Có Không Giữ, Mất Đừng Hối Hận

Chương 113: Anh ấy gọi mình là vợ





Giang Châu nhận lấy nó và xem xét kỹ hơn, vẻ mặt của hắn hiện lên sự ngạc nhiên không chút che giấu
Những chiếc túi vải này mặc dù được ghép bằng vải vụn nhưng không hề xấu xí chút nào
Ngược lại
Sợi chỉ trắng chạy trên vải hoa, giống như một tấm lưới dày đặc, nối những bông hoa nhỏ này lại với nhau
Nó trông thật khéo léo, đẹp đẽ và vui tươi
Mở túi ra, trong đó còn có một chiếc khăn tay
Vào thời đại này, mọi cô gái đều thích mang một chiếc khăn tay trên người
Đó là thứ phổ biến nhất
"Thế nào
Có thể chứ
Lúc này Liễu Mộng Ly có chút lo lắng
Cô nhìn Giang Châu, lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi: "Nếu không được thì cứ để ở nhà đi, dù sao chúng ta cũng có thể dùng làm giẻ lau..
"Đương nhiên là có thể chứ
Giang Châu cười cười ngắt lời cô
"Túi vải và khăn tay này có thể bán kiếm thêm tiền, chúng ta vẫn có thể kiếm thêm tiền
Anh ta nhìn Liễu Mộng Ly và giơ ngón cái lên: "Liễu Mộng Ly, em thật là lợi hại
Bất ngờ được Giang Châu khen ngợi
Hai má của Liễu Mộng Ly đột nhiên có chút ửng hồng
Cô bĩu môi, nhẹ nhàng nói: "Không có gì đâu
Mấy đống giẻ này vất đi thì thật là lãng phí, tui thấy nên giúp anh một chút
Chỉ cần anh nói có ích là được
Giang Châu có chút cảm khái
Đây đâu chỉ là hữu ích
Đây chính là biến phế thải thành bảo bối
Giang Châu mỉm cười, đưa tay ra, nhẹ nhàng xoa đầu cô
"Cảm ơn vợ
Liễu Mộng Ly sửng sốt
Cô khẽ nheo mắt, không thể tin vào tai mình
Giang Châu vừa rồi..
Gọi mình là vợ
Anh ấy đã từng gọi tên mình, nhưng, vừa rồi..
Vào lúc này mặt Liễu Mộng Ly đỏ bừng
Tim đập thình thịch
Khi cô bình tĩnh lại ngẩng đầu lên, nhìn về phía Giang Châu thì hắn đã đi vào phòng sau
Có vẻ như vừa rồi hắn cũng không để ý lắm việc mình gọi cô là gì
"Người này..
thật quá đáng
Liễu Mộng Ly nhẹ nhàng lẩm bẩm
Xoa xoa khuôn mặt đỏ bừng của mình, cô dứt khoát không suy nghĩ thêm nữa
Nhìn thấy Giang Châu trở lại, Đoàn Đoàn Viên Viên liền vui vẻ kéo hắn ra sân chơi đùa
Ngày hôm sau
Sáng sớm
Giang Châu gọi Liễu Mộng Ly dậy
Vốn dĩ hắn không định đưa hai tiểu bảo bối lên huyện
Dù sao hôm nay hắn cũng phải bán váy
Phải dậy sớm
Không ngờ tới, ngay khi Liễu Mộng Ly bước ra khỏi chăn bông, hai tiểu bảo bối đã dụi dụi đôi mắt ngái ngủ rồi đứng dậy khỏi chăn
"Ba ba, ba ba phải đi làm sao
"Viên Viên, Viên Viên cũng đi đi"
Bốn cánh tay nhỏ bé mũm mĩm duỗi ra ôm lấy Giang Châu
Cái đầu nhỏ bù xù cọ vào hắn, thanh âm thủ thỉ vang lên
"Đoàn Đoàn cũng đi, cũng đi "
"Viên Viên sẽ đi theo ba ba "
Được rồi
Đánh thức phải hai con thần thú nhỏ, Giang Châu cũng đành bất đắc dĩ, hắn chỉ có thể cùng Liễu Mộng Ly mặc quần áo cho hai tiểu bảo bối
"Vậy thì Đoàn Đoàn Viên Viên phải ngoan ngoãn nghe lời, hiểu không
"Được"
"Đợi lát nữa chải tóc thì không thắt b.í.m nữa, để chị thắt trước, được không
"Được"
"Đợi lát nữa ăn cơm, có thể ăn ngoan không
"Có thể ~"
~~~
Khá đấy
Nói đến việc đi chơi
Hai tiểu bảo bối đều ngoan ngoãn nghe lời
Ăn sáng xong, Giang Châu lái xe lừa đến rồi bế hai tiểu bảo bối lên, Liễu Mộng Ly cũng xách một cái túi lớn theo lên xe
Xe lừa lắc lư đi hướng về huyện lị
Đi thẳng đến cửa hàng Mỹ Vân
………………
Tám giờ ba mươi
Gia đình bốn người của Giang Châu đã đến tiệm may Mỹ Vân
Ngay khi Trương Mỹ Vân nhìn thấy Giang Châu từ xa đi tới, cô liền vội vàng đi lên nghênh tiếp
"Ai nha
Giang Châu
Anh đến rồi
Giang Châu bế Đoàn Đoàn Viên Viên xuống
Hai tiểu bảo bối cũng cực kỳ hiểu chuyện
Nhìn thấy Trương Mỹ Vân, hai tiểu bảo bối đã cười ngọt ngào và hô lên:
"Cô, cô"
"Chào cô "
Trương Mỹ Vân có chút mơ hồ
"Đây là..
con của anh
Giang Châu gật đầu
"Đúng, ba tuổi
Trương Mỹ Vân nhìn hai cô gái nhỏ, vô thức thò tay vào trong túi áo lục lọi
Lục lọi một hồi cô liền cảm thấy xấu hổ
Cô không kết hôn, cũng không có con, thế nên đương nhiên không mang đồ ăn vặt nào cho trẻ con trên người
Giang Châu mỉm cười
"Mọi người vừa ăn sáng rồi, cũng không đói
Trương Mỹ Vân lúng túng xoa xoa tay
Cô liếc nhìn về Đoàn Đoàn Viên Viên ở phía sau
Liễu Mộng Ly cũng đi về phía cô
"Cô Mỹ Vân, xin chào
Liễu Mộng Ly cười nhẹ, nói
Trương Mỹ Vân hơi sốc khi nhìn thấy Liễu Mộng Ly
Đúng như người xưa nói
Phụ nữ có tốt hay không, nhìn trên gương mặt của nàng là thấy tất cả
Trong khoảng thời gian này Liễu Mộng Ly đã được bồi dưỡng rất nhiều, giờ cả người cô giống như là lưu quang mỹ ngọc vậy
Càng ngày càng đẹp
Tóc đen dày dặn bóng mượt
Ngũ quan tuyệt mỹ tinh xảo
Khi nhìn người, trong mắt cô như là ẩn chứa hai luồng thu thủy dịu dàng, cùng với nụ cười duyên dáng
Trương Mỹ Vân lại nhìn qua hai đứa trẻ
Tròn trịa, mũm mĩm như là hai đứa nhỏ trong bức tranh ngày tết
Cô chợt nhớ ra điều gì đó
Cô mím môi nói: "Anh nhất định là một người cha tốt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vậy mới có thể nuôi nấng cả hai cô con gái đáng yêu như là những thủy thần vậy
"Giang Châu, anh như vậy mới đúng là người cha tốt
Đây là một câu nói không đầu không đuôi
Nhưng Giang Châu nghe xong lại đã hiểu
Anh ta liếc nhìn Trương Mỹ Vân rồi cười nói: "Trong mắt tôi, con trai và con gái đều giống nhau, đều có dòng m.á.u của tôi, không có gì khác biệt
"Nhưng mà, chị Mỹ Vân, cho dù có bị đối xử khác biệt đi chăng nữa thì đường của mình vẫn là của mình, con người ta vẫn phải sống, phải không
Trương Mỹ Vân ngạc nhiên nhìn Giang Châu
Lúc này cô chậm lại
Trên mặt lại hiện lên nụ cười vui vẻ
"Ai nha
Tôi lại nói linh tinh rồi
Trương Mỹ Vân nói rồi quay lại rồi xếp chồng những chiếc váy hoa lên quầy
"Ở đây tổng cộng có ba mươi hai cái
"Nhìn chút đi, anh định bán bao nhiêu
Giang Châu suy tư một chút nói: "Trước tiên lấy mười cái đã
Ưu tiên hàng đầu là quảng cáo hàng trước
Vào thời đại này, không có tiêu chuẩn cụ thể nào cho việc quảng cáo
Theo quan điểm của Giang Châu
Không gì tốt hơn là chạy theo xu hướng thời trang
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chỉ cần chiếc váy này tôn dáng người thì chắc chắn nhiều tiểu cô nương sẽ mua
Dù sao ở thời đại này, không cần lo về việc mặc quần áo giống nhau
Trương Mỹ Vân lấy ra mười chiếc váy hoa và đưa chúng cho Giang Châu
Sau khi nhận đồ, Giang Châu chợt nhớ ra điều gì đó
Hắn mỉm cười
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Quay lại nhìn Liễu Mộng Ly
"Vợ, em lại đây
Liễu Mộng Ly: "???
Hắn lại bỗng nhiên gọi cô là vợ
Liễu Mộng Ly cảm thấy mình chưa kịp thích ứng
Trên mặt cô chợt ửng hồng
Cô cắn chặt môi, đi tới, ngước mắt nhìn Giang Châu
"Chuyện gì vậy
Giang Châu lấy ra một cái váy và ướm thử vào người Liễu Mộng Ly
"Em mặc vào cho anh xem thử xem
Liễu Mộng Ly sửng sốt
"Tui, tui mặc vào
Cô chưa bao giờ nghĩ rằng Giang Chu sẽ để mình mặc váy hoa
"Hôm nay tui không mặc áo đẹp, bộ đang mặc không hợp với chiếc váy này..
Hôm nay Liễu Mộng Ly mặc áo kaki dài tay màu be đơn giản
Bên dưới là một chiếc váy dài hai mảnh cùng đôi dép chữ T
Thực sự không hợp với váy hoa
………………

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.