Có Không Giữ, Mất Đừng Hối Hận

Chương 120: Một túi sủi cảo





Giang Châu dọn dẹp đồ xong
Xoay người đặt trên xe lừa mà Giang Minh đã đánh ra ngoài
Đang chuẩn bị lên xe xuất phát, lại thấy Trương Tài Thắng xoa xoa đôi bàn tay, nhìn mình, mấp may môi ngập ngừng, muốn nói lại thôi
Giang Châu nhíu mày
Hắn thò người ra nói với Trương Tài Thắng: "Chú, có phải chú có chuyện gì muốn nói hay không
Trương Tài Thắng ngẩng đầu, nhìn hắn, lúc này mới ngượng ngùng cười, từ phía sau mình cầm một túi bước ra
"Giang Châu, có phải gần đây cháu đang bán áo quần hay không
Trương Tài Thắng nói: "Chú nhìn thấy nhà cháu mua máy may, cho nên hỏi chút
Giang Châu gật đầu, cũng không định che giấu
"Dạ, làm mấy cái váy đem lên huyện bán, sao ạ
Trương Tài Thắng nghe vậy nhìn Giang Châu, sau đó cứ như đã có quyết định, giơ món đồ trong tay mình
"Đây là sủi cảo
Trương Tài Thắng nói: "Bên cạnh trường trung học số một có một tiệm may Mỹ Vân, cháu biết không
Thấy Giang Châu gật đầu, khuôn mặt của Trương Tài Thắng có chút kiêu ngạo: "Trương Mỹ Vân, là con gái của chú
Giang Châu không nói gì
Hắn nhìn thoáng qua sủi cảo, trong lòng mơ hồ đoán được
"Chị Mỹ Vân là con gái chú sao
Giang Châu nói: "Hôm nay là sinh nhật của chị ấy
Trương Tài Thắng gãi đầu, cười xoà
"Đúng vậy, hôm nay là sinh nhật của con bé, con gái lớn rồi, chú đứng từ xa nhìn qua mấy lần, chưa từng đi tới chào, sợ con bé giận
Trương Tài Thắng giơ sủi cảo trong tay, nói: "Hôm nay chú phải lên núi thu bẫy thòng lọng, trong thôn cũng không còn người lên huyện, chỉ có thể nhờ cháu
"Cháu cứ nói là cậu cả của con bé cho, đừng nói là chú, sinh nhật, ăn mấy cái sủi cảo, bình an không mắc bệnh
"Thế ạ
Tâm trạng của Giang Châu trong nháy mắt rất phức tạp
Bản năng nói với mình, đừng dính vào loại chuyện này
Thế nhưng bây giờ Trương Tài Thắng tóc hoa râm loang lổ, khom người cúi đầu đứng ở trước mặt mình, căng thẳng lại chờ mong
Lời từ chối, hắn rất khó nói ra
Giang Châu nhìn chằm chằm sủi cảo, rốt cuộc vẫn nhận lấy
"Cứ nói là cậu cả của chị Mỹ Vân đưa, đúng không ạ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trương Tài Thắng vội gật đầu, cười cười
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Đúng đúng đúng, cứ nói cậu cả con bé đưa, tuyệt đối đừng nói là chú
Thực sự làm phiền cháu
"Không có gì phiền
Giang Châu cười cười, ngay trước mặt của Trương Tài Thắng, cất sủi cảo
Lại nói chia tay Trương Tài Thắng, rồi bảo anh hai Giang Minh đánh xe lừa rời đi
~~~
Đi thẳng đến tiệm may Mỹ Vân
Sau khi Giang Châu đi vào trong cửa hàng thời, Trương Mỹ Vân sớm đã chuẩn bị đồ xong
Trên mặt chị treo nụ cười
Thấy Giang Châu tới, chị vội vàng bước ra từ trong tiệm may
"Ôi
Em tới rồi
Chị hỏi em cái này, túi xách, khăn tay, là thứ gì
Trương Mỹ Vân nghi ngờ nói: "Hôm qua có nhiều cô bé qua đây hỏi có túi xách cùng khăn tay đồng bộ bán hay không, chị cái gì cũng không biết nha
Giang Châu nghe vậy vui vẻ đáp
"Chị Mỹ Vân, chị nhìn xem
Giang Châu nói, móc ra từ trong n.g.ự.c mình một đống túi vải, bỏ ra trước mặt chị
"Là vợ em dùng vải thừa làm đấy, chỉ cần vải thừa từ làm một chiếc váy có thể làm một cái túi, bỏ đi không phải rất đáng tiếc sao
"Bán kèm thì lại càng tốt hơn bán
Trương Mỹ Vân tự tay tiếp nhận túi xách
Đặt ở trước mặt tỉ mỉ quan sát, bỗng nhiên hai mắt tỏa sáng
"Ai nha
Cái túi này làm thật là đẹp
Khăn tay cũng đẹp
Trương Mỹ Vân liếc mắt liền nhìn ra, đây nhất định là vợ Giang Châu làm
"Vợ của em người vừa đẹp lại khéo tay, hai cô con gái cũng đáng yêu, em thật quá có phúc
Giang Châu nghe vậy, trong đầu lập tức hiện lên Liễu Mộng Ly cùng Đoàn Đoàn Viên Viên
Hắn không kìm được nhếch môi cười
"À phải rồi
Giang Châu sực nhớ một chuyện
Vội vàng đưa hộp sủi cảo trong tay cho Trương Mỹ Vân
"Chị Mỹ Vân, đây là sủi cảo b..
cậu cả của chị đưa cho chị, ngày hôm nay vừa gặp ở trên đường, chú ấy nhờ em mang tới
Giang Châu cười nói
Hắn có hơi do dự
Thế nhưng lý trí chiến thắng xung động
Thanh quan khó xử chuyện nhà, càng chưa nói hắn còn chỉ là một người ngoài
Trương Mỹ Vân nghe vậy cúi đầu nhìn hộp sủi cảo
Dường như không hề ngạc nhiên
"Cậu cả lại đưa sủi cảo cho chị
Trương Mỹ Vân đưa tay nhận lấy, cười tít mắt
"Cậu cả thật có lòng, còn nhớ sinh nhật của chị, hàng năm đều nhờ người đưa tới
Trương Mỹ Vân cảm thấy ấm áp, ngẩng đầu nhìn Giang Châu, nhiệt tình nói: "Em cũng ăn một cái
Sủi cảo nhân thịt heo, ăn rất ngon
Giang Châu dừng một chút, kinh ngạc nhìn về phía Trương Mỹ Vân tràn đầy sức sống
Trong lòng bỗng nhiên có chút phức tạp
Món sủi cảo này, có lẽ là chấp nhất sau cùng của Trương Tài Thắng
"Cảm ơn chị Mỹ Vân, em không ăn
Giang Châu giơ xấp váy trong tay, cười nói: "Em còn phải đi bán váy, vội lắm
Trương Mỹ Vân nghe vậy gật đầu
Cũng không nói gì nhiều
Chị mở nắp hộp, nhìn những chiếc sủi cảo trắng ngần, mập mạp, nụ cười trên mặt của chị càng đậm
Cậu cả là người của thôn Thượng Vịnh
Năm đó lúc mẹ vẫn còn sống, cậu thỉnh thoảng sẽ đến thăm mình
Sau đó chị lẻ loi một mình đi lên huyện thành
Sau khi mở tiệm may Mỹ Vân, cậu cả bỗng bắt đầu nhờ người từ trong thôn mang đồ cho mình
Đồ đạc rất linh tinh, không đáng mấy tệ, phần nhiều rau củ phơi khô do nhà làm
Chỉ có ngày sinh nhật, mới có sủi cảo
Phần vỏ làm bằng bột gạo, bên trong cuốn sợi khoai lang cùng thịt băm, thả thêm chút ớt giã nhỏ, vậy thì càng thơm
Đây là món mà Trương Mỹ Vân thích ăn nhất
Trong lòng chị ấm áp
Cầm sủi cảo đi vào tiệm may chia sẻ với mấy học trò của mình
Giang Châu thở dài, vươn tay, xoa xoa thái dương
Thứ phức tạp nhất chính là lòng người
Giang Châu xếp chồng mười hai chiếc váy hoa gọn gàng, đi về phía trường tiểu học số một huyện thành Khánh An
~~~
Khoảng 8 giờ hơn
Giang Châu đi đến con đường bên ngoài tiểu học huyện thành Khánh An
Lúc này chính là giờ cao điểm đi làm
Giang Châu dùng móc treo váy hoa lên, bắt đầu thét lớn chào hàng
Hắn gan lớn, đầu óc nhạy bén, khuôn mặt tươi cười đón khách
Hơn nữa, hai ngày này từ khi tiệm may cùng các nữ giáo sư cao trung bắt đầu mặc váy hoa do Giang Châu bán
Lập tức khiến cho không ít thiếu nữ chú ý tới
Lúc này Giang Châu vừa mở miệng thét to
Cộng thêm một loạt váy hoa trắng vàng toái treo ở trên giá
Gió thổi qua, váy lắc lư, lại càng hấp dẫn thu hút người xem
"Ai nha
Đó không phải là chiếc váy hoa hôm qua tớ nhìn thấy chị họ mặc sao
Thật là thời thượng quá
Tớ đã hỏi chị ấy, chị ấy bảo mua ở một cái sạp, cao thấp đều có thể mặc, còn không cần phải chờ đợi
"Tớ cũng tới mua một chiếc
Ui túi xách kìa, hôm qua tớ thấy có người mang, kèm theo chiếc váy này, đẹp quá
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Còn tôn dáng nữa
"Trông trẻ hơn không ít tuổi
~~~
Một đám người, vây quanh sạp của Giang Châu
Đều là những cô bé mười mấy tuổi
Gánh nặng cuộc sống không đè ép trên vai, chính là độ tuổi thích ăn diện
14 tệ, nói mắc không mắc, nói rẻ cũng không rẻ
Thế nhưng khẽ cắn môi, vẫn chấp nhận bỏ tiền ra mua.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.