Ngoài sự đặc sắc của chính trận đấu này, trước đó, trận chiến giữa Bạch Ngưng Băng và Viêm Đột cũng cóc một tác dụng làm nền rất hiệu quả
Quan bảy ngày chuẩn bị và mở rộng, ảnh hưởng của nó đã lan rộng ra toàn bộ trên dưới Thành Thương gia
Vì thế cho nên, trong trường Đấu Võ ngày hôm nay, gần như chặt kín người xem cuộc chiến
Về mặt nàyTrường Đấu Võ thì cũng dựa theo tình hình mà tổ chức trận đấu này theo kiểu thịnh hội có quy mô lớn
Thương Li Vẫn là quản lý trường Đấu Võ, tự nhiên lại có kiếm được một công lao, những ngày này tâm trạng cũng cực kỳ vui vẻ
Cuộc thi đấu còn chưa bắt đấu mà người xung quanh đã bắt đầu nghị luận
"Rốt cuộc là Cự Khai Bi chèo chống nửa bầu tời của trường Đấu Võ cay độc hơn này là Phương Chính có thể lấy yếu thắng mạnh
Rất nhiều người đang thảo luận vế vấn đề này, mới và cũ quyết đấu với nhau hấp dẫn rất nhiều người tìm tòi nghiên cứu
"Hai người đều là Cổ sư lực đạo, đây là trận chiến làm hồi sinh cổ sư lực đạo
Không ít các Cổ sư lực đạo cảm thấy tự hào, có một sự kỳ vọng mãnh liệt với kết quả của trận đấu này
Theo bọn họ nghĩ, trận đấu này có ý nghĩa rất lớn
"Bất kể như thế nào, Phương Chính nhất định phải dốc hết sức chiến đấu
Nếu không, Cổ Toàn Lực Ứng Phó của hắn e là sẽ bị Cự Khai Bi lấy đi
"Phương Chính chỉ có Tam chuyển cấp trung, mặc dù sức chiến đấu rất dũng mãnh nhưng tu vi còn kém Bạch Ngưng Băng một bậc
Càng chưa nói tới việc so sánh với Cự Khai Bi
Sau mấy chục trận đấu, thực lực của Phương Nguyên không thể che giấu được, đa số mọi người đều không coi trọng hắn, bởi vì chênh lệch tu vi thật sự quá lớn
"Phương Chính đến rồi
Bỗng nhiên trong đám người có người kêu lên
Phương Nguyên đi rất thong thả, vẻ mặt bình tĩnh đi vào giữa sân
Đây là trường Đấu Võ loại cực lớn, địa hình là rừng đá đen
Phương Nguyên đi vào đứng giữa sân, hai tay đeo bao tay
Đưa mắt nhìn xung quanh
Từng trụ đá màu đen to khỏe chắc chắn, mọc lên san sát như rừng ở xung quanh, rải rác toàn bộ sân bãi
Bên ngoài sân, đám người đông nghịt, vây xung quanh trường Đấu Võ
Đây là trận đấu có nhiều người xem cuộc chiến nhất mà Phương Nguyên nhìn thấy trong vòng hai năm qua
Trong lòng Phương Nguyên biết rõ: chắc chắn Thương Tâm Tư, Ngụy Ương đang ở trong đám người này, thậm chí Bạch Ngưng Băng cũng đang ở đó, chỉ là đều thay đổi cách ăn mặc mà thôi
Hắn còn nghe Thương Tâm Từ nói
Mấu vị đại thiếu chủ của Thương gia đều ở đó
Điều này càng làm cho Phương Nguyên nhớ tới trận đấu võ đầu tiên của hắn
Khi đó, gần như xung quanh không có một người nào xem cuộc chiến, Phương Nguyên vẫn chỉ là một tên vô danh tiểu tốt mà thôi
Cho tới bây giờ, hắn đã trở nên nổi tiếng, trở thành một nhân vật gây ra sự chú ý khắp nơi
"Đây là trận đấu cuối cùng
Trong lòng Phương Nguyên thở dài
Truyền thừa Tam Vương đã tới gần, tính cả đi đường, thời gian cũng không còn nhiều
Sau khi thắng trận này, hắn còn phải có gắng hết sức trợ giúp Thương Tâm Từ
Đưa nàng lên vị trí Thiếu chủ, đối với kế hoạch sau này của Phương Nguyên có một sự trợ giúp rất lớn
Vào lúc Thương Tâm Từ trở thành Thiếu chủ cũng chính là ngày Phương Nguyên phải rời khỏi Thành Thương gia
Thân phận của Cự Khai Bi và Viêm Đột
Người khác có thể không biết nhưng làm sao Phương Nguyên có thể không biết
Chỉ cần đứng đầu trường Đấu Võ là có thể trở thành gia lão khác họ của Thương gia
Thương Yên Phi vì muốn khống chế con đường này cho nên đã sắp xếp con cờ Viêm Đột, Cự Khai Bi này
Đó cũng là điều bình thường
Phương Nguyên chưa từng nghĩ tới sẽ đứng đầu trong trường Đấu võ
Đảm nhận vị trí gia lão khác họ chính là chuyện mơ ước trong lòng rất nhiều người
Chim Yến Tước thường xây dựng tổ ấm dưới mái hiên
Chỉ có hang ổ của con chim Diều Hâu hùng mạnh mới đứng bên vách đá cheo leo
Đừng nói là gia lão khác họ của Thương gia, cho dù là vị trí Tộc trưởng của Thương gia, Phương Nguyên đều không lọt mắt
Những chức vị này, nhìn có vẻ như cao quý lấp lánh, nhưng trên thực tế đều là gông cùm của từng danh lợi
Đáng tiếc
Thế gian chảy cuồn cuộn, không biết loại gông cùm này đã khóa lại bao nhiêu người
Cự Khai Bi cũng thuộc diện trên
Dáng người giống như tòa tháp cao, nét mặt như sắt
Khớp xương rộng lớn, cơ bắp cuồn cuộn, làm cho người ta có cắm giác ngột ngạt, cao lớn, khỏe mạnh
Trong trí nhớ kiếp trước của Phương Nguyên, trong trận đại chiến giữa chính đạo mà ma đạo, Cự Khai Bi có biểu hiện không tầm thường
Gã ta chém giết nhiều vị Cổ sư ma đạo nổi tiếng, là một trong những vị tướng tài đắc lực của Thương Yên Phi
Ở trên người gã ta tỏa ra khí tức Tứ chuyển
Trận chiến còn chưa bắt đầu, gã đã gia tăng áp lực tâm lý lên người Phương Nguyên
Đúng là về mặt tu vi Phương Nguyên ở thế yếu hơn, bây giờ hắn là Tam chuyển đỉnh phong, lại dùng Cổ Che Giấu Khí Tức
Nhìn vào thì vẫn là dáng vẻ của Tam chuyển cấp trung
Thế nhưng cho dù tu vi yếu hơn thì sao
Ha ha ha
Phương Nguyên nheo cặp mắt lại, trong mắt tinh quang lấp lánh
Vài ngày trước hắn đã luyện thành Cổ kia, phần thắng tăng lên sáu mươi phần trăm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mặc dù đối thủ rất mạnh nhưng hắn lại biết mình nhất định sẽ thắng
Đây không phải là kiêu ngạo, cũng không phải là tự tin, càng không phải là hi vọng ngông cuồng, mà là một loại tâm lý
Tâm Ma
Không thể thua, không thể ngã xuống, nhất định phải thắng, nhất định có thể thắng
Dù phần thắng không chiếm tới mười phần trăm
thậm chí là không có hi vọng thắng, cũng có tâm lý nhất định phải thắng
Cổ sư ma đạo một khi thất bại, thường thường sẽ là muôn đời muôn kiếp không trở lại được
Cho nên nhất định phải thành công, chỉ có con đường chiến thắng
Không có ngộ nhỡ, cũng không có nếu như
Trải qua năm trăm năm của kiếp trước đã làm cho Phương Nguyên nuôi dưỡng thành loại tâm lý này
Thắng là vua thua làm giặc, giẫm lên xác của người khác, từng bước lên cao, bước lên đỉnh cao
Chỉ có ta phụ thiên hạ, nào là lễ nghĩa liêm sỉ, danh lợi sắc đẹp, ân oán tình thù, cũng không thể trở thành trở ngại, mà đều có thể lợi dụng
Đây chính là chỗ mà Bạch Ngưng Băng không bằng Phương Nguyên
Tâm lý của Bạch Ngưng Băng là cầu thắng, còn tâm lý của Phương Nguyên là phải thắng
Không có gì có thể ngăn cản được ta, cho dù là chết cũng không thể cắt đứt tâm ma của ta
Cự Khai Bi đi đến trước mặt Phương Nguyên, đứng vững, giữ im lặng
Gã ta không phải là người thích nói chuyện
Cũng như vậy, từ trước tới này Phương Nguyên cũng không thích phí lời
Hai người đối mặt nhau, mặc cho người bên ngoài ồn ào ầm ĩ, một ánh mắt kiên định như sắt, một ánh mắt đen trầm sâu sắc
Đinh...
Một tiếng chuông lanh lảnh vang lên, tuyên bố bắt đầu cuộc chiến
Cổ Toàn Lực Ứng Phó
Trong nháy mắt, tinh quang trong hai mắt Phương Nguyên tăng vọt
Rót chân nguyên vào, ở giữa không trung phía sau hắn bay lên một thớt Bóng Mờ Tuấn Mã
Tuấn Mã ngẩng đầu, bốn vó lao nhanh về phía trước
Tăng thêm sức mạnh của một con ngựa trên người, Phương Nguyên lại thoi thúc Cổ Đánh Thẳng
Xoạt
Hắn phóng tới chỗ Cự Khai Bi, tốc độ cực nhanh, giống như là ngựa phi ngàn dặm
Nhưng khi hắn vọt tới trước mặt Cự Khai Bi, bỗng nhiên Bóng Mờ Tuấn Mã bị thu vào, đổi thành Bóng Mờ Lợn Rừng
Hai mắt Lợn Rừng đỏ rực, răng nanh nhô ra, khí thế hung ác
Sức mạnh của Ngựa có thể làm tốc độ xông tới cực nhanh
Sức mạnh của Lợn thì tăng thêm sức va chạm
Bây giờ Phương Nguyên đã có thể biên đổi giữa các bóng mờ sức mạnh thú vật theo ý của mình
Nhìn Phương Nguyên xông thẳng tới, trên mặt Cự Khai Bi không hề có cảm xúc, há mồm ra
Hàm răng trong miệng gã ta trắng như tuyết
Lúc này hai chiếc răng nanh nhanh chóng lớn lên, dần dần giãn nở, thò ra bên ngoài và lớn lên thành hai chiếc ngà voi trắng toát
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chiếc ngà voi uốn cong, mũi nhọn lại đâm vào trong cơ ngực của Cự Khai Bi
Thế nhưng vết thương lại không hề chảy máu, ngược lại chỗ tiếp xúc còn xuất hiện một bộ áo giáp trắng toát
Giống như một lớp băng màu ngà sữa lan ra, áo giáp nhanh chóng che lại nửa người trên của gã ta
Phương Nguyên xung phong tới.