Có Không Giữ, Mất Đừng Hối Hận

Chương 150: Một bạt tai, tát choáng váng Giang Minh Phàm





Giang Thành Tài đi vào trong tiệm
Ngẩng đầu lập tức nhìn thấy Giang Minh Phàm đang nhìn mình chằm chằm
Y cau mày với mình, lại nháy nháy mắt về phía Giang Đại Quý
"Thành Tài
Giang Minh Phàm nói: "Ông nội đến rồi
Y nói, nháy mắt
Nhưng mà..
Giang Thành Tài chỉ sững một lúc, không hề hiểu ý y
"Ông nội
Giang Thành Tài vội hô một tiếng, cơ thể cũng co rúm lại
Gã lớn vầy rồi, song hiếm khi gặp Giang Đại Quý, khi còn bé trở về thôn Lý Thất, ở trong sân chơi bóp c.h.ế.t một con gà con, bị Giang Đại Quý trói lại đánh
Gã kêu khóc lớn đến mức cả nửa thôn đều có thể nghe được
Từ đó về sau, Giang Thành Tài chỉ sợ Giang Đại Quý
Lúc này nhìn thấy Giang Đại Quý, toàn thân gã tê tái, cúi thấp đầu, theo bản năng muốn trốn về sau
Giang Minh Phàm chán nản
Y vốn muốn nháy mắt ra hiệu cho Giang Thành Tài, không ngờ người sau lại không dám ngẩng đầu
"Thành Tài, tiệm văn phòng phẩm này này, em nói với ông nội, có phải hay không..
Giang Minh Phàm cất giọng mạnh mẽ
Chuẩn bị tiên hạ thủ vi cường
Nhưng lời còn chưa dứt, bèn nhận thấy trước mắt tối thui
Là Giang Châu đã đi tới, trực tiếp chen ngang trước mặt mình và Giang Thành Tài
Hai tay hắn khoanh trước ngực, cười híp mắt nhìn chằm chằm Giang Thành Tài, chỉ chỉ Giang Đại Quý nói: "Anh Thành Tài, anh họ đã nói hết với ông nội rồi
Nói anh nuốt tiền của tiệm văn phòng phẩm, không chia hoa hồng cho ảnh, còn tới tiệm văn phòng phẩm này là tài sản của anh, một mình anh mở
"Có phải hay không?
Giang Châu nói
Nói tuy chậm rãi, nhưng lại rõ ràng nhanh chuẩn ác
Nói xong lời này, ngay cả Giang Minh Phàm cũng hoảng hốt
Sắc mặt của y tối sầm, huyệt Thái Dương giật mạnh
Đang muốn mở miệng cắt đứt lời nói của Giang Châu
Nhưng Giang Châu nói vừa xong, Giang Thành Tài lập tức hoảng hồn
Gã ngẩng mạnh đầu lên, nhìn chằm chằm Giang Châu cùng Giang Đại Quý
"Ông
Cháu không có
Cháu nào dám nuốt tiền của anh hai
Giang Thành Tài vừa kinh vừa sợ
Người của Giang gia ai không biết ông nội Giang Đại Quý, coi cháu đích tôn Giang Minh Phàm như báu vật nâng niu trong lòng bàn tay
Nếu tưởng mình nuốt tiền của Giang Minh Phàm, còn đem tiệm do hai người mở làm thành của riêng
Ông nội chắc chắn sẽ trói mình lại đánh một trận
Gã vội vàng nhìn chằm chằm Giang Đại Quý, còn thiếu chút nữa giơ đầu ngón tay lên thề
"Ông nội, tiệm văn phòng phẩm này, tuyệt đối không phải một mình cháu mở
Đây là tài sản chung của cháu cùng anh Minh Phàm
Anh Minh Phàm rất thông minh
Là anh ấy tìm cháu hợp tác làm ăn
Ông nội
Tiệm văn phòng phẩm này kiếm tiền được lắm nha, đầy toàn là công lao của anh Minh Phàm
"Cháu đâu dám làm chủ
Một năm nay, chia hoa hồng cháu đâu dám nuốt
Tất cả đều đưa cho anh Minh Phàm đúng hạn
"Không tin, chúng ta cứ kiểm tra sổ sách
"Ông nội
Ông tuyệt đối phải tin tưởng cháu nha
Giang Thành Tài nói vừa nhanh vừa gấp
Gã không hề chú ý tới gương mặt bầm đen của Giang Đại Quý
Nắm tay xuôi ở bên người của Giang Minh Phàm siết thật chặc
Sắc mặt đen đến đáng sợ
Giang Đại Quý dù có ngu mấy đi nữa, cũng nghe hiểu, trưởng tôn của lão, vẫn luôn lừa gạt lão
"Một năm?
Giang Đại Quý tức giận đến mức cơ thể đều đang run rẩy
Ông dùng một tay siết chặt cổ áo của Giang Thành Tài
"Kể rõ nghe coi?
Cửa tiệm của mày đã mở một năm?
Giang Thành Tài vốn là kẻ yếu đuối, gió chiều nào xuôi chiều nấy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Gió thổi, mưa vùi, nói hết đầu đuôi sự việc
Gã khóc đến mức nước mắt nước mũi chảy ròng ròng
Thì ra tiệm văn phòng phẩm này
Chính là một năm trước lúc Giang Minh Phàm còn học lớp 12, kêu gã hùn vốn mở
Giang Thành Tài tên là Giang Thành Tài
Trên thực tế thì hoàn toàn trái ngược
Ba gã Giang Phúc Thuận dạy học tiểu học, luôn mong mỏi con trai thành long thành phượng
Kết quả thành con chuột chỉ biết đào hang, lang thang quậy phá phố phường
Sau đó Giang Minh Phàm ở phòng chiếu phim tìm được Giang Thành Tài, kêu gã hợp tác mở tiệm văn phòng phẩm
Y nói tương lai học sinh học cấp ba càng ngày sẽ càng nhiều, mở tiệm văn phòng phẩm chắc chắn sẽ hái ra tiền
Cách mua hàng và kinh phí đều do Giang Minh Phàm bỏ ra
Gã chỉ đứng tên, trông tiệm, một năm cầm hai phần hoa hồng
Lúc này ông nội Giang Đại Quý tìm tới cửa
Lại nghe thấy Giang Châu nói như vậy
Giang Thành Tài mới cho rằng Giang Minh Phàm ngay cả hai phần hoa hồng cũng không muốn cho
Lập tức khóc đến nước mắt nước mũi lăn dài, trông về phía Giang Đại Quý: "Ông nội
Cháu trong một năm nay, không có công lao cũng cũng có khổ lao
Coi tiệm cũng cực lắm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cháu chỉ kiếm hai phần
Anh hai Giang Minh Phàm vừa học còn vừa kiếm được tám phần mà
Chuyện tốt như vậy đi nơi nào tìm chứ?
Giang Minh Phàm rốt cục không thể nhịn được nữa
Đi nhanh đến trước mặt của Giang Thành Tài, nổi giận nói: "Thằng ngu này
Nói bậy bạ gì vậy?
Giang Thành Tài bị dọa đến rụt cổ lại
Ngẩng đầu lên, đã nhìn thấy Giang Minh Phàm hầm hầm nhìn gã
Giang Đại Quý tức đến thở mạnh
Giang Châu cùng Giang Minh ở hai bên đỡ lão
Giang Minh vừa khó hiểu lại khiếp sợ
Nhìn chòng chọc hai người trước mặt
Mà Giang Châu thì vẫn là dáng dấp vẻ cười tủm tỉm như cũ, nhìn chằm chằm hai người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Anh họ, anh cũng quá hồ đồ, em và anh của em đều là dân đen, không làm quan, buôn bán cũng chả sao, dù có bị bắt, cũng chỉ ăn hai năm cơm tù
Giang Châu chậm rãi nhìn chằm chằm Giang Minh Phàm nói: "Anh thì khác lắm đó nha, sau này anh phải làm đại quan, ăn cơm nhà nước
Sao có thể buôn bán chứ?
"Ông bà nội còn cả toàn bộ Giang gia chúng ta, cũng đều trông cậy vào anh làm chỗ dựa đó
Lời này càng nói càng khiến cho Giang Đại Quý tức giận
Ông nghiến răng cắn phải môi đến bật máu, tức run người
Giang Minh Phàm cho tới bây giờ chưa từng nghĩ sẽ bị phát hiện
Y cau mày, đè nén ngọn lửa trong lòng, hướng về phía Giang Đại Quý nói: "Ông nội, cháu thật sự đang buôn bán, thế nhưng..
- Bốp
Giang Minh Phàm còn chưa nói hết câu
Một tiếng bạt tai liền vang lên
Nông dân, một người cả đời làm nông, lực tay đương nhiên vô cùng mạnh
Giang Đại Quý vừa giáng một cái tát
Không chỉ là Giang Minh Phàm, ngay cả Giang Châu cùng Giang Minh cũng sửng sốt ngây người
Giang Châu biết Giang Đại Quý rất giận
Nhưng không ngờ lại có thể trực tiếp động thủ
Phải biết rằng, đời này Giang Minh Phàm chưa từng bị Giang Đại Quý đánh
Trên gương mặt trắng nõn của Giang Minh Phàm, lập tức hiện lên dấu năm ngón tay
Y trợn to mắt, lần đầu tiên trong đời bị bạt tai, lập tức bị đánh cho choáng váng đầu óc quay cuồng
Ông… ông nội, đánh y
"Tao muốn thức tỉnh mày cái đồ không có chí tiến thủ
Giang Đại Quý tức giận mắng, viền mắt cũng đỏ hoe
"Cả Giang gia ta, từ trên xuống dưới đều góp học phí cho mày, lấy tiền cho mày học hành, mày thì ngược lại
Dùng tiền đó làm vốn buôn bán
"Góp tiền cho mày để làm gì?
Làm ăn?
"Mày trở về, bôi keo vuốt tóc, mặc giày da, còn đeo đồng hồ kim loại, cái dáng vẻ tư bản chủ nghĩa này, ông cũng không nói cháu
Chỉ tưởng cháu đi kinh thành, học vài thứ của người Tây phương, cũng là sự mới mẻ của phần tử trí thức
"Nhưng mày thì giỏi lắm rồi
Làm gì không làm?
Lại đi buôn bán
Giang Đại Quý càng nói càng tức
Lão yêu thương đứa cháu vàng ngọc này bao nhiêu, thì lúc này thất vọng bấy nhiêu
Mắng mọi miệng rồi, Giang Đại Quý đặt m.ô.n.g ngồi dưới đất thở hồng hộc
Giang Minh Phàm kinh ngạc bụm mặt, có lẽ là bị đánh cho choáng váng, không nói được một lời đứng nguyên tại chỗ
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.