Có Không Giữ, Mất Đừng Hối Hận

Chương 133: Bắt cơm hắn lặng lẽ để lại cho vợ





Tài xế cũng không tiện từ chối, giờ cũng là là đến giờ ăn cơm thế nên anh đành lưu lại
Trong sân nhà họ Giang lúc này thật là náo nhiệt
Mọi người đều vây quanh Giang Châu hỏi han
Giang Châu chọn những câu trả lời mà hắn có thể trả lời, và trực tiếp chọn trả lời qua loa những gì hắn không thể nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một lúc sau, bên ngoài vang lên giọng của trưởng thôn Giang Trường Bảo
"Nghe nói có người bên nhà nước tới nhà cậu đúng không
Ở chỗ nào vậy
Đang ở đâu
"Có chuyện gì vậy?
"Giang Châu phạm tội gì vậy?
Nguyên bản Giang Trường Bảo vẫn đang bận rộn trên cánh đồng để chuẩn bị trồng một số loại rau
Kết quả lại nghe thấy có người hô hoán, nói rằng có xe của nhà nước đến bắt con trai út của Giang lão tam
Ông giật nảy mình
Thế rồi không cả kịp thay bộ quần áo ướt đẫm bùn, ông đã vội vàng chạy đến
Mấy tháng này
Hai anh em nhà họ Giang nhận mua lươn trong thôn giúp các hộ trong thôn kiếm bộn tiền
Giúp cho tâm lý của Giang Trường Bảo không còn u ám nữa
Khi ông nghe nói rằng Giang Châu đã bị bắt
Phản ứng đầu tiên là chạy đến cầu xin cho hắn
Mọi người còn chưa kịp phản ứng, Giang Trường Bảo đã lao vào sân với một nắm t.h.u.ố.c lá sợi
"Ồ
Đồng chí cán bộ, hẳn là có chút hiểu lầm ở đây
Giang Châu là một tiểu tử tốt, đã hối cải làm người rồi
Ngàn vạn lần đừng bắt hắn
Người lái xe đang uống trà
Bị Giang Trường Bảo làm cho giật nảy mình
Giang Phúc Quốc ngay lập tức phản ứng lại rồi gắt lên với đám đông đang xem náo nhiệt bên ngoài
"Phi phi phi
Nói bậy bạ gì vậy
Ai bị bắt chứ
Đứa nào lại có cái đức hạnh này vậy
Nếu như lão tử biết người nào tung ra cái tin đồn này, lão tử nhất định phải cho hắn một cái tát
Giang Phúc Quốc sau khi chửi một hồi
Ông liền quay lại và giải thích với Giang Trường Bảo
"Thôn trưởng, cái quái gì vậy, làm gì có chuyện gì xảy ra
Đây không phải là cảnh sát, đây là đồng chí tài xế lái xe đưa đứa nhỏ nhà tôi trở về
Giang Phúc Quốc mỉm cười rồi rút ​​ra một điếu thuốc, đưa cho Giang Trường Bảo
"Trưởng thôn, hút một điếu đi
Trưa nay ăn cơm ở nhà ta đi
Người ở huyện Nhiêu Bình tới, chúng ta lại chẳng ra làm sao, biết không được mấy chữ
Còn phải nhờ lão ca bồi tiếp khách quý mới được
Giang Trường Bảo sửng sốt
Sau khi biết đó là một trò đùa, ông lập tức cảm thấy xấu hổ
"Ai nha, cũng không biết là ai nói lung tung nên mới vậy
Ông nói xong lại nhìn xuống chính mình, lập tức phất tay nói: "Tôi về trước thay quần áo
…………
Hai mươi phút nữa trôi qua
Bữa ăn đã sẵn sàng
Diêu Quyên cùng Tề Ái Phân vội vã dọn món ăn rồi mời mọi người vào bàn
Ở nhà không có đủ bàn, thế nên phải mượn hai cái bàn phòng bên cạnh, tiện thể mượn luôn bát đũa
Tổng cộng có hai bàn đầy người
Mấy người thôn dân vừa giúp chuyển đồ cũng đưa con mình đến ăn
Những người phụ nữ trong nhà không đến
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ở thời đại này, việc ăn uống cũng phải giữ ý một chút, không phải lúc nào cũng có thể đưa cả gia đình đi cùng
Bọn trẻ không ngồi vào bàn mà đứng sang bên cạnh cùng với cái bát nhỏ, háo hức kéo tay áo người lớn và nhờ ba mình gắp đồ ăn cho
Hai cái bàn vuông được ghép lại với nhau
Phía trên bày đầy đồ ăn
Khoảng thời gian trước đây, trong nhà đều có những món như là chân giò kho mặn, gà rừng xào lăn, canh ba ba, lươn om dầu rái…
Món nào cũng có sẵn
Tay nghề ở đây tuy không được tốt nhưng lại có nhiều hương liệu
Dầu, hành, tỏi, gừng… các loại gia vị
Đặc biệt là chân giờ mặn
Cho chân giò vào nồi men to, thêm ít muối, đun cách thủy vừa lửa
Béo ngậy, nhìn vào là thấy ngon mắt
Cắn một miếng lớn là miệng đầy dầu mỡ
Tiểu Linh nhà đầu thôn mang đến nửa cân rượu, uống đến mặt mũi đỏ tưng bừng
Bọn trẻ mỗi đứa ăn một bát cơm trắng to, bụng căng phồng, khi ăn no rồi chạy tới chạy lui trong sân,
Giang Châu viện cớ nên tránh được không ít rượu
Uống được vài ngụm, hắn nói chóng mặt rồi đi ăn cơm
Khi lấp đầy bụng, hắn uống một cốc nước rồi đứng dậy đi vào bếp
Hắn lấy một cái bát trong tủ ra, bên trong có một miếng chân giò kho mặn được cắt vuông vức
Tất cả những món ăn đều được hắn để phần một ít trong tủ
Giang Châu bưng bát cơm kèm theo cả đôi đũa, đi về phía trong nhà
………………
Chiếc máy may vẫn đang phát ra âm thanh "da-da-da"
Nghe thấy tiếng bước chân sau lưng, Liễu Mộng Ly dừng tay quay người lại, nhìn thấy Giang Châu cô liền mỉm cười
"Ăn no rồi sao
Giang Châu gật đầu, đi tới, đem đồ ăn đặt lên trên máy may
"Em ăn cơm đi, ăn xong thì làm
Sau khi trở về, dỡ hàng, chào khách… hắn vẫn luôn bận rộn cho đến giờ
Mấy lần hắn muốn nói chuyện với Liễu Mộng Ly, thế mà quay đi quay lại lại thấy cô đang đạp máy may rồi
"Sao anh lại mang cơm đến đây
Liễu Mộng Ly hơi sửng sốt một chút, ngẩng đầu nhìn Giang Châu, nhẹ giọng nói: "Đợi lát nữa tui ra ngoài..
"Đi ra ngoài làm gì
Giang Châu nói tiếp: "Bên ngoài chỉ còn đồ ăn thừa, chờ em đi ra ngoài thì đồ ăn cũng hết rồi
Chung quy lại thì hắn đau lòng cho vợ của mình
Vào thời đại này, địa vị của phụ nữ ở nông thôn rất là thấp
Nếu có khách đến nhà chơi thì phải bận rộn cả buổi sáng, nấu cơm xong thì một đám người trụ cột ăn cơm trước, trẻ con đứng bên cạnh cũng chỉ có thể chấm mút
Người phụ nữ chỉ có thể lủi thủi một mình, sau cùng mới được đến bàn ăn, ăn thức ăn thừa
Vừa nãy khi mọi người nấu ăn, Giang Châu bảo Diêu Quyên và Tề Ái Phân múc một ít ra khỏi nồi ăn trước
Không ngờ, hắn lại bị mắng
"Nói cái gì vậy hả?
Chờ lát nữa chúng ta ăn là được rồi
"Đúng thế
Tiểu Châu, con mau đi ăn đi, đừng lo cho mẹ với chị dâu con, đồ ăn còn chưa làm xong đây này
Giang Châu: "..
Vốn dĩ tư duy là khó thay đổi
Giang Châu không thể thay đổi được nên chỉ đành giành phần riêng cho vợ
Trong lòng Liễu Mộng Ly lập tức cảm thấy ấm áp
Cô liếc nhìn bát cơm, gật đầu rồi nhận lấy đôi đũa từ tay Giang Châu
"Cảm ơn
Cô nhẹ nhàng nói
Giang Châu khoanh tay n.g.ự.c đứng ở bên cạnh cô, nhìn b.í.m tóc của Liễu Mộng Ly một hồi, hắn đột nhiên lại vươn tay ra
"Hả
Sao vậy
"Đừng nhúc nhích, để anh buộc tóc cho em
Giang Châu ngăn cô cử động
Liễu Mộng Ly tiếp tục ngoan ngoãn ngồi ăn, người cứng đơ, mặc cho Giang Châu tháo b.í.m tóc của mình ra
Tóc cô luồn qua kẽ tay Giang Châu, mềm mại mượt mà
Giang Châu lấy từ trong túi ra một chiếc trâm cài tóc, muốn buộc tóc lại cho Liễu Mộng Ly
Nhưng mà……
Đời không như là mơ
Đối với một người đàn ông ngay thẳng như Giang Châu, kiếp trước hắn cũng chưa từng tiếp xúc thêm với một cô gái nào khác
Chứ đừng là một chiếc trâm cài tóc
Ngay cả việc hắn cầm một sợi dây cao su để buộc tóc cho người khác cũng là quá sức lắm rồi
Giang Châu vụng về cầm trâm cài tóc trong tay rồi xoắn nó vào giữa mái tóc của Liễu Mộng Ly, xoắn nửa ngày cũng không xong
Ngược lại còn giật mất mấy cọng tóc của Liễu Mộng Ly, khiến cô co người lại vì đau
"Cái này……"
Rốt cục Liễu Mộng Ly phải đặt đũa xuống, quay đầu lại nhìn Giang Châu với đôi mắt hạnh hắc bạch phân minh, nhẹ giọng nói: "Không thì, để tui tự làm
Giang Châu: "..
Xấu hổ
Quả thực quá xấu hổ
Hắn tay nắm tay buông, giả bộ ho khan hai tiếng rồi đưa chiếc trâm cài tóc trên tay kia cho Liễu Mộng Ly
"Ai, em xem một chút xem làm sao, sao mà không vấn lên được..
Ở kiếp trước, mặc dù hắn chưa bao giờ chung chạ với một người phụ nữ nào khác
Nhưng cũng đã từng chứng kiến rất ​​nhiều phụ nữ trực tiếp dùng một cái đũa để buộc tóc
Hắn đã cố tình mua một chiếc trâm cài tóc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Để học theo
Nhưng mà sự thật đã chứng minh, thứ này phải có tay nghề mới làm được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.