Lúc trước, gã mượn tiên nguyên thạch của Tuyết Tùng Tử, Tuyết Tùng Tử cho gã vay nặng lãi
Tuyết Tùng Tử lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn mà kiếm một mớ
Long Đảm Ma Quân ăn thiệt, vẫn luôn ghi tạc mối hận này trong lòng
Tuyết Tùng Tử xanh mặt trở lại ngọn núi thứ bảy của mình
Không có người ngoài, hắn ta ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, sắc mặt căng cứng, không khỏi than thở
“Sớm biết như thế, ta đã không nhúng tay vào cuộc chiến Vương Đình rồi.” Hắn ta hối hận vô cùng
Được làm vua thua làm giặc
Trước đó, hắn ta cũng đã bỏ rất nhiều thứ vào cuộc chiến Vương Đình, nhưng chẳng thu lại được thứ gì
Bây giờ, cổ tiên Hắc gia nhúng tay vào, tài nguyên lập thân của hắn ta cũng khó mà giữ được
“Rốt cuộc vẫn là Chính đạo đoàn kết, lòng người Ma đạo ly tán
Phúc địa Đại Tuyết Sơn có nhiều cổ tiên Ma đạo như vậy, nhưng ta lại không thể nhờ được một ai
Trái lại cổ tiên Hắc gia lại có được thế lực giúp đỡ đông đảo, liên hợp lại tạo áp lực cho ta.”
“Hài, qua chiến dịch này, tích lũy nhiều năm của ta sẽ bị tiêu hao sạch sẽ, tổn thất nặng nề
Nước cuộc chiến Vương Đình quá sâu, không phải ta có thể lội được
Trước đó có rất nhiều cổ tiên Ma đạo nhúng tay vào cuộc chiến Vương Đình, nhưng có mấy ai có được kết thúc yên lành
Ta là vì cổ Gà Gỗ mà nổi lòng tham
Ta cho rằng dù sao cũng đã đắc tội với cổ tiên Hắc gia, cho nên mới quyết định nhúng tay vào, lại không biết cổ tiên Ma đạo đang ở sau lưng cười trộm
Bây giờ hối hận cũng đã muộn.”
Tuyết Tùng Tử liên tục thở dài
Đang lúc rút kinh nghiệm xương máu, tổng kết bài học cho mình, một con cổ truyền tin xuyên không mà vào, xuất hiện trước mặt hắn ta
“A, đây không phải là cổ truyền tin liên lạc mà ta đã cho Mã gia sao?”
Tuyết Tùng Tử cảm thấy kỳ lạ, rót tinh thần vào trong tìm hiểu, lập tức vẻ mặt hiện lên sự kinh ngạc:
“Cái gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắc Lâu Lan muốn hợp tác với ta
Đây là ý gì?”
Tuyết Tùng Tử khinh thường cười nhạo:
“Muốn lấy cổ Gà Gỗ làm mồi nhử, còn muốn ta bị mắc lừa
Nói không chừng đây là âm mưu của Hắc gia
Khoan, chờ một chút, thứ này có thể là..
Chẳng lẽ Hắc Lâu Lan thật sự muốn hợp tác với ta
Thú vị, hahaha, thú vị đây.”
Hơn nửa tháng sau
“Mẹ
Nương!”
Hắc Lâu Lan bỗng nhiên ngồi bật dậy từ trên giường
Gã thở dốc, toàn thân đổ mồ hôi lạnh
Thật lâu sau, ánh mắt của gã mới khôi phục lại tiêu cự
Gã lại gặp ác mộng lần nữa
Từ cách đây rất lâu, ác mộng này đã tra tấn gã
Mỗi lần gặp ác mộng, nó giống như một đống củi đốt lên lòng cừu hận, càng đốt càng cháy hừng hực
Khôi phục lại hô hấp, Hắc Lâu Lan đứng dậy
Cơ thể của gã cồng kềnh giống như một con gấu, ánh mắt hình tam giác lóe lên tinh mang chấn nhiếp người, chỉ là gương mặt hằn sâu sự mệt mỏi
Đợi đến khi gã đẩy cửa sổ ra, sự mỏi mệt đã bị gã che giấu, khiến cho người ta cảm nhận được trên người gã chỉ có khí thế hung tàn của một bá chủ
Gã nhìn lầu Chân Dương tám mươi tám góc, trong lòng suy nghĩ đến chuyện hợp tác với Tuyết Tùng Tử
Ở trong thư, gã không tiếc mạo hiểm nói ra bí mật lớn nhất của mình, rồi đưa thêm cổ trùng quan trọng, rốt cuộc đã đổi lấy sự tin tưởng của Tuyết Tùng Tử
Bây giờ tầng thứ ba mươi chín đã sớm ngưng tụ, tiến triển hợp tác giữa gã và Tuyết Tùng Tử cũng không tệ
Nhờ vào sự trợ giúp của vị cổ tiên Ma đạo này, Hắc Lâu Lan xông xáo tầng thứ ba mươi chín một cách xuôi gió xuôi nước
Gã làm như vậy chẳng khác nào phản bội Hắc gia
Cổ tiên Hắc gia tuyệt sẽ không buông tha cho gã
Thậm chí chuyện này có thể che giấu được bao lâu, Hắc Lâu Lan cũng không nắm chắc
Nhưng gã biết, chỉ cần một ngày gã ở phúc địa Vương Đình, gã sẽ an toàn được một ngày
Phúc địa Vương Đình cấm cổ tiên không được ra vào
Làm đến bước này, gã không cách nào quay đầu lại, chỉ có thể một đường tiến lên phía trước
Nhưng điểm mấu chốt nhất trong kế hoạch của gã, có thể thay đổi toàn bộ cục diện là tiên cổ Lực đạo vẫn chưa xuất hiện
Gã đành phải tiếp tục chờ đợi
Lầu Chân Dương, tầng thứ bảy
Cửa thứ chín mươi
“Thường Cực Hữu bái kiến thái thượng gia lão đại nhân.” Gương mặt Thường Cực Hữu tràn ngập vẻ xấu hổ, quỳ mọp xuống đất
“Có biết vì sao ta cho gọi ngươi không?” Phương Nguyên đứng trước mặt y, giọng nói nhàn nhạt
“Thuộc hạ hổ thẹn, cô phụ sự tín nhiệm của thái thượng gia lão người
Thuộc hạ vô năng, để cho hung thủ vẫn ung dung ngoài vòng pháp luật, xin thái thượng gia lão đại nhân trách phạt.” Thường Cực Hữu không ngừng dập đầu, trán đập xuống đất phát ra âm thanh trầm đục
Không bao lâu sau, trán của gã toàn là máu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phương Nguyên hừ lạnh: “Ngươi cũng tự hiểu, biết mình vô năng rồi sao
Đừng dập đầu nữa, đứng lên đi.”
“Thuộc hạ..
không dám.”
“Đứng lên.” Phương Nguyên nhấn mạnh lần nữa, giọng điệu bình tĩnh, tràn đầy sự quyết đoán không thể hoài nghi
Thường Cực Hữu đứng dậy, cúi đầu xuống, vết máu từ gương mặt chảy xuống, vô cùng chật vật
Phương Nguyên than nhẹ, vươn tay ra, lau vết thương trên trán cho Thường Cực Hữu
Ánh sáng trắng nổi lên, dưới tác dụng của cổ trùng trị liệu, vết thương trên trán Thường Cực Hữu nhanh chóng lành lại, không hề có vết sẹo nào
Toàn thân Thường Cực Hữu run lên, hai mắt không khỏi chảy ra hai hàng lệ
Sau khi “cha con” gặp nhau, đây là lần đầu tiên Thường Sơn Âm có động tác thân mật với con trai Thường Cực Hữu của mình như vậy
Phương Nguyên lau nước mắt cho Thường Cực Hữu, giọng nói hòa hoãn như gió xuân: “Khóc cái gì chứ, ngươi là con trai của Lang Vương ta, chỉ có thể đổ máu chứ không thể rơi lệ.”
Một tiếng “con trai” khiến tâm Thường Cực Hữu chấn động, giống như bị điện giật
Niềm vui như thủy triều quét sạch sự buồn bã trong lòng Thường Cực Hữu: “Rốt cuộc phụ thân cũng đã thừa nhận ta là con của người
Người đã chính miệng gọi ta là con trai.”
Mấy ngày qua, trong lòng y tích lũy ủy khuất, gánh chịu áp lực, phẫn nộ, xấu hổ, bi thương đối với cái chết của nghĩa phụ, bây giờ tất cả đều tiêu tan
Y không khỏi vui mừng đến phát khóc, nhưng Phương Nguyên vẫn còn bên cạnh.Y cố gắng kiềm chế, gương mặt vặn vẹo, cắn môi sắp nát nhưng nước mắt vẫn không ngừng chảy xuống như mưa
Y há to miệng, muốn gọi một tiếng phụ thân nhưng lại không dám, chỉ có thể luôn miệng nói tiếng xin lỗi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phương Nguyên nhẹ nhàng vỗ vai y, ôn nhu nói: “Ngươi có biết khuyết điểm lớn nhất của ngươi là gì không?”
Thường Cực Hữu lắc đầu
Phương Nguyên nói một cách chắc nịch:
“Khuyết điểm lớn nhất của ngươi chính là ngươi không đủ mạnh.”
“Không đủ mạnh?” Thường Cực Hữu ngừng khóc, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn thẳng vào bóng người vĩ đại trước mặt
“Ở đây là cổ Xá Lợi Hoàng Kim, đủ cho ngươi thăng lên tứ chuyển đỉnh phong
Còn có cổ Xá Lợi Tử Tinh, có thể giúp cho ngươi đột kích ngũ chuyển.”
Phương Nguyên lấy ra hai con cổ Xá Lợi, kín đáo đưa cho Thường Cực Hữu
Thường Cực Hữu ngơ ngác nhận lấy, sự cảm kích chợt tràn ngập nội tâm
“Đây… đây chính là tình thương của cha sao
Có rất nhiều thi nhân tán tụng tình thương của cha nặng như núi, sâu như biển
Hôm nay, rốt cuộc ta cũng đã cảm nhận được.”
“Phụ thân.” Thường Cực Hữu nghẹn ngào nhìn Phương Nguyên, sau đó quỳ xuống
“Chim ưng con không thông qua khó khăn rèn luyện, hai cánh sẽ không trở nên cứng rắn như sắt
Ngựa con không trải qua vấp ngã, sẽ không lao vùn vụt như gió
Chuyện của Thường gia, ta đã sớm nghe báo cáo, nhưng ta không quan tâm
Hãy mạnh lên, tiếp nhận rèn luyện, tiếp quản bộ tộc, nhờ vào đó mà tạo dựng uy tín
Đây chính là việc ngươi cần làm
Ta sẽ đứng đằng sau nhìn ngươi
Phương Nguyên nói
“Phụ thân đại nhân, hài nhi… hài nhi hổ thẹn.” Nghe “cha ruột” tha thiết dạy bảo, Thường Cực Hữu hưng phấn vô cùng, nhưng cũng khiến cho y phải sợ hãi
Phương Nguyên khoát tay:
“Ta hiểu sự do dự của ngươi, là ngươi lo lắng tư chất không đủ, khó mà đột phá ngũ chuyển đúng không?”
“Không sao
Ta chẳng những muốn tăng tư chất cho ngươi, hơn nữa còn sẽ truyền cho ngươi một sát chiêu Lực đạo
Uy lực của nó có thể nói là tuyệt luân
Đây là bản lĩnh giữ nhà của vi phụ, trong thời điểm quyết chiến Vương Đình cũng chỉ dùng ba thành uy lực.”