý đến hắn.
Người xuất hiện lúc nửa đêm này chắc chắn không phải người tốt lành gì, nếu lúc này bị phát hiện, nàng cùng bạo quân chết chắc.
Không, bạo quân võ công cao cường, hắn khẳng định không chết được, vậy kẻ phải chết chỉ có nàng thôi.
Quả nhiên không lâu sau, cách đó không xa xuất hiện hai người, bọn hắn không tiếp tục đi nữa mà đứng ở chỗ không xa chỗ An Cửu và bạo quân.“Ngươi gọi ta đến đây làm gì?” Đây là giọng một nữ nhân, An Cửu dường như đã nghe qua ở đâu đó, nhưng lại không thể nhớ ra.
Hơn nữa trời tối, thêm việc nữ nhân kia mặc một thân đen, ngay cả mặt cũng dùng cái mũ đen che lại, căn bản không nhìn ra được tướng mạo, chiều cao cũng khó có thể chính xác đoán chừng.
Bên cạnh nữ nhân là một nam nhân, nam nhân nói: “Đã lâu như vậy không có chút tiến triển nào, chủ tử bảo ta hỏi một chút, định khi nào động thủ?”“Động thủ? Nói dễ dàng, ta ngay cả mặt cái tên hoàng đế đáng ghét kia còn chưa thấy, bên cạnh hắn cao thủ lại nhiều, lại là kẻ điên, ta sợ là chưa kịp tới gần đã bị hắn giết rồi.” Nữ nhân oán trách.
An Cửu vẫn cảm thấy giọng nói này quen thuộc, nhưng chính là không nghĩ ra.
Nam nhân tựa hồ cũng cảm thấy nữ nhân nói có lý, hắn trầm mặc chốc lát rồi nói: “Được, đợi ngày mai, ta đến động thủ.”
Nữ nhân hừ lạnh: “Vậy thì chúc ngươi thành công.”
Hai người lại nói thêm vài điều rồi tách ra.
Nam nhân không lâu sau cũng đi.
An Cửu và bạo quân mới đứng lên.
An Cửu nhìn về phía bạo quân, bạo quân thở phì phò nhìn An Cửu, trách cứ An Cửu không cho hắn ra ngoài.
An Cửu thấp giọng nói: “Đi mau, mau trở về.”
Bạo quân tức giận nhìn nàng.
An Cửu im lặng muốn chết.
Có người muốn giết hoàng đế, nàng phải nhanh chóng quay về báo tin cho hoàng đế.
Ai…
Chờ một chút, người trước mắt này chính là hoàng đế…
An Cửu nhìn bạo quân nửa ngày, tốt a, giả không phải giả, hoàng đế trông có vẻ là hoàng đế, nhưng thật ra không phải hoàng đế.“Bệ hạ, chúng ta phải mau mau quay về.”
Bạo quân ngẩng đầu lên, lạnh lùng nói: “Trẫm biết, không cần ngươi nói cho trẫm…”“Biết cái gì?”
Bạo quân: “Có người muốn giết trẫm.”
An Cửu “……” Trong lúc nhất thời không biết là nàng không thông minh hay là bạo quân choáng váng.“Nếu biết, chúng ta nhanh quay về, sắp xếp mọi thứ cho tốt.”
Bạo quân hừ lạnh.
An Cửu cảm thấy mình đang đi theo một con trâu tính tình bướng bỉnh giữa đồng hoang, cứ chết cứng ở đây, làm thế nào kéo cũng không đi.
Nàng thở dài một hơi, đi tới kéo ống tay áo bạo quân.“Bệ hạ, bên ngoài lạnh lắm tối quá, ta sợ hãi.”
Bạo quân liếc nhìn nàng một cái, hừ lạnh một tiếng, lại ngẩng đầu nhìn bốn phía, cuối cùng vượt nóc băng tường đưa nàng rời đi.
Lý công công lo lắng suốt nửa đêm, nhìn thấy bọn hắn, cuối cùng là nhẹ nhàng thở ra, nhưng hắn vẫn sợ bạo quân, không dám tùy tiện tiến lên.
An Cửu thật ra không nói dối, nàng lạnh muốn chết, vào cửa liền đi sưởi ấm. Bạo quân như cái đuôi chó to theo sát bên người, An Cửu sưởi ấm, hắn cũng sưởi ấm, An Cửu uống nước hắn cũng uống nước.
An Cửu lên giường ngủ.
Hắn vẫn còn đang giận dỗi.
【 Kẻ lừa đảo. 】 An Cửu ngẩng đầu nhìn hắn.
Hắn tức giận trừng mắt nhìn An Cửu.“Bệ hạ, đêm đã khuya, ngủ đi.”
Bạo quân không nói lời nào.
【 Đói… 】 【 Đói rồi… 】 【 Đói chết rồi… 】 An Cửu im lặng, chỉ có thể đứng dậy hỏi hắn: “Muốn ăn cái gì?”
Hắn không nói lời nào.
Đã khuya khoắt thế này, An Cửu tìm ra một ít màn thầu, cắt thành miếng, lăn qua trứng gà, rồi cho vào chảo dầu chiên. Sau khi vớt ra, rắc thêm chút gia vị, bạo quân hai miếng liền ăn một lần, ăn năm miếng bánh màn thầu chiên, hắn mới ợ một cái.
An Cửu cảm thấy buồn cười, nhẹ nhàng nói: “Mau ngủ đi, bệ hạ nếu muốn ăn, ngày mai ta sẽ làm thêm cho người.”
Bạo quân gật gật đầu, lên giường, chăn mền đắp kín chỉ lộ ra một cái đầu, vẫn còn đang nhìn An Cửu. Nhìn một lúc, An Cửu tưởng hắn muốn ngủ, kết quả hắn ném một thỏi vàng xuống đất.
An Cửu nhìn thỏi vàng dưới đất, lại nhìn bạo quân, bạo quân đã nhắm mắt lại, hơi thở dần dần đều đặn, hiển nhiên là đã ngủ rồi.
An Cửu nhặt lên thỏi vàng, đặt dưới ánh nến xem đi xem lại, hài lòng cười.
Ngày thứ hai, An Cửu tỉnh sớm đi rửa mặt, sau đó nàng lại gói một chút sủi cảo, tính đến việc hôm qua hoàng đế ăn nhiều như vậy, sáng sớm cũng không quá đói, An Cửu liền không làm nhiều, đặt trên chảo chiên vàng.
Hoàng đế bị mùi thơm đánh thức, hắn vừa mở mắt liền thấy trên bàn có sủi cảo chiên, vốn không đói lắm, lúc này cũng có chút khẩu vị.
Tiểu Phúc tử phục thị hắn sau khi rửa mặt, hắn ngồi tại trước bàn ăn.
Mặc dù vẫn là nhân bánh như cũ, nhưng hương vị khi chiên ra lại không giống.
Ăn thật ngon.
Lúc này Ngự thiện phòng lại đưa tới điểm tâm.
Cháo gạo trắng, mấy cái bánh bao, một đĩa thức nhắm.
【 Sớm muộn gì, trẫm cũng muốn giết hết người của Ngự thiện phòng. 】 Hoàng đế dùng sức cắn miếng sủi cảo chiên.
Bất quá cháo của Ngự thiện phòng hôm nay, hoàng đế đều uống hết, lúc thử độc, Lý công công để Tiểu Đông thử, Tiểu Đông run lẩy bẩy, mãi đến khi xác định không có độc, nàng mới thật to thở dài một hơi, suýt chút nữa đứng không vững.
Lý công công lạnh lùng nhìn nàng một cái, Tiểu Đông vẻ mặt hốt hoảng cầu xin tha thứ.
Lý công công khoát khoát tay: “Thôi, ngươi đi ra ngoài trước đi.”
Tiểu Đông run rẩy đi ra, tại cửa ra vào gặp An Cửu, cũng không nói chuyện, vòng qua An Cửu rồi chạy đi.
An Cửu cảm thấy cô nương này có lẽ sắp bị dọa đến tinh thần thất thường, người như vậy tiếp tục ở lại Ngự Tiền chưa chắc là chuyện tốt, có thể nàng cũng không lắm lời, dù sao không liên quan gì đến nàng.
Tiểu Thu và Tiểu Hạ đang thu dọn đồ đạc, An Cửu cũng đi qua hỗ trợ, còn hoàng đế dang hai tay, không nhanh không chậm chờ Lý công công và những người khác thay quần áo cho hắn.
Vẫn là bộ kỵ trang hôm qua Khúc cô cô đã xem, không hổ là hoàng đế, bộ quần áo này để đó đã rất đẹp, hoàng đế mặc vào đơn giản giống người mẫu.
