Hắn có được ngạc lực song trư, thời gian này lại còn dùng cổ Tông Hùng Bổn Lực, còn phải dùng sức
Còn Thang Hùng chỉ có song hùng chi lực mà thôi
Cổ Hùng Hào
Thang Hùng bỗng hét lên một tiếng, cả người vạm vỡ hẳn ra, bắt đầu dùng đến nhất hùng chi lực
Cổ Hùng Chưởng
Tay hắn xuất chưởng, bàn chân được phủ một lớp ánh sáng màu vàng nhạt
Ánh sáng tan đi một lúc thì tay chân hắn lớn gấp ba lần, hóa thành tứ chi gấu khổng lồ
Hây
Hắn dùng sức bay lên, đánh một chưởng về phía Phương Nguyên
Một chưởng kia còn chưa kịp đụng đến Phương Nguyên thì một luồng gió lớn đập vào mặt hắn, thổi hắn bay luôn về phía sau
Phương Nguyên lại không hề e sợ, tay trái xuất quyền, cứ thế thẳng tiến
Quyền chưởng chạm nhau, chỉ nghe ầm một tiếng, thật là ngang tài ngang sức
Ngay sau đó, Thang Hùng quét ngang cánh tay, lại đánh một chưởng tới
Phương Nguyên lập tức đánh trả, quyền chưởng giao kích trong tiếng gió gầm thét, âm thanh thật đáng sợ
Thấy Phương Nguyên vậy mà không bị Thang Hùng dồn ép chút nào, đám người xung quanh càng lúc càng thấy kì quặc
"Đánh với Thang Hùng mà được vậy thì xem như có chút tài năng rồi đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Tên hắn là gì ấy nhỉ
"Lần này Thang Hùng gặp rắc rối lớn thật rồi
Cổ Hùng Hào chỉ có tác dụng trong một thời gian nhất định, hắn dùng lâu như vậy đến khi cổ hết tác dụng thì ăn hành chết mất
Vào đúng lúc này
Một tiếng nổ to vang lên
Sau lưng Thang Hùng xuất hiện một cái đầu gấu, há to cái miệng đầy máu, hướng lên trời rít gào
Thú lực hư ảnh
Thang Hùng bị đuổi cùng giết tận, đành đem thú lực hư ảnh ra
Vốn nó đã có nhất hùng chi lực rồi
Phương Nguyên không kịp né tránh, chỉ có thể vội vàng đánh ra song chưởng
Ầm
Một tiếng nổ vang lên, cả người hắn bị đánh bay
Bạch quang hư giáp lóe lên rồi tiêu tan luôn
Đánh xong song chưởng, hai tay hắn tê rần, nhất thời không còn hơi sức gì
Hắn cố lấy thăng bằng từ trên không trung, xoay người một cái rồi rơi xuống đất
Hắn lại dùng cổ Thiên Bồng, bạch quang hư giáp lại hiện lên nhưng lại nhạt màu yếu ớt, sức phòng vệ không còn được như lúc trước
"Đó là hùng lực hư ảnh, Thang Hùng đang bạo phát
"Hùng lực là sở trường của hắn, Thang Hùng có dùng nhiều một chút thì cũng bình thường
"Giằng co mãi vậy mà chỉ cần dùng hùng lực hư ảnh là tên kia đánh loạn xạ ngay, xem ra Thang Hùng đang ở thế thượng phong rồi
"Xem đi xem lại nãy giờ thì mỗi lượt đánh hắn có thể gọi ra năm lần hùng lực hư ảnh
Tên kia nếu không đem hết bản lãnh ra thì coi bộ không xong rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bên ngoài diễn võ trường, tiếng bàn luận ồn ào huyên náo một góc
Thú lực hư ảnh vừa hiện ra thì mọi người vây xem liền nhiệt tình nghị luận
"Hắn có lực song trư nhất ngạc, lực ngạch trường vu tê giáo, hùng lực còn chưa luyện thành
Hắn cũng không gọi ra thú lực hư ảnh được
Cổ Thiên Bồng cũng không giúp được hắn nữa, bị thú lực hư ảnh đánh một hai lần cũng bị hủy thôi
Phương Nguyên chợt lóe lên trong đầy một ý nghĩ, quyết định thay đổi chiến thuật
Cỏ khiêu khiêu
Hắn lẩm nhẩm trong miệng, cỏ mọc dài ra từ hai chân hắn, phá nát giày hắn
Thang Hùng lại xông đến, Phương Nguyên như một con ếch, thẳng chân nhảy ra một đoạn
Hắn lại dùng tay trái đánh một chưởng về phía Thang Hùng
Con dao hai đầu màu máu lại được đem ra, văng đến một đoạn rồi dừng lại trên người Thang Hùng, làm hắn hoảng loạn mà giảm bớt phòng ngự
Cổ Huyết Nguyệt tuy không mạnh nhưng vẫn là cổ tam chuyển
Thang Hùng ngây người một lúc rồi lại nhằm Phương Nguyên mà đánh tới
Phương Nguyên cứ thế dùng lại mánh cũ, bắn dao ra xa rồi lại tiến đến sát Thang Hùng
Thang Hùng đành dùng cổ di chuyển, vừa đuổi theo Phương Nguyên vừa đánh tới
Phương Nguyên chạy tới chạy lui, ứng phó hết mọi thủ đoạn của Thang Hùng, Thang Hùng cũng không uy hiếp được Phương Nguyên
Thang Hùng vô cùng tức giận, miệng hắn gào rít, chửi mắng Phương Nguyên
Người xem xung quanh cũng hô hào loạn xạ
Bọn họ cứ dán mắt vào trận đánh có một không hai này
Nhưng Phương Nguyên là người dễ bị khiêu khích vậy sao
Hắn không có đủ cổ trùng, cận chiến cũng không thuần thục, viễn chiến thì xem như cũng tạm được đi
Bẵng đi một lúc, chân nguyên hai bên càng lúc càng giảm
Ưu thế của Phương Nguyên càng lúc càng lộ rõ, dù sao chân nguyên của hắn cũng là tam chuyển sơ giai rồi, mà Thang Hùng chỉ có chân nguyên ất đẳng thì ăn thua gì
Chân nguyên hai bên tiêu hao không ít nhưng vẫn phải sử dụng liên tục
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cổ Huyết Nguyệt của Phương Nguyên cứa Thang Hùng năm sáu phát, trước sau cũng phải nhận thua
Cổ trị liệu của hắn cũng không tốt, không thể cầm máu vết thương được
"Ngươi cứ chờ đó, sớm muộn ta cũng băm vụn ngươi ra thành trăm ngàn mảnh
Thanh Hùng ôm thương tích lui ra khỏi diễn võ trường
Hắn đến thì như hung thần thứ thiệt, khi đi thì sắc mặt tái nhợt, thất tha thất thểu
"Trời, Thang Hùng đứng thứ tư nội thành mà cũng thua được sao
"Cổ đó là gì vậy
Sao có thể hóa thành con dao màu máu, lại làm vết thương không ngừng xuất huyết, ta chưa thấy qua lần nào
"Tên này có khi lại thay thế được vị trí của Thang Hùng
Thắng làm vua, thua làm giặc thôi
Ánh mắt mọi người hướng về Phương Nguyên càng lúc càng nhiều
Sau chiến thắng thứ ba của Phương Nguyên, theo quy củ ở đây, cổ Hùng Hào trên người Thang Hùng kia cũng thuộc về hắn
Đây là thứ quý nhất trong tay Thang Hùng
Cổ vừa đi thì hắn cũng chỉ còn lại song hùng chi lực, sức mạnh lại giảm xuống ba thành
Phương Nguyên lại cao hứng không thôi
Cổ truyền kì cũng không có ở thạch tinh thần, vậy thì ở đâu được chứ
Chẳng lẽ đây chỉ là khối đá vô dụng thôi ư
Phương Nguyên trở lại thạch phường, nơi đây đã phục hồi lại rồi
Hay không phải ở đây
Phương Nguyên
Âm Thầm lắc đầu, thạch tinh thần, điếm quầy, thạch khu, quanh đi quẩn lại chỉ còn chỗ này mà thôi
"Không có được cổ truyền kì thì ta cũng không mạnh hơn ai được
Từ thời thượng cổ đến giờ chắc cũng không giữ được hình dáng cũ nữa
Không có cổ truyền kì thì ít nhất cũng phải có được cổ truyền thừa
Đáng tiếc là theo như ta biết chỉ có ba cái, một ở Đông Hải, một ở Trung Châu
"Còn lại chắc ở Nam Cương
Nhưng hiện giờ đang bị Võ gia chiếm cũng được vài năm rồi
Võ cơ nương nương của Võ gia cũng mạnh lắm
Chắc nhờ vậy mới củng cố được Nam Cương, ngồi vững trên ngai vàng
Đương nhiên ngai vàng chỉ là bên ngoài
Theo trình tự lục chuyển cổ tiên thì sớm siêu thoát phàm tục rồi
Phương Nguyên mất bảy tám ngày
Âm Thầm điều tra cũng không tra thêm được cái gì
"Ôi, chỉ còn một manh mối cuối cùng, nếu không được thì cũng bó tay thôi
Phương Nguyên thầm nghĩ, hắn cũng không để tâm mấy chuyện vụn vặt này lắm
Manh mối cuối cùng này là Lí Nhiên - tiền kiếp đã đạt đến cổ truyền kì của hắn
Mặc dù Phương Nguyên có lệnh bài Tử Kim, nhưng lại không dám điều tra trắng trợn
Chẳng qua hắn nhớ rằng, Lý Nhiên cũng tham gia diễn võ
Sau khi nhận được cổ truyền kỳ, đại sát tứ phương, quét sạch diễn võ trường
Như vậy cũng tốt
Phương Nguyên có quyền cưỡng chế khiêu chiến, thế là mượn cái danh này, đi vào nơi tiếp đãi đặc biệt
Nơi báo danh tham diễn võ Lý Nhiên, có ba người
Hai nam một nữ
Nữ tử trước tiên tạm thời bỏ qua, Lý Nhiên trong truyền thuyết có giới tính nam
Hai người còn lại, một người là một lão giả, tuổi ngoài sáu mươi, có chút danh tiếng
Tu vi Tam Chuyển, mấy năm trước ông ta đứng thứ ba diễn võ trường, những năm gần đây trạng thái không tốt, chỉ đứng thứ tư
Người này hiển nhiên cũng không phải, Lý Nhiên trong trí nhớ không giống người này lắm
Một người khác là một nam tử trung niên, hơn năm mươi tuổi
Tu vi Nhị Chuyển, đến thành Thương Gia đã gần mười năm, lại vẫn chỉ đứng thứ năm khu diễn võ
Ông ta thích đánh bạc, cuộc sống rất quẫn bách
Ở thành Thương Gia đã từng cưới vợ sinh con, nhưng mà vợ chồng bất hòa, đã sớm ở riêng
Phương Nguyên
Âm Thầm điều tra, phát hiện người này chính là một người trong số những người đánh bạc trước đó
Liên tiếp điều tra mấy người, Phương Nguyên phát hiện Lý Nhiên này, cuộc sống cực kỳ túng quẫn, có đôi khi còn ăn bữa nay lo bữa mai
Nhưng chuyện này cũng không phải là nói ông ta không có bản lĩnh
Ông ta xếp thứ năm diễn võ trường, dựa vào chiến đấu mà kiếm Nguyên Thạch, duy trì kế sinh nhai.