Cổ Chân Nhân

Chương 586: Lang Vương, viện quân của ngươi đâu? (2)




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Các cổ sư vừa phải nhắm vào Dạ Lang Vương, vừa phải ứng phó đám sói Đêm bình thường này
Càng ngày càng có nhiều cổ sư chết hơn
Bọn họ dùng sinh mệnh và máu của mình để viết nên một hành khúc bi tráng
Hành động của Dạ Lang Vương cực kỳ nhanh, còn nhanh hơn cả báo săn
Toàn thân của nó không có lông, làn da màu đen bóng loáng, lấp lóe u quang, lực phòng ngự của bản thân cũng không tầm thường
Nó tả xung hữu đột, mỗi lần đánh ra, đều đánh một vị cổ sư xấu số nào đó thành bánh thịt
Đuôi sói thon dài, mỗi lần vung lên, có thể quét ngang một mảnh, dọn sạch chiến trường
Cổ sư không ngừng bỏ mình, trên người Dạ Lang Vương cũng xuất hiện vết thương, nhưng cổ Kim Cương vẫn chưa được phá bỏ
Vây công chưa được bao lâu, từ đằng sau lại chạy đến thêm một đàn sói Đêm khác
Gia lão Chiến Đường bỏ mình, nhưng không cách nào ngăn cản được đám sói Đêm này
“Lang Vương, viện quân của ngươi đâu?”
Lão tộc trưởng Cát gia gấp lên, lớn tiếng kêu
“Nhanh đến thôi.” Phương Nguyên vội vàng đáp một câu, sau đó ra lệnh:
“Cát Quang, ngươi dẫn một số người kiềm chế mấy con sói này đi.”
“Vâng, Thường thúc thúc cứ yên tâm, chỉ cần ta còn một hơi thở, sẽ không để cho đám sói này quấy rầy mọi người đâu
Ai đi cùng ta, xông lên.”
Cát Quang hô to, sau đó xoay người sang chỗ khác, dũng mãnh chạy về phía đám lang vương
Lão tộc trưởng Cát gia giận đến tím mặt
Bên kia, Phương Nguyên lại hét lớn:
“Cát lão ca, đừng ngây ra đó, mau đánh nát cổ Kim Cương trên người Dạ Lang Vương đi
Một khi nô dịch được Lang Vương, không chỉ chúng ta, mà toàn bộ Cát gia sẽ được cứu.”
“Thường Sơn Âm, nếu con trai ta xảy ra chuyện không may, ta tuyệt đối sẽ không buông tha cho ngươi.” Lão tộc trưởng nguyền rủa trong lòng
Trước mắt bao người, ông không dám trực tiếp gọi Cát Quang quay lại
Đây là công khai làm việc riêng
Ông đành phải tấn công điên cuồng con Dạ Lang Vương kia
“Tộc trưởng uy vũ.”
Các gia lão nhìn thấy lão Tộc trưởng bộc phát, sĩ khí đều tăng cao
“Chiến lực của lão già này vượt mức bình thường, đúng là ẩn tàng đủ sâu.” Ngay cả Phương Nguyên cũng không khỏi lau mắt mà nhìn
Người thân cư địa vị cao, tất có chỗ hơn người
Lão tộc trưởng suất lĩnh Cát gia nhiều năm như vậy, khôn khéo tài giỏi, thật không đơn giản
Lang Vương bị lão tộc trưởng đánh tơi bời, bỗng nhiên há cái miệng rộng, phun ra vô số quỷ hỏa u lam
Cổ Quỷ Hỏa là cổ trùng Hồn đạo nhị chuyển
Nếu tấn thăng, nó sẽ trở thành cổ Quỷ Viêm tam chuyển
Phát uy lúc này là cổ Quỷ Diễm tứ chuyển ký sinh trên người Dạ Lang Vương
Quỷ hỏa mãnh liệt, bành trướng to hơn, hơi lạnh thấu xương, các cổ sư không thể không lui về phía sau, vòng vây vốn đang chặt chẽ trở nên lỏng lẻo
Dạ Lang Vương nhờ vậy mà có được cơ hội thở dốc, lập tức rút lui
“Nằm mơ đi.”
Lão tộc trưởng Cát gia hét lớn một tiếng, há miệng hút mạnh, hút toàn bộ quỷ hỏa vào trong bụng
Cổ Nuốt Lửa tứ chuyển
Cổ này không phải cổ công kích
Chính xác mà nói, nó là cổ Tồn Trữ, chuyên dùng để giữ lửa
“Trong tay lão già này có không ít cổ tốt nhỉ.”
Phương Nguyên
Âm Thầm kinh ngạc
Lão Tộc trưởng Cát gia nuốt sạch quỷ hỏa vào bụng, phần bụng phồng lên thêm hai ba phần, biến thành người mập mạp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đồng thời da của ông cũng bị nhuộm thành màu u lam
Mắt mũi miệng đều chảy máu tươi
Cổ Dây Leo Trảo, tứ chuyển
Lão tộc trưởng Cát gia lại rống to một tiếng, bỗng nhiên đưa tay trái ra
Tay trái của ông phình to gấp năm lần, hóa thành một sợi rễ
Năm ngón tay biến thành năm sợi dây leo, như rắn như roi, lẻn đến thân Dạ Lang Vương
Dây leo màu tím nhanh chóng lan tràn, sau đó trói gô con Dạ Lang Vương lại
Ý đồ chạy trốn của con Dạ Lang Vương tan vỡ
Nó điên cuồng giãy giụa, dùng man lực cuồng bạo muốn xé rách dây leo
Sắc mặt lão Tộc trưởng Cát gia thay đổi
Mặc dù ông kiêm tu Lực đạo nhưng nào có thể so sánh với con dã thú Dạ Lang Vương này
Dây leo bị xé đứt
Lão tộc trưởng Cát gia kêu lên đau đớn, tay trái trở lại nguyên hình, năm ngón tay bị kéo đứt
“Lang Vương...”
Lão Tộc trưởng gào thét một tiếng
Phương Nguyên biết ông muốn hỏi viện quân ở đâu, lập tức đuổi tới trước một bước, quát to: “Cát lão ca cẩn thận.”
Đúng vào lúc này, đuôi của con Dạ Lang Vương quăng tới
Phương Nguyên thôi động cổ Thiên Thanh Lang, chủ động lao đến phía trước cái đuôi, làm bộ ngăn cản thế công cho lão Tộc trưởng Cát gia
Bốp
Một tiếng vang giòn
Hắn bị đuôi sói quất bay, bị ném xa ra ngoài
“Cái này...
ta có thể tránh được mà.”
Lão tộc trưởng kinh ngạc
“Mau đi cứu Lang Vương đại nhân.”
Gia lão Học Đường bên này gào thét, sau đó lao thẳng đến chỗ Phương Nguyên
Dạ Lang Vương đánh tới
Nó cảm thấy lão Tộc trưởng mang đến sự uy hiếp lớn nhất cho nó, cho nên phần lớn thế công của nó đều nhắm vào lão Tộc trưởng
Rầm rầm rầm
Lão tộc trưởng né tránh, không ngừng thúc đẩy cổ trùng oanh tạc, một người một thú tiến hành cuộc đại chiến sinh tử
“Long Đầu Toản.”
Lão tộc trưởng vừa đánh vừa lui
Bỗng nhiên ông hét lớn một tiếng, đồng thời thôi động ba con cổ trùng, xuất ra sát chiêu của mình
Một con mộc long bốn trảo gào thét xuất hiện
Đầu rồng biến thành mũi thương, không ngừng xoay tròn, trực tiếp đâm vào người Dạ Lang Vương
Cổ Kim Cương trên người Dạ Lang Vương lóe lên một cái, rốt cuộc đã bị đánh phá
Dư uy của Long Đầu Toản không ngừng đâm vào cơ thể Dạ Lang Vương
Dạ Lang Vương phát ra âm thanh đau đớn, cơ hồ muốn phá vỡ màng nhĩ của tất cả mọi người, thậm chí âm thanh ồn ào trên chiến trường cũng bị nó che đậy
Dạ Lang Vương bị trọng thương, tốc độ giảm nhiều, máu tươi chảy ra
Nhưng các cổ sư còn chưa kịp cao hứng, hai mắt Dạ Lang Vương bỗng đỏ lên, chiến ý hừng hực, quên hết mọi đau đớn, điên cuồng phản công
Lực chiến đấu của nó không giảm, ngược lại tăng lên, gấp đôi ban đầu
“Đây là cổ Phấn Chiến tứ chuyển, đáng chết
Thường Sơn Âm, Thường Sơn Âm.”
Lão tộc trưởng hô to
“Lang Vương đại nhân hôn mê rồi, chúng ta đang cấp cứu.”
Đám gia lão Học Đường bên kia đang bảo vệ cho Lang Vương bị “hôn mê”, đồng thời còn bị đàn sói vây quanh
“Tại sao không hôn mê vào lúc nào khác, lại hôn mê vào lúc này.”
Lão tộc trưởng nghe xong, thiếu chút nữa thổ huyết, mí mắt run rẩy không biết bao nhiêu lần, điên cuồng rống lên:
“Vậy ta không đợi Thường Sơn Âm nữa
Chúng ta mau giết chết con Vạn Lang Vương này
Giết nó, đàn sói cũng sẽ sụp đổ.”
Mặc dù chiến lực của con Dạ Lang Vương lớn, nhưng không có cổ Kim Cương phòng ngự, nó rất dễ bị thương
Cuộc chiến trở nên thảm khốc hơn nhiều
Mỗi một khắc đều có cổ sư tam chuyển trọng thương, thậm chí mất mạng
Kịch chiến đến giờ phút này, chân nguyên bên trong Không Khiếu của các cổ sư cũng không còn thừa bao nhiêu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vì thắng lợi, bọn họ đều dùng số chân nguyên có hạn của mình rót vào tấn công
Lấy thương đối thương, xem ai hao tổn trước
Bên nào có thể trụ đến cuối cùng, bên đó chính là kẻ thắng
Dạ Lang Vương cảm nhận được khí tức tử vong, càng thêm điên cuồng
Đám cổ sư thì thất linh bát lạc, chỉ còn lại lão Tộc trưởng là còn chiến đấu đến cùng
“Đứng vững, đứng vững cho ta.” Lão tộc trưởng tả xung hữu đột, trở thành nhân viên cứu hỏa trên chiến trường, cứu thêm được một vị gia lão
Ông liên tục gào thét, khiến cho giọng của ông trở nên khàn khàn
Tốc độ của ông cũng càng lúc càng chậm, tinh thần cũng bắt đầu tan rã
Dù sao ông cũng đã già rồi
“Lão tộc trưởng, cẩn thận.”
Cách đó không xa, một vị gia lão kêu lên
Lão tộc trưởng kịp thời quay đầu, chỉ thấy Dạ Lang Vương lăng không đập xuống, sát ý điên cuồng đập vào mặt
“Lui.”
Lão Tộc trưởng nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng cơ thể lại lảo đảo, sự mỏi mệt khiến cho cơ thể già nua của ông không chịu nổi gánh nặng
Ông thoát lực
Oành
Sau một khắc, Dạ Lang Vương đập xuống, hung hăng quật ngã ông xuống đất
“Lão tộc trưởng.”
Mọi người rống to, vội vàng chạy đến
Lão Tộc trưởng Cát gia điên cuồng rót chân nguyên vào cổ phòng ngự, dựng lên một tấm chắn kiên cố
Rầm rầm rầm
Song trảo của Dạ Lang Vương liên tục đánh ra
Sau mấy hơi, mộc thuẫn sụp đổ
Vuốt sói to lớn trực tiếp đập vào người lão Tộc trưởng Cát gia.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.