Cổ Chân Nhân

Chương 87: Thái độ chính là mặt nạ của trái tim




Phương Nguyên đã nhận ra thâm ý phía sau hành động này, đây là một lần dò xét nhỏ đến từ tộc trưởng
Hắn lướt nhìn quanh diễn võ trường
Ba tiểu tổ ưu tú nhất trong cả gia tộc đều ở đây, theo thứ tự là đại diện phe tộc trưởng - tổ Thanh Thư, đại diện Xích gia - tổ Xích Sơn, đại diện Mạc gia - tổ Mạc Nhan
Nếu là học viên bình thường gia nhập bất kỳ tổ nào trong ba tổ này thì đều có nghĩa là có chỗ dựa lớn, tiền đồ sáng lạn
Thế nhưng, đối với Phương Nguyên lại hoàn toàn tương phản
Ở trong lòng cao tầng của gia tộc, hắn đã bị dán nhãn của một thế lực, mạo muội gia nhập ba tổ này thì phiền phức lớn
Chẳng hạn như hắn gia nhập vào tổ Xích Sơn, Xích gia tự nhiên hiểu mình không chiêu mộ Phương Nguyên
Ý nghĩ đầu tiên chính là: Phương Nguyên rõ ràng là con cờ của người khác, gia nhập tiểu tổ của mình là có ý đồ gì
Sau đó, ý nghĩ tiếp theo là thế lực thần bí chiêu mộ sớm Phương Nguyên này đã phá hỏng quy củ
Hiện tại Phương Nguyên gia nhập vào bên này của mình, các gia lão này ắt sẽ cho rằng mình đã chiêu mộ sớm Phương Nguyên
Như vậy chẳng phải phía mình sẽ cõng oan ức sao
Không được, phải chụp Phương Nguyên lại, theo dõi hắn, điều tra hắn
Bắt được chứng cứ xác thực, bắt được cái chỗ dựa thần bí kia
Nhưng tình huống thật sự là, Phương Nguyên không có chỗ dựa nào cả
"Một khi ta gia nhập một trong ba tiểu tổ này, chẳng khác nào đắc tội một trong ba thế lực lớn nhất của gia tộc
Tuyệt đối không được
Vốn là ta muốn lặng lẽ gia nhập tổ của Giang Hạc, thế nhưng sau lưng tổ của Giang Hạc cũng có bóng dáng của gia lão Hình đường
Bây giờ ở trước mắt bao người, ta mạo muội gia nhập thì cực kỳ không thích hợp
Phương Nguyên không khỏi do dự một lát
Ý cười trên mặt tộc trưởng Cổ Nguyệt Bác càng rõ, ông ta tiếp tục nói: "Phương Nguyên, ngươi không chọn thì ta sẽ chỉ định cho ngươi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Các gia lão bên cạnh ông ta đều lẳng lặng nhìn, vẻ mặt không thay đổi gì, như một đám tượng điêu khắc
"Hừ, bắt đầu thúc ép ta sao
Ánh mắt Phương Nguyên lóe lên, lập tức đoán ra ẩn ý trong lời nói của Cổ Nguyệt Bác, ông ta không nhét Phương Nguyên vào tổ Xích Sơn thì cũng là nhét vào tổ Mạc Nhan
Cổ Nguyệt Bác tất nhiên biết rõ ông ta không chiêu mộ Phương Nguyên
Đối với ông ta mà nói, hành động này không những có thể xoá bỏ hiềm nghi của mình mà còn có thể suy yếu kẻ thù chính trị, làm bại lộ thế lực thần bí, có thể nói là một công ba việc
Một chiêu hoạ thủy đông dẫn nhìn có vẻ đơn giản nhưng kì thực lại kín kẽ, thể hiện ra thủ đoạn chính trị thuần thục của Cổ Nguyệt Bác
"Không được, tuyệt đối không thể để cho Cổ Nguyệt Bác chỉ định
Xem ra ta chỉ có thể lựa chọn một tổ tạp nham nào đó
Phương Nguyên đang muốn mở miệng thì đúng lúc này
Một giọng nói vang lên từ trong đám người: "Không bằng gia nhập tổ chúng ta đi
Tiểu tổ chúng ta đang cần một người tấn công đây
Là ai
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người liếc mắt nhìn theo tiếng nói
Người lên tiếng không cao không lùn, màu da vàng sẫm làm cho gương mặt y thoạt nhìn có vẻ như đang mang bệnh, đôi mắt tam giác loé loé sáng
"Là tên Bệnh Xà Cổ Nguyệt Giác Tam à
Có người nói ra thân phận của y
"Cổ Nguyệt Giác Tam
Chỉ là một tiểu tổ tạp nham, không có bất kỳ bối cảnh nào
Trong mắt tộc trưởng và các gia lão đều lộ vẻ thất vọng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Giác Tam..
Đôi mắt Phương Nguyên thoáng qua một ánh nhìn tối tăm khó mà thấy được
Hắn và Cổ Nguyệt Cổ Nguyệt này hoàn toàn không quen không biết, trong kí ức cũng không nhớ rõ nhân vật có cũng được không có cũng được này
Vì sao Giác Tam mở miệng chủ động mời mình gia nhập
Chẳng lẽ chỉ vì mình đoạt được hạng nhất khảo hạch sao
Làm sao có chuyện đó
Chỉ có ấu trĩ như Phương Chính mới có loại ý tưởng ngây thơ như vậy
Nhưng mà..
Nếu như Giác Tam tự mình mở miệng chủ động mời thì với tình hình bây giờ, đó không khác nào là một bước hoá giải
"Cao tầng của gia tộc hẳn là rất thất vọng nhỉ
Ha ha
Phương Nguyên nghĩ đến đây, khóe miệng không khỏi mỉm mỉm cười, mi mắt rũ xuống che đậy ánh sáng trong đáy mắt
"Vậy ta gia nhập tổ của các huynh vậy
Phương Nguyên đáp ứng một tiếng, ngăn chặn Cổ Nguyệt Bác nói tiếp
"Phương Nguyên này bị ngu hả
"Không thèm gia nhập mấy tiểu tổ ưu tú lại đi gia nhập tiểu tổ của tên Bệnh Xà
"Đầu hắn có bệnh à, tính cách của tên Giác Tam này, ha ha..
Các cổ sư và học viên trong sân đều bàn tán, ánh mắt nhìn về phía Phương Nguyên giống như đang nhìn một kẻ ngu si
Sắc mặt của tộc trưởng và các gia lão cũng không khỏi sa sầm
Dò xét hôm nay lại có thể bị một tên Cổ Nguyệt Giác Tam quấy rối
Không..
Hay là Giác Tam này cũng là một con cờ trong bàn không chừng
Mặc kệ thế nào, phải điều ra cho kĩ tên Cổ Nguyệt Giác Tam này
..
Ba ngày sau
Tuyết đã rơi suốt cả một ngày, lúc này đang dần dần thưa đi, những bông tuyết trắng tinh theo gió bay lượn trên không trung
Trên dưới núi Thanh Mao bao phủ trong một lớp y sam màu trắng
Những cành cây trên núi trơ trọi, chỉ có cây tùng và trúc thanh mâu vẫn luôn xanh tươi là không thay đổi diện mạo vốn có, thách thức sương tuyết mà đứng sừng sững
Một tổ năm người chạy băng băng trên mặt tuyết
Người dẫn đầu có vóc dáng không cao không lùn, vẻ mặt khô vàng bệnh tật, đích thị là Cổ Nguyệt Giác Tam
Y vừa chạy vừa liếc qua gò má, nhìn về phía Phương Nguyên vẫn luôn trầm lặng bên cạnh
Y mỉm cười ôn hoà:
"Phương Nguyên, cậu không cần phải căng thẳng
Tuy rằng đây là lần đầu tiên cậu chấp hành nhiệm vụ gia tộc thế nhưng nội dung nhiệm vụ khá đơn giản
Cậu vừa học vừa làm theo chúng ta là được
"Được
Phương Nguyên nhàn nhạt trả lời, đôi mắt nhìn thẳng phía trước, nét mặt trầm tĩnh
Đã là mùa đông rồi
Chạy lướt nhanh trên mặt tuyết, gió đông buốt giá lại càng thêm lạnh lẽo
Mỗi một lần hô hấp giống như là ăn một miếng kem tươi, trong lồng ngực chỉ toàn là cảm giác lạnh cóng
Sắc mặt của Phương nguyên vốn trắng nhợt nay được tuyết trắng hắt sáng lên lại càng có vẻ nhợt nhạt
Trong lúc chạy đi, những hạt tuyết nhỏ không ngừng rơi xuống trên mái tóc, trên vai, trên chân mày của hắn
Khác với trước kia là Phương Nguyên đã thay đổi một bộ quần áo khác
Đây là một bộ võ phục màu lam đậm, nửa thân trên là áo dài tay, bên dưới là quần, trên bắp chân có xà cạp Xà cạp là vật dùng quấn quanh bắp chân, bảo vệ khi luyện võ, vận động mạnh ghép bằng những mảnh trúc, dưới chân đi giày trúc mũi nhọn, trên trán thắt một cái băng đội đầu màu lam nhạt, vạt cuối tung bay trong không trung mỗi khi Phương Nguyên chạy lướt đi, còn bên hông thì thắt một đai lưng bản rộng
Đai lưng có màu xanh sẫm, mặt ngoài khảm một miếng đồng, trên miếng đồng khắc một chữ "Nhất", vô cùng nổi bật. 
Đây là phục sức cổ sư, biểu thị thân phận cổ sư nhất chuyển của Phương Nguyên
Các thiếu niên học tập một năm ở trong học đường, sau khi rời khỏi mới có tư cách để ăn mặc thế này
Bộ trang phục này có ý nghĩ phi phàm, một khi mặc vào thì đại biểu cho việc vượt qua khỏi tầng lớp phàm nhân, thoát khỏi ti tiện, bước vào cao quý, ở vào thượng lưu trong xã hội loài người
Mặc dù cổ sư nhất chuyển chỉ là tầng chót của cái thượng lưu này, thế nhưng từ nay về sau, bất luận phàm nhân nào nhìn thấy Phương Nguyên đều phải chủ động tránh lui, cung kính hành lễ
Ánh mắt Cổ Nguyệt Giác Tam không khỏi loé loé lên
Bộ trang phục này mặc trên người Phương Nguyên, kết hợp với biểu cảm thờ ơ của hắn, lập tức toát ra một khí chất lão luyện và lạnh lùng
Trong lúc chạy, y tiếp tục nói với Phương Nguyên:
"Chúng ta chấp hành nhiệm vụ ở bên ngoài thường phải đi lại thần tốc
Chạy nhanh như này chỉ là trạng thái bình thường, Phương Nguyên cậu có quen không
"Tàm tạm
Phương Nguyên tiếc chữ như vàng, dùng khoé mắt liếc nhìn thoáng qua Cổ Nguyệt Giác Tam này
Nụ cười ấm áp trên mặt Giác Tam không khỏi làm hắn nhớ đến thần thoại Nhân Tổ
Chuyện kể rằng, Nhân Tổ sử dụng hai con cổ Quy Củ, lấy được Sức Mạnh, mất đi Trí Tuệ, chỉ còn lại ba con cổ trùng, một con là Hoài Nghi, một con là Tin Tưởng, một con là Thái Độ
Nhân Tổ bắt được Thái Độ cổ
Thái Độ cổ chiếu theo đánh cuộc mà hàng phục trên tay Nhân Tổ
Nó nói cho Nhân Tổ:
"Con người à, ngươi bắt được ta, ta cũng chỉ có thể tự nhận mình xui xẻo
Từ nay về sau, ta sẽ cho ngươi sử dụng
Ngươi chỉ cần đeo ta lên là có thể phát huy tác dụng của ta
Ngoại hình của Thái Độ cổ giống như là một cái mặt nạ
Nhân Tổ đeo Thái Độ cổ lên mặt, kết quả là không sao đeo lên được, cho dù là dùng sợi dây buộc chắc lại cũng rơi xuống
"Đây là chuyện gì xảy ra
Nhân Tổ rất buồn bực
Thái Độ cổ liền cười:
"Ta biết rồi, con người à, thì ra ngươi không còn trái tim
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thái độ chính là mặt nạ của trái tim, ngươi không có tim, làm sao có thể mang ta lên được đây
Lúc này Nhân Tổ mới chợt hiểu ra, hắn đã giao trái tim cho Hi Vọng từ lâu
Hắn đã vô tâm
Người vô tâm không thể đeo được mặt thái độ
Hay nói cách khác, với người hữu tâm, thái độ chính là một chiếc mặt nạ
Chỗ này dịch ra có phần không truyền tải được hết, xin giải thích một chút nữa:
Nhân Tổ giao trái tim cho Hi Vọng cổ, cho nên Nhân Tổ trở thành "người không còn trái tim", cũng là "người vô tâm", mà người có thể đeo Thái Độ cổ lên là "người có trái tim" cũng là "người hữu tâm" - từ này để chỉ những người mưu mô, lợi dụng, hãm hại người khác
"Thái độ ôn hoà chỉ là một chiếc mặt nạ Cổ Nguyệt Giác Tam mang lên, y thật sự đang rắp tâm cái gì đây
Phương Nguyên suy tính trong đầu
Kẻ gọi là "Bệnh Xà" Giác Tam đang quan sát Phương Nguyên, đồng thời Phương Nguyên cũng đã
Âm Thầm quan sát y.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.