Đơn giản, thô bạo, mộc mạc lại khiến người ta yêu thích. Bất quá, vật này là của Hoàng đế, vừa nghĩ đến cái tên keo kiệt, hẹp hòi kia, An Cửu thật sự không dám lấy. "Ta vẫn nên từ bỏ đi, dù sao đây cũng là đồ vật của Bệ hạ."
Bạo quân nghiêng đầu, không hiểu nhìn nàng, không đợi An Cửu lên tiếng, hắn lại chạy đến ngăn tủ, cầm một đống đồ vật tới, nào là phát quan, ngọc bội, nhẫn, hạt châu vàng nhỏ, còn có một số đồ chơi nhỏ vô cùng đáng yêu, chẳng hạn như cá chép nhỏ, rùa nhỏ, ngựa con chạm ngọc, gà con, chim nhỏ, tượng dê nhỏ bằng vàng...
An Cửu cầm lên xem xét, cảm thấy những thứ này có chút niên đại. "Đây là đồ vật ngươi chơi khi còn bé phải không?"
Bạo quân gật đầu: "Đều cho ngươi."
An Cửu buồn cười nhìn hắn, quả nhiên là người làm Hoàng đế, đồ chơi nhỏ cũng thật mộc mạc tự nhiên... Nàng đặc biệt vừa ý một con hổ con chạm ngọc. Thợ thủ công trong cung điêu khắc đồ vật rất tinh xảo, chú hổ nhỏ tròn vo, vô cùng đáng yêu. "Cái này có thể tặng cho ta không?"
Bạo quân gật đầu, vẫn là câu nói kia: "Đều cho ngươi."
An Cửu mỉm cười. Ôi chao, tên này thật sự tốt hơn cẩu Hoàng đế nhiều. Bất quá... "Bệ hạ, chúng ta đánh cờ đi?"
Bạo quân gật đầu.
An Cửu nhìn hắn một cái, tìm ra cờ vây, nhưng lại chơi cờ ca rô. "Ngươi biết luật chơi không?"
Bạo quân lắc đầu.
An Cửu nói qua một lần.
Bạo quân gật gật đầu. Sau đó ván đầu tiên, bạo quân thắng. Ván thứ hai, bạo quân lại thắng. Liên tiếp năm ván, bạo quân đều thắng. An Cửu nheo mắt lại.
Gã này... Nếu hắn và Hoàng đế là hai nhân cách độc lập, đáng lẽ hắn không nên biết chơi. Nhưng bây giờ hắn lại biết, chỉ có thể nói hắn vẫn là cẩu Hoàng đế, chỉ là cẩu Hoàng đế có ký ức lúc bảy tuổi. Nói đơn giản, giống như một người trưởng thành đột nhiên mất trí nhớ, cho rằng mình chỉ mới bảy tuổi, nhưng trên thực tế, hắn vẫn là Hoàng đế đã trưởng thành, một số phương diện của bọn hắn là chung."Được rồi, thời gian không còn sớm, ngươi buồn ngủ chưa?" An Cửu hỏi lần nữa.
Bạo quân không muốn ngủ. Hắn lại nhéo nhéo mặt An Cửu. 【 Đáng yêu. 】 An Cửu “...” Nàng mới không đáng yêu, nàng là người mang phong thái ngự tỷ lạnh lùng.
Bạo quân lại nhéo nhéo mặt nàng. An Cửu thở dài một hơi, cũng đưa tay bóp hắn một cái.
Bạo quân ngây người một chút, lại bóp nàng, An Cửu liền phản kích.
Hai người chơi một lúc, An Cửu ngáp một cái. Ngáp là thứ dễ lây, cho nên bạo quân nhìn thấy cũng ngáp theo. An Cửu thấy hắn ngáp, nàng cũng không nhịn được ngáp lần nữa. Sau đó không lâu, An Cửu ngủ thiếp đi. Bạo quân cũng ngủ thiếp đi.
Lý công công bước vào cửa, liền thấy hai người đang ngủ. Hắn có chút im lặng, trong lúc nhất thời chưa kịp tiêu hóa cảnh tượng trước mắt. Vừa định lui ra ngoài, Hoàng đế bỗng nhiên mở mắt.
Hắn ngẩng đầu, dường như không hiểu vì sao mình lại ngủ gục trên bàn. Sau đó hắn nhìn thấy Tiểu Cửu đang ngủ. Hắn vẫn còn nhớ rõ trước khi ngủ trưa hắn đã bảo Tiểu Cửu xem tấu chương, cũng không nghĩ nhiều, đứng dậy, lúc này mới phát hiện trên bàn đặt một ít đồ chơi nhỏ, đều là những thứ bình thường hắn cất trong ngăn tủ.
Bây giờ... Chắc chắn lại là tên ngu xuẩn kia...
Hoàng đế nhắm mắt lại, những thứ đồ khác đều bảo Lý công công thu dọn, chỉ có con hổ nhỏ chạm ngọc bên cạnh An Cửu không động đến. Hoàng đế nghĩ, đồ vật xấu xí như vậy cứ thưởng cho nàng.
Lý công công nhìn An Cửu đang ngủ, rồi lại nhìn con hổ nhỏ chạm ngọc, sau đó nhìn Hoàng đế... Rơi vào trầm mặc. Hắn cảm thấy, sự yêu thích của Hoàng thượng dành cho Tiểu Cửu, không hề bình thường.
Từng, bức tượng ngọc nhỏ này là vật Hoàng đế cực kỳ yêu thích.
Chương 126: Có thể hay không không quá được
Khi An Cửu tỉnh lại, Quang Hoa Điện không có một bóng người. Nàng nhìn đại điện trống rỗng, rơi vào trầm mặc ngắn ngủi, đầu óc trống rỗng, có chút không làm rõ được tình huống.
Sau một hồi lâu trầm mặc, An Cửu mới nhớ ra điều gì đó. Hoàng đế đâu? Hoàng đế đi đâu rồi?
Không chỉ Hoàng đế không có ở đây, ngay cả Lý công công cũng không thấy, cứ như thể cả thế giới chỉ còn lại một mình nàng. An Cửu vội vàng chạy ra ngoài, vừa vặn gặp Tiểu Thu.
Tiểu Thu nhìn nàng như một dũng sĩ: "Tiểu Cửu, ngươi thật tài giỏi, thế mà lại ngủ thiếp đi."
Sắc mặt An Cửu cứng đờ trong chớp mắt: "Bệ hạ đâu?"
Tiểu Thu vẻ mặt đầy vẻ bà tám: "Ngươi không biết sao, buổi chiều Thục Phi nương nương đã phái người đến, mời Bệ hạ qua dùng bữa tối, Bệ hạ đã đi rồi."
Thì ra là vậy. An Cửu khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Tiểu Thu cười lắc đầu: "Ta vào trước đây."
An Cửu gật đầu, sau khi đi ra ngoài, mới phát hiện trong tay mình vẫn còn cầm con hổ con chạm ngọc.
Ngoài trời đã tối, xem ra giấc ngủ này thật sự rất lâu, mà hôm nay trời rất lạnh, chiều tối nổi gió, phả vào mặt đau như dao cắt.
An Cửu quấn chặt quần áo, chuẩn bị đi làm chút gì đó để ăn. Ăn cái gì đây? Mì sợi? Không, trời lạnh như vậy, đương nhiên là ăn lẩu.
Những ngày này trời lạnh, thức ăn đều có thể để được, An Cửu tìm được một chút nguyên liệu nấu lẩu có thể dùng, nàng chuẩn bị phần lẩu, xào xong cho thêm nước, đặt lên bếp nhỏ nấu...
An Cửu đang ngồi trên ghế đẩu ăn rất ngon, cửa bỗng nhiên mở ra, Khúc cô cô hít mũi một cái, tò mò hỏi: "Mùi gì vậy? Thơm thế?"
An Cửu chỉ vào cái nồi. "Cô cô muốn ăn cùng một chút không?"
Đương nhiên.
Khúc cô cô còn chưa ăn được mấy miếng, cửa lại xuất hiện thêm hai bóng người lén lút, An Cửu nhìn thoáng qua, phát hiện là Tiểu Phúc tử và Tiểu Hạ, liền chào hỏi bọn họ cũng vào ăn chút.
Bên ngoài gió lạnh thổi vù vù, trong phòng, mọi người ăn toát cả mồ hôi, Tiểu Hạ hỏi: "Tiểu Cửu, đây là cái gì vậy, ăn ngon thật."
An Cửu nghĩ nghĩ rồi nói: "Nếu là nấu một nồi trên bếp lửa, chúng ta gọi nó là lẩu đi."
Tất cả mọi người đều cảm thấy cái tên này rất đúng. "Bệ hạ tối nay sẽ nghỉ lại ở cung Thục Phi nương nương phải không?" Tiểu Hạ thuận miệng hỏi.
Khúc cô cô nhìn An Cửu một chút, thấy nàng cũng vẻ mặt tò mò, Khúc cô cô có chút không hiểu, sao Tiểu Cửu này lại hiểu chuyện đến vậy? Thế mà tuyệt không hề giận dỗi. Bệ hạ thế nhưng là đi cùng nữ nhân khác đi ngủ đó. Ngươi còn mở to mắt nhìn cái gì?
Tiểu Phúc tử lau mồ hôi trên mũi: "Lúc này chắc hẳn mới dùng xong bữa tối."
Tiểu Hạ gật đầu, có Khúc cô cô ở đây, ai cũng không dám nghị luận chuyện của Hoàng đế nữa.
Ăn cơm xong, Tiểu Hạ giúp dọn dẹp phòng bếp, sau đó nàng nói với An Cửu: "Quang Hoa Điện không đủ người, Khúc cô cô lại đang tìm người, không biết lần này có thể tìm được ai."
Tiểu Hạ hiện tại cảm thấy Quang Hoa Điện cũng rất tốt, Bệ hạ ít chuyện, đồng nghiệp cũng đều hiền lành, không có nhiều sự đấu đá nội bộ, chỉ sợ có một đồng sự là gậy quấy phân heo đến.
An Cửu muốn cười: "Lại đến một người còn gọi Tiểu Đông à?"
Tiểu Hạ vô ngữ: "Đúng vậy, phải gọi là Tiểu Đông, trừ phi có thể lọt vào mắt Bệ hạ, để Bệ hạ nhớ tên nàng." Bất quá Tiểu Hạ đoán chừng rất khó.
Đứng từ góc độ của nàng mà nhìn, Hoàng đế chính là người cao ngạo, nghiêm túc khó tiếp cận, hơn nữa tính cách còn tàn nhẫn, tinh ranh khó lường, nàng bình thường cũng không dám tới gần, ngay cả đi rót chén trà gì đó, cũng là tốc chiến tốc thắng, sợ xảy ra sai sót.
Hiện tại Tiểu Cửu một nhóm, nàng và Tiểu Thu một nhóm, nàng cảm thấy vẫn rất hài lòng. Có chút không muốn có đồng nghiệp mới.
An Cửu rất đồng ý với lời Tiểu Hạ nói, nhưng nàng cũng không quyết định được gì. Dọn dẹp xong phòng bếp, Tiểu Hạ liền đi ra ngoài.
An Cửu nhìn sắc trời, đoán chừng Hoàng đế có lẽ thật sự sẽ không trở về, liền quay về phòng nhỏ của mình. Hôm nay cầm vải gấm màu hồng, chuẩn bị thay vỏ chăn trên chiếc giường kia. Lõi chăn đổi thành bông gòn, vỏ chăn đổi thành vải sa tanh màu hồng.
An Cửu bận rộn, cũng không biết đã qua bao lâu, nàng cảm thấy trong phòng lạnh, bèn đi xuống thêm chút than củi. Hai chiếc chăn ngủ rất nhanh đã thay xong, An Cửu vô cùng hài lòng với tài thêu thùa của mình. Quả nhiên, tự mình động thủ, cơm no áo ấm.
Chiếc chăn bông dày cộp, mặt sa tanh màu hồng, nhìn vào khiến người ta cảnh đẹp ý vui, nàng trải rộng chăn ra trước, để ban đêm đi ngủ chăn không bị lạnh.
Làm xong hết thảy những việc này, nàng liền đi ra cửa, gió lạnh sặc người khiến hơi thở cũng không thông suốt, phả vào mặt, còn đau hơn cái tát của mẹ kế.
Trong Quang Hoa Điện, vô cùng yên tĩnh, An Cửu theo thông lệ trở lại thăm dò một chút, lại không ngờ Quang Hoa Điện có người. "Bệ hạ..." An Cửu vừa lên tiếng, liền hối hận, thân ảnh kia căn bản không phải Hoàng đế...
Người kia cũng bị kinh động, bước nhanh chạy đến hậu điện, An Cửu không dám đuổi theo, nàng vội vàng chạy đến chỗ thị vệ đối diện cửa hô: "Có thích khách!""Bệ hạ, thần thiếp vừa học được một điệu múa, nhảy cho Bệ hạ xem được không?" Thục Phi mặc chiếc áo sa mỏng manh, đôi tay yếu ớt không xương khoác lên vai Hoàng đế, xoa xoa, xoa đến mức tóc Hoàng đế sắp dựng cả lên.
Hoàng đế thật phục, gia tộc Thục Phi chẳng phải xuất thân võ tướng sao? Sao tính tình nàng lại như vậy? Cứ tưởng có thể xem Thục Phi múa kiếm, kết quả Thục Phi chỉ muốn nhảy múa để quyến rũ hắn.
Hoàng đế không nói chuyện, Thục Phi liền bắt đầu uyển chuyển nhảy múa, tư thái nàng vô cùng tốt, vòng eo tinh tế, lại có thể bỏ sĩ diện mà khiêu vũ, nếu là nam nhân bình thường đã sớm bị chinh phục.
Nhưng Hoàng đế không phải người bình thường. Bởi vì có vết xe đổ của Đức Phi ban ngày, lần này sự chú ý của hắn đều tập trung vào khuôn mặt Thục Phi, ý đồ tìm ra điểm tương đồng giữa Thục Phi và Trấn Viễn đại tướng quân. Bất quá, khiến hắn thất vọng.
Thục Phi giống mẫu thân nàng, hoàn toàn không giống loại người thô kệch như Trấn Viễn đại tướng quân, chính là một mỹ nhân nũng nịu... Nhưng Hoàng đế vẫn không hài lòng. Hắn không thích loại chuyện chưa quen thuộc đã đòi cởi y phục còn muốn da thịt ra mắt, hắn không chịu nổi việc làm những chuyện này với người xa lạ.
