Cổ Chân Nhân

Chương 609: Anh hùng Chính đạo (2)




Hai người này một nam một nữ
Nam là Thủy Ma Hạo Kích Lưu, nữ là đại tiểu thư Nghiêm gia Nghiêm Thúy Nhi
Phù phù phù
Hạo Kích Lưu thở hổn hển, trong lòng vẫn còn sợ hãi nhìn sau lưng
Không nhìn thấy truy binh, lúc này gã mới thả lỏng được một chút
Nơi này là một phù đảo bên trong hồ Nguyệt Nha
Hạo Kích Lưu thăm dò hoàn cảnh một lúc, sau đó lựa chọn con đường đào thoát thứ ba
“Lang Vương Thường Sơn Âm...” Hạo Kích Lưu không ngừng lẩm bẩm cái tên này, ánh mắt lóe lên cừu hận, giận dữ, sợ hãi, kiêng kỵ
Từ lúc xuất đạo cho đến nay, đây là lần đầu tiên gã ngã đau nhất
Tu vi tứ chuyển cao giai đủ để cho gã tung hoành Bắc Nguyên
Nhưng hôm nay đụng phải Phương Nguyên, khiến cho gã có cảm giác bất lực, cô độc trước nay chưa từng có
“Đây chính là sự cường đại của cổ sư Nô đạo sao
Lại còn không phải là thời kỳ đỉnh phong của ông ta
Năm đó, Thường Sơn Âm có thể vượt cấp giết chết Cáp Đột Cốt, tiêu diệt toàn bộ bang mã phỉ, sức mạnh của ông ta cường đại đến cỡ nào chứ?”
Hạo Kích Lưu nghĩ đến đây, cảm thấy ngay cả hô hấp cũng khó khăn
Thuật ngự sói của Phương Nguyên khiến cho gã liên tưởng đến Giang Bạo Nha, Dương Phá Anh, Mã Tôn
“Xem ra, trong số các đại sư Nô đạo nhất lưu Bắc Nguyên sau này, sẽ không còn là thế chân vạc nữa, mà là giằng co bốn phía
Cũng may mà số lượng sói Nước trong tay ông ta không nhiều
Nếu không, sợ rằng hôm nay ta đã không còn còn mạng.”
Nghĩ đến tình huống mạo hiểm khi chạy thoát, Hạo Kích Lưu không khỏi cảm thấy hoảng sợ
“Nhưng tại sao ta lại có cảm giác Thường Sơn Âm dường như cố ý thả cho ta một con đường sống nhỉ?” Tâm tư Hạo Kích Lưu khá nhạy cảm, lúc này nhớ lại tình cảnh lúc trước, lập tức phát hiện được điểm kỳ lạ
“Đáng tiếc cao tầng Nghiêm gia cơ hồ bị Thường Sơn Âm một mẻ hốt gọn, ta muốn làm khó tiếp cũng không được
Nhưng cũng may, cổ Tử Chiến Đến Cùng cũng đã đến tay, lần hành động này xem như thành công
Tiếp theo cứ dựa theo kế hoạch đã định, đưa đại tiểu thư Nghiêm gia cho Hắc Lâu Lan công tử, xem như quà gặp mặt.” Tính đến đây, ánh mắt Hạo Kích Lưu lóe lên tinh mang
Bắc Nguyên cứ mười năm sẽ có một trận bão tuyết lớn, đối với cổ sư Ma đạo độc lai độc vãng mà nói, cũng là một sự khảo nghiệm khó khăn
Cộng thêm tài nguyên tu hành thiếu thốn, Hạo Kích Lưu muốn thông qua đại hội anh hùng phụ thuộc dưới trướng một thế lực nào đó
Tương lai, nếu có may mắn tiến vào Vương Đình, Hạo Kích Lưu không những giữ được tính mạng, tu hành còn được nâng cao thêm một bước
Lần này tranh đoạt chúa tể Vương Đình có mấy thế lực lớn
Hạo Kích Lưu suy đi nghĩ lại, quyết định đem tất cả vốn liếng của mình đặt cho người có ưu thế lớn nhất, Hắc Lâu Lan công tử
Hắc Lâu Lan nổi tiếng háo sắc, sớm đã lưu truyền rộng rãi
Nếu Hạo Kích Lưu dâng Nghiêm Thúy Nhi cho Hắc Lâu Lan, nhất định sẽ được nhận
Bởi vì bản thân Nghiêm Thúy Nhi không chỉ xinh đẹp như hoa, mà còn có thân phận đặc biệt, là vị hôn thê của Lưu Văn Vũ
Lưu Văn Vũ là một trong những đối thủ lớn nhất của Hắc Lâu Lan trong lần tranh bá Vương Đình này
Nếu đưa vị hôn thê của đối thủ vào hậu cung của mình, điều này đối với Hắc Lâu Lan mà nói, tuyệt đối là mê hoặc không thể cưỡng lại được
“Nếu Nghiêm gia vẫn còn, phân lượng của phần lễ này còn nặng hơn nhiều
Đáng tiếc Lang Vương đã giết Nghiêm gia, tất sẽ đối phó với toàn bộ Nghiêm gia còn lại.” Nghĩ đến đây, Hạo Kích Lưu trào phúng nhìn Nghiêm Thúy Nhi thần sắc đờ đẫn, chu môi huýt sao một tiếng
Gã ngả ngớn trêu đùa: “Tiểu mỹ nhân, nói đến ngươi phải cảm ơn ta đấy
Nếu không phải ta cứu ngươi, giờ đây ngươi đã chết trong tay Thường Sơn Âm.”
Lông mi dày của Nghiêm Thúy Nhi chớp một cái, giống như tỉnh lại từ trong cơn ác mộng: “Ngươi có ý gì?”
“Hừ, còn có ý gì nữa
Thường Sơn Âm giết phụ thân của ngươi, cộng thêm một đám gia lão
Tiếp theo nhất định sẽ chiếm đoạt Nghiêm gia
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bây giờ đàn sói của ông ta đang chạy về doanh địa Nghiêm gia
Hahaha, một đại tiểu thư như ngươi, không bao lâu nữa sẽ trở thành một người cô độc.”
“Không, nhất định là không.” Nghiêm Thúy Nhi lắc đầu liên tục, sắc mặt tái nhợt
Nàng cực lực phủ nhận, nhưng lý trí trong lòng lại nói cho nàng biết, suy đoán của Hạo Kích Lưu là chính xác
“Thường Sơn Âm là anh hùng Chính đạo, tại sao lại làm ra chuyện tàn khốc như vậy chứ?” Nàng không muốn đối mặt với hiện thực tàn khốc như thế, nước mắt như trân châu chảy xuống, thuận theo gương mặt trắng nõn từng giọt rơi xuống
Mỹ nhân rơi lệ như hoa đào gặp mưa, nhìn thấy mà yêu
“Anh hùng Chính đạo?” Hạo Kích Lưu cười lạnh không thôi: “Có đôi khi anh hùng Chính đạo còn đáng sợ hơn Ma đạo chúng ta nhiều
Hạo Kích Lưu ta bất quá chỉ muốn làm khó, bắt cóc tống tiền mà thôi, nhưng Thường Sơn Âm vừa ra tay chính là tiêu diệt Nghiêm gia các ngươi
Nhưng ông ta lại có lý do, có khẩu hiệu báo thù, lại là người thắng
Nghiêm gia bị diệt, còn ai có thể phản bác chứ
Hừ, đây chỉ là thế đạo chó má mà thôi.”
Nghiêm Thúy Nhi nghe nói đến thất thần, bỗng nhiên nàng quỳ xuống đất, nắm lấy ống quần Hạo Kích Lưu, cầu khẩn: “Ta van ngươi, xin hãy cứu lấy Nghiêm gia ta
Cổ truyền tin của phụ thân ta đã bị bọn họ chặn giữa đường
Bây giờ Nghiêm gia như rắn mất đầu, không biết nguy hiểm đang sắp sửa giáng xuống.”
Thế sự kỳ diệu mà tàn khốc
Nghiêm Thúy Nhi chưa hề nghĩ đến lại có một ngày nàng quỳ xuống đất cầu xin người mà nàng căm hận nhất
“Phụ thân ta chết rồi, ta chính là Tộc trưởng đời sau của Nghiêm gia
Hạo Kích Lưu, ngươi hãy giúp ta truyền tin, sớm thông báo cho bọn họ
Chỉ cần Nghiêm gia chúng ta không bị tiêu diệt, ta chính là Tộc trưởng của Nghiêm gia, ta có thể làm chủ, sẽ phong cho ngươi làm gia lão khác họ của Nghiêm gia
Tài nguyên của Nghiêm gia sẽ mở rộng cho ngươi, tạo điều kiện cho ngươi tu hành.” Nghiêm Thúy Nhi đưa ra giá cả
Lời nói này khiến tim Hạo Kích Lưu đập thình thịch
Gia lão khác họ
Tài nguyên Nghiêm gia?”
Hình như là một đề nghị không tệ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng sau khi trong đầu Hạo Kích Lưu hiện lên hình ảnh của Phương Nguyên, cả người không khỏi giật mình
“Hừ, ngươi muốn dụ ta à?” Sắc mặt của gã thay đổi, vung tay tát cho Nghiêm Thúy Nhi một cái
Nghiêm Thúy Nhi ôm mặt, đôi mắt đẹp rưng rưng, nhất thời bị đánh đến phát mộng, ngơ ngác nhìn Hạo Kích Lưu
“Yên tâm đi, ta đã tìm cho ngươi một kết cục khác
Hahaha...” Hạo Kích Lưu cười lạnh, nhấc Nghiêm Thúy Nhi biểu hiện đờ đẫn ném vào cổ con trai
Hai vỏ sò con trai khép lại, Hạo Kích Lưu giẫm lên mặt nước, nhìn lên bờ một lần cuối
Vị trí doanh địa Nghiêm gia đã dấy lên khói lửa trùng thiên
“Nghiêm gia tiêu đời rồi.” Hạo Kích Lưu cười trên nỗi đau của người khác, giọng nói lạnh lùng
Thế giới này mạnh được yếu thua
Núi này còn có núi khác cao hơn
Cao nhân còn có cao nhân khác cao hơn
Nghiêm gia đối với gã mà nói là một con quái vật khổng lồ, nhưng đối với Thường Sơn Âm mà nói, bất quá chỉ là tảng mỡ dày mà thôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Cuộc tranh đấu Vương Đình tiếp theo, Bắc Nguyên rung chuyển, quần hùng tranh giành, không biết còn có bao nhiêu người mất mạng?”
Hạo Kích Lưu cảm khái một câu, sau đó mang theo cổ con trai đi về phía Tây
Chiến hỏa bay tán loạn, đàn sói giống như thủy triều lao nhanh
Vây công doanh địa Nghiêm gia đã kéo dài hai canh giờ
Nghiêm gia am hiểu phòng thủ, nhưng vì tập kích thành công, cộng thêm Nghiêm gia như rắn mất đầu, lúc này doanh địa Nghiêm gia đã rách nát không chịu nổi, khắp nơi đều là tường đổ, thi thể người, thi thể sói..
“Các huynh đệ, thủ vững, thủ vững cho ta.” Chính giữa doanh địa, một số ít người Nghiêm gia còn sót lại đang dựa vào nơi hiểm yếu để chống đỡ
Nhưng đàn sói kéo đến rất mãnh liệt, rả rích không dứt, toàn bộ chiến tuyến phòng ngự đã chống đỡ hết nổi, lung lay muốn bại
“Giết, giết sạch đám xâm lược này.”
“Cát gia hèn hạ vô sỉ, ta nguyền rủa các ngươi bị diệt tộc, diệt chủng.”
Ngoại trừ tiếng chửi rủa, còn có tiếng khóc thút thít của người già và trẻ em
Nhìn thân nhân, bằng hữu sau lưng mình đã mệt mỏi không chịu nổi, các cổ sư Nghiêm gia cố ép ra chút sức mạnh cuối cùng bên trong cơ thể.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.