Cổ Chân Nhân

Chương 342: Phương Nguyên và Lý Hảo (2)




Lục quang như bích ngọc, phút chốc dừng ở giữa không trung, sau đó bỗng nhiên vỡ ra
Bên trong ánh sáng chói mắt, thân thể cóc Bối Sơn hiển hiện ra, sau đó rơi xuống
Một cái bóng đen trên mặt đất nhanh chóng bao phủ lấy Phương Nguyên, đồng thời càng lúc càng lớn
Thời gian năm lần hô hấp đã qua, Phương Nguyên nhắm ngay Lý Hảo, thôi động cổ Đánh Thẳng, xông tới giết
Tốc độ của hắn tăng mạnh, rất nhanh đã có thể thoát khỏi khu vực bóng ma bao phủ
Vừa lao ra, cóc Bối Sơn liền giáng xuống
Oành
Trong tiếng nổ, toàn bộ diễn võ trường đều run lên, bùn nhão màu đen vẩy ra, giống như sóng lớn ngập trời
Bọt nước thậm chí còn vẩy đến đường biên, khiến cho đám người quan chiến vô thức né tránh, nhưng đều bị một cái lồng ánh sáng to lớn màu đỏ sậm ngăn trở
Trong diễn võ trường, đương nhiên tự mang theo cổ phòng ngự
"Cóc Bối Sơn của Lý Hảo đại nhân xuất hiện rồi
Thấy cảnh này, trong đám người vang lên tiếng kêu hưng phấn
"Dù cho Phương Chính có đến trước mặt Lý Hảo cũng vô dụng
Lý Hảo chỉ cần dùng cổ Di Hình, cùng cóc Bối Sơn là được rồi..
Ha ha ha
Nhưng Phương Nguyên không phóng tới Lý Hảo
Hắn đột nhiên dừng bước chân lại
Bùn nhão màu đen như một tầng sóng lớn, đập ở trên người hắn, nhưng đều bị áp giáp bạch quang mà cổ Thiên Bồng chống lên ngăn trở
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cổ Xông Ngang
Đợi làn sóng đen đó rơi xuống đất, hắn nghiêng người quay lại cóc Bối Sơn, bỗng nhiên tấn công trở lại
Gào
Một tiếng gấu rống như sấm nổ vang, đồng thời một hình ảnh gấu ngựa đột nhiên xuất hiện, ngửa mặt lên trời gào thét, điên cuồng tùy tiện
Ầm
Phương Nguyên hung hăng đâm vào cóc Bối Sơn, đem cóc Bối Sơn đánh cho nghiêng một cái
Nhưng cũng dừng lại tại đây
Cóc Bối Sơn thân mang đặc thù sơn phong, đều là tinh hoa của núi đá
Trọng lượng cực lớn, đứng nhất nhì trong đám cổ Tam Chuyển
Bốn chân nó vừa chạm đất, quả thực là vững như Thái Sơn, lù lù bất động, khiến cho người khác không biết phải làm gì
Nhưng Phương Nguyên không quan tâm, vung hai tay lên, nện vào nó, nện như điên
Ầm ầm ầm
Ở giữa không trung, đỉnh đầu của hắn điên cuồng dần hiện ra hư ảnh của lợn rừng, gấu ngựa, cá sấu
Khẩn thiết mang theo tiếng gió, mạnh mẽ điên cuồng, lộ liễu phóng đãng
Đánh vào trên thân Cóc Bối Sơn, phát ra tiếng sấm vang dội, kéo dài không dứt, như một trận bão
Loại công kích mạnh bạo như vậy khiến tất cả mọi người bên ngoài sân đều thấy kinh hồn táng đảm, hàn khí thấu tâm
"Nếu như ta bị công kích như vậy thì đã sớm thịt nát xương tan rồi
"Cổ Toàn Lực Ứng Phó thật sự là quá mạnh, quá mạnh rồi
"Có điều Phương Chính bị rơi não rồi sao, không đi đánh Lý Hảo mà lại đi gặm xương cứng

Cóc Bối Sơn phòng ngực xuất chúng, bị Phương Nguyên công kích điên cuồng như vậy cũng không nhúc nhích, khiến cho người ta không khỏi sinh lòng nhụt chí
Nhưng mặt mũi Phương Nguyên lạnh lùng như băng, càng đánh càng điên cuồng, kiên nhẫn, giống như cóc Bối Sơn này chính là kẻ địch không đội trời chung với hắn
Sắc mặt Lý Hảo dần dần thay đổi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cóc Bối Sơn dù có cường đại đến đâu thì cũng có giới hạn, không thể chịu được dạng tiến công cứ liên tục không ngừng như vậy
Oa oa oa..
Cóc Bối Sơn hét to lên, đau đớn khiến nó không thể nhịn được
"Không thể tiếp tục như vậy nữa
Bên trong lòng Lý Hảo cảm thấy hơi hồi hộp, vội vàng điều động tâm niệm, khống chế cóc Bối Sơn
Cóc Bối Sơn bắt đầu phản kích, chân sau đạp mạnh lên mặt đất, đánh về phía Phương Nguyên
Chiêu này vừa nhanh vừa mạnh, nếu như Phương Nguyên trúng phải chiêu này thì nhất định sẽ bị đụng bay
Cổ Xông Ngang
Ánh sáng trong hai mắt hắn nở rộ, kịp thời phản kháng, né tránh công kích của cóc Bối Sơn
Rồi vòng tới bên người của nó, lại đánh
Hống hống hống
Thú lực hư ảnh điên cuồng hiện ra, thanh thế kinh thiên động địa, Cóc Bối Sơn đau đến mức kêu to oa oa, phát lực về phía Phương Nguyên
Phương Nguyên lạnh lùng kêu một tiếng, né qua
Cóc Bối Sơn vì phải cõng ngọn núi quá nặng nên tốc độ rất chậm, Phương Nguyên né tránh rất dễ dàng
Phương Nguyên sử dụng liên tiếp Cổ hoành trùng, Cổ trực chàng, nên Cóc Bối Sơn nhiều lần xuất kích vẫn đánh sượt qua Phương Nguyên
Mọi người nhìn thấy đều trợn mắt há mồm
Cóc Bối Sơn có hình tượng bất động trong lòng mọi người, thế nhưng lại bị Phương Nguyên đánh đến mức thét lên
“Tên tiểu tử này lại hung mãnh như vậy!”
Lý Hảo cũng nhìn mà hoảng sợ, cắn răng thôi thúc Cóc Bối Sơn thảy lên cao
“Tiểu tử thối, ta muốn nghiền ngươi thành thịt nát!” Lý Hảo nhếch môi, cười lạnh đáng sợ, trong lòng nổi sát cơ
Thế nhưng Cóc Bối Sơn không chủ động chụp vào Phương Nguyên
Trái lại, nó chụp vào người Lý Hảo
Thân thể của Cóc Bối Sơn rất to lớn, nhảy xuống, nặng nền đập vào người Lý Hảo
Thấy cảnh này, đại đa số mọi người đều ngẩn người, chưa kịp phản ứng
Chỉ có Ngụy Ương là một trong số ít người nhìn ra chiến thuật của Lý Hảo
Nếu chỉ đơn thuần chụp Cóc Bối Sơn vào người Phương Nguyên thì sẽ thất bại hết sức dễ dàng
Phương Nguyên có Cổ hoành trùng, Cổ trực chàng, hoàn toàn có thể né tránh
Thế nhưng Cóc Bối Sơn chụp về phía Lý Hảo, Lý Hảo có thể dùng Cổ di hình hoàn đổi vị trí với Phương Nguyên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chỉ cần nắm bắt được thời cơ, hoàn toàn có thể khiến cho Phương Nguyên phản ứng không kịp, bị Cóc Bối Sơn đập chết
Cóc Bối Sơn có trọng lượng lớn như vậy, cho dù không đạp chết cũng tuyệt đối làm trọng thương hắn
Thế nhưng thời khắc Cóc Bối Sơn bay lên không trung thì Phương Nguyên đã lập tức nhằm về phía Lý Hảo
Hắn dùng liên tiếp Cổ hoành trùng và Cổ trực chàng, nhanh chóng chạy tới bên người Lý Hảo
“Tên đáng chết, hắn đã nhìn ra!” Thời khắc này, Lý Hảo rất buồn bực
Hiện tại Phương Nguyên chỉ cách gã một đoạn, nhưng lúc này gã dùng Cổ di hình thì Phương Nguyên hoàn toàn có đủ thời gian để né tránh sự công kích của Cóc Bối Sơn
Thế nhưng nếu hiện tại gã không dùng thì một khi Phương Nguyên tới gần gã, cho dù gã có sử dụng Cổ di hình để thay đổi vị trí thì cũng không kịp chạy nữa, gã và Phương Nguyên đều bị Cóc Bối Sơn đập chết
Không còn cách nào khác, Lý Hảo chỉ còn cách sử thôi thúc Cổ di hình, trao đổi vị trí với Phương Nguyên
Ầm
Cóc Bối Sơn rơi xuống đất, Phương Nguyên quả nhiên dùng Cổ hoành trùng để né tránh
Hắn vẫn luôn chú trọng thời gian sử dụng Cổ hoành trùng, Cổ trực chàng
Bình thường đều chỉ cần cách ba hơi thở, tính cả xung phong nữa là tầm mười bước, cứ như vậy, trước sau hắn có thể di động Cổ
Một điểm nhỏ cũng có thể quyết định thành bại
Kiếp trước Phương Nguyên có kinh nghiệm chiến đấu phong phú nên hắn không hề có sơ hở
Lần thứ hai hắn nhằm về phía Cóc Bối Sơn quyền đấm cước đá, thế tiến công cuồng mãnh, kiên cường cứng rắn
Bóng mờ hư ảnh luân hiến hiển a, cực kỳ hung hãn
Lần thứ hai Cóc Bối Sơn rơi vào thế tiến công như gió bão, bị đánh tới mức thét lên, đá vụn bay tán loạn
Mọi người xem cuộc chiến đang kêu gào đều rơi vào im lặng
Rất nhiều người há mồm to, giạt mình nhìn tình cảnh này…
Phương Nguyên dùng Cổ toàn lực ứng phó uy mãnh bá đạo như vậy, cho dù là Cóc Bối Sơn cũng phải chịu đòn, rơi vào thế yếu
Bên này thì đánh tới mức khí thế hừng hực, tình cảnh rất dữ dội thế nhưng bên chỗ Lý Hảo thì gió êm bể lặng
Lý Hảo thực không ngờ được Phương Nguyên kiên nhẫn tấn công Cóc Bối Sơn như vậy
Những đối thủ trước đó khi giao thủ với Lý Hảo, không một ai không né tránh Cóc Bối Sơn, muốn tấn công Lý Hảo
Nếu Lý Hảo bại thì Cóc Bối Sơn cũng không đáng lo ngại
Đây mới là sự lựa chọn của người thông minh
Thế nhưng Phương Nguyên lại lựa chọn đối tượng tấn công thật ngu xuẩn
Hắn tập trung toàn bộ hỏa lực lên trên người Cóc bối sơn, không quan tâm tới chính chủ Lý Hảo
Lý Hảo bị gạt sang một bên, giống như là một khán giả không hề liên quan tới cục diện, tình cảnh lúng túng
Thú lực hư ảnh lấp lóe liên tục, tụ hợp trên không trung
Phương Nguyên hung mãnh đánh đập vòng quanh Cóc Bối Sơn
Cóc vốn có hình thể uy vũ khổng lồ nhưng vào lúc này lại có vẻ rất vụng về
“Không được, Cóc Bối Sơn bị đánh tới mức thổ huyết!”
Lý Hảo ở xa nhìn thấy cảnh này, trong nhất thời lạnh cả người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.