Cổ Chân Nhân

Chương 532: Huynh đệ gặp lại




Thừa dịp này, Phương Chính liên tục thử ba lần, cuối cùng cũng thành công đưa cổ Điện Văn Chỉ Hạc lọt vào trong phúc địa
Một con chim xanh giương cánh bay tới, bỗng nhiên chui vào lỗ hổng vào trong phúc địa
"Đây là cổ Thanh Điểu Truyền Tín, tên Phượng Cửu Ca này rốt cuộc muốn làm gì thế không biết
Hạc Phong Dương thấy cảnh tượng như vậy, sắc mặt trầm xuống
Sau đó một khắc, con ngươi ông ta chợt co lại chỉ còn như lỗ kim, há hốc miệng, gương mặt tràn đầy vẻ khiếp sợ
"Trời ạ
Một khối phúc địa lớn như vậy mà hắn cũng cắt sao
Hạc Phong Dương nghẹn họng nhìn trân trối, ngây người như tượng đá
Phương Nguyên cắt bỏ tròn một trăm vạn mẫu phúc địa, giữa sườn núi Thiên Thê đều là khói ảnh của phúc địa, một mảng thảo nguyên lớn bao phủ tầm nhìn của mọi người
Một cổ Tiên phản ứng nhanh nhất, kiếm quang lóe lên, hiện ra chân thân
"Ha ha ha, một mảnh phúc địa lớn
Nó là của ta, đừng hòng kẻ nào đoạt được của ta
Kiếm Nhất Sinh hưng phấn gào to, chỉ cần đem mảnh phúc địa này kéo vào phúc địa nhà mình sẽ làm cho phúc địa nhà mình mạnh hơn
Nhưng vào lúc này, một tia điện bắn ra
"Mẹ kiếp
Kiếm Nhất Sinh bất ngờ không kịp đề phòng, chửi thề một tiếng, bị Mị Lam Điện Ảnh đánh bay ra ngoài như viên đạn pháo
Kiếm Nhất Sinh cũng không phải kẻ hiền lành gì, lúc này đang đánh nhau túi bụi với Mị Lam Điện Ảnh
Thanh thế mãnh liệt, đất rừng núi chuyển, toàn bộ đệ tử tinh anh của Tiên Hạc môn nhìn thấy mà choáng váng
Ngay sau đó bọn họ càng kinh ngạc hơn, bỗng nhiên giữa sân xuất hiện hơn mười người, nhanh như chớp xâu xé mảnh phúc địa hơn trăm vạn mẫu, như một đám sói đói
"Đám đê tiện chết tiệt các ngươi
"Lão tử dụ quái vật đi, càng vất vả công lao càng lớn, thế mà các ngươi không chừa lại chút nào cho lão tử
"Tám đời tổ tông nhà các ngươi
"Ta nguyền rủa các ngươi đi ị mắc lỗ đít, sinh con trai trên đầu dài
Kiếm Nhất Sinh mắng oang oang,
Từ lúc sinh ra đến giờ ông ta chưa bao giờ phải chịu thiệt lớn như vậy, đã thế còn bị Mị Lam Điện Ảnh truy đuổi vô cùng thảm hại
"Còn Phương Nguyên tiểu tặc nữa, thực sự quá độc ác, to gan lớn mật, lại còn tính toán ta
Có gan thì ra đánh với ta một trận
Ông ta bắn ra cổ Phi Kiếm Truyền Tín
Tốc độ của cổ Phi Kiếm Truyền Tín rất nhanh, nó có khả năng phá không, cho dù không có lỗ thủng cũng có thể bắn vào trong phúc địa
Vẻ mặt của nhóm người Tiên Hạc môn dại ra
Đây là phong phạm của cổ Tiên sao
"Tên Kiếm Nhất Sinh này, thật làm mất mặt cổ Tiên chúng ta..
" Hạc Phong Dương không thể kìm chế được lấy tay che mặt
Đúng lúc này, hào quang màu bạch kim bỗng sáng lên
Trong ánh sáng có một cánh cửa đỏ thắm, cao đến mười trượng, có hoành phi chín màu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tường vân màu hồng tụ lại, bay đến, hồng quang thất thải chiếu vào người Phương Chính
Chỉ trong nháy mắt, Phương Chính biến mất tại chỗ
Dịch chuyển Mị Lam Điện Ảnh hay hoang thú cua vũng bùn ra ngoài phúc địa là việc vượt quá năng lực của Tiểu Hồ Tiên, nhưng dịch chuyển Phương Chính thì nó vẫn làm được
"Đã vào trong rồi sao
Thấy cảnh tượng như vậy, trong lòng Hạc Phong Dương chấn động nhẹ
Một luồng sét đánh từ trên trời rơi xuống, chính là Mị Lam Điện Ảnh
Nhưng ánh sáng bạch kim đã mang cánh cửa đỏ thắm thu lại rồi
Suýt chút nữa, ý đồ xông vào phúc địa Hồ Tiên của Mị Lam Điện ảnh đã thành công, nhưng rốt cuộc vẫn chưa thành công
Phương Chính chỉ cảm thấy hoa mắt, nhìn kĩ lại, cảnh tượng đã biến đổi khác hẳn rồi
Y đang ở trên thảo nguyên, dưới chân đều là cỏ xanh, trên đỉnh đầu là biển mây trùng điệp, dưới đầu đầy bóng râm
Cách đó không xa còn có vài hồ nước, sóng gợn lăn tăn
"Vào trong phúc địa Hồ Tiên rồi ư.” Phương Chính nhanh chóng phản ứng lại, tất cả cổ trùng của y đều bị phong ấn, giống như tình cảnh khi y mới tiến vào phúc địa
Trước mặt của y có một luồng khói ảnh bay lên, mở rộng thành một mặt gương
Trong gương hiện ra thân ảnh của Phương Nguyên, hắn đang ngồi, lưng dựa vào lưng ghế, hai chân bắt chéo, tay trái đặt lên trên đầu gối, khuỷu tay phải thì chống lên tay vịn của ghế, bàn tay nâng má
Tóc đen tùy ý xõa xuống, hai mắt lim dim, dáng vẻ thanh thản lười biếng, nhưng lại khiến người ta cảm thấy âm u tà mị, nguy hiểm
“Đệ đệ đáng yêu của ta, không ngờ có thể nhìn thấy ngươi ở Trung Châu
Phương Nguyên mở miệng nói
Đối với Phương Chính, giọng nói của Phương Nguyên vừa vô cùng xa lạ lại vô cùng quen thuộc
Cơ thể Phương Chính run lên, ánh mắt của y bùng lên thù hận đến cực điểm, gầm nhẹ: "Cổ Nguyệt Phương Nguyên, ngươi là một ác ma phát rồ, đao phủ tàn sát thân tộc
Ta muốn đích thân giết ngươi
Nói xong, y xông về phía Phương Nguyên
Nhưng "Phương Nguyên" này chỉ là hình ảnh được hiện ra từ một đám bụi sáng mà thôi, Phương Chính đánh tan khó ảnh, nhưng khói ảnh bị đánh tan cũng tự động ghép lại rất nhanh, hình thành hình ảnh Phương Nguyên hoàn hảo không bị tổn hại một chút nào
Phương Chính chỉ vào Phương Nguyên, kêu lên:
"Phương Nguyên, ngay cả dũng khí tự mình ra gặp ta ngươi cũng không có sao
Ngươi đúng là tên nhát gan, kẻ phản bội vô liêm sỉ, súc sinh vô nhân tính
Cùng lắm thì chết mà thôi, ngươi lại tham sống sợ chết, giết tất cả tộc nhân
Làm sao ngươi lại có thể làm được loại chuyện đại nghịch bất đạo như thế chứ
Ngươi có còn là người hay không hả
"Ha ha ha..
Phương Nguyên cười sang sảng vài tiếng, thích ý dựa vào trên ghế dựa,
"Đệ đệ thân ái của ta, không ngờ ngươi lại ngu xuẩn như vậy
Không cần biết ta có động thủ hay không, kết cục của bọn họ đều là chết
Đã như vậy, vì sao ta không thể sống
Không có sự phản kích của ta, ngươi cho rằng người ta sẽ mang ngươi về Trung Châu sao
Ngược lại, là ta cứu ngươi đó
Ta còn là ân nhân cứu mạng của ngươi đó
"Đồ chó má
Nói xằng bậy, ngụy biện, vô sỉ đến tột cùng
Phương Chính nghe được Phương Nguyên tự xưng là ân nhân cứu mạng của y, tức điên lên
Phương Nguyên dần ngừng cười, hắn thở dài một tiếng:
"Phương Chính, đệ đệ của ta, ngươi thật khiến ta thất vọng
Mấy năm qua, ngươi không có một chút tiến bộ nào
Tu vi của ngươi cao tới đâu, chẳng qua cũng chỉ là một quân cờ của người khác mà thôi
Được rồi, nói vào chuyện chính đi
Tiên Hạc môn gửi thư, ta đã đọc rồi
Hứa hẹn cho ta chức Trưởng lão chó má gì đó, sau này không cần nói nữa
Còn giao dịch, chúng ta có thể làm một lần
Lồng ngực Phương Chính phập phồng không ngừng, hơi thở nặng nề, ánh mắt đầy thù hận, trừng mắt nhìn “Phương Nguyên”
Hai huynh đệ này, diện mạo giống nhau như vậy, gần như giống nhau như đúc, trên người còn chảy cùng dòng máu
Đáng tiếc, bọn họ lại là kẻ thù không đội trời chung
Phương Chính hung hăng thở mạnh mấy lần, cuối cùng cũng kiềm chế được ý niệm muốn giết Phương Nguyên ở trong lòng, nghĩ đến mệnh lệnh của môn phái với mình: "Trong phúc địa Hồ Tiên, phái ta cũng không có hứng thú với bầy hồ ly hay cổ trùng
Nhưng cổ Can Đảm trên núi Đãng Hồn vẫn có giá trị nhất định
Môn phái ta biết nên lần lượt phái các đệ tử đến đây, ngươi đưa bọn họ lên núi Đãng Hồn..
"
"Dừng lại
Phương Chính còn chưa có nói xong, đã bị Phương Nguyên cắt đứt, "Ta còn chưa tin thành ý của Tiên Hạc môn các ngươi
"Đây là thứ mà ta muốn, các ngươi chuẩn bị trước, mau chóng giao cho ta
Ta không có nguyên thạch, chẳng qua ta có thi thể của hoang thú cua vũng bùn có thể thay thế giao dịch nguyên thạch
Tình hình cụ thể đều ở trong thư, trở về xem kĩ đi
Vừa dứt lời, một đạo điện quang nhỏ bay vụt đến, rơi xuống tay Phương Chính
Cũng là con cổ Điện Văn Chỉ Hạc kia
Con cổ Điện Văn Chỉ Hạc này đã bị Phương Nguyên việc nhân đức không nhường ai luyện hóa thành của mình, nội dung bên trong chính là Phương Nguyên muốn cổ trùng, các loại tài liệu và máu, thịt, xương cốt, mai, vân vân của cua vũng bùn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phương Chính ngẩng đầu, vừa định há mồm nói, cảnh tượng trước mặt lại biến đổi, y lại bị truyền tống đi
"Kiểm tra một chút, xem có chỗ nào không ổn không
Phương Chính đi rồi, Phương Nguyên cũng không im lặng, căn dặn địa linh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phúc địa không cách nào phong ấn Tiên cổ, Phương Nguyên không tự mình gặp mặt Phương Chính là vì lo lắng trên người của y cất giấu Tiên cổ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.