Có Không Giữ, Mất Đừng Hối Hận

Chương 151: Gà bay chó chạy





Giang Thành Tài cuối cùng cũng bất tri bất giác nhận ra rằng mình đã làm sai điều gì đó
Cậu co người lại, lặng lẽ lùi lại vài bước, cúi đầu không nói gì
Tâm lý trở lên bồn chồn
Cậu… hình như cậu đã vô tình bán đứng người anh họ Giang Minh Phàm của mình rồi sao
Thực ra
Trước khi mở cửa tiệm kia, Giang Minh Phàm đã nói qua với cậu
Nếu sự tình mở cửa hàng làm ăn này mà bị phát hiện, cứ bảo là cậu mở
Dù sao sau này Giang Minh Phàm cũng là người được ăn cơm nhà nước
Không thể đội cái mũ tư bản lên đầu được
Nhưng mà……
Vừa rồi cậu bị Giang Châu nói đến mức tâm thần bấn loạn
Thế nên đã quên đã quên sạch về những điều được dặn dò
Giờ thì còn sợ Giang Đại Quý đánh cả mình
Giang Châu còn vốn định đổ thêm dầu vào lửa
Nhưng khi nhìn thấy Giang Đại Quý sắp ngất đi vì tức giận, hắn lập tức chọn im lặng
Một lát sau
Hắn liếc mắt ra hiệu cho Giang Minh
Cả hai ngầm hiểu
"Ông nội, chúng ta về nhà trước đi
Trước cửa nhiều người qua người lại, nếu có người nào vào hỏi thì cũng khó nói
Giang Minh nói thầm vào tai Giang Đại Quý
Giang Đại Quý nắm chặt tay
Một lúc lâu sau, ông mới đứng dậy trừng mắt nhìn lại Giang Minh Phàm một lần nữa
Rồi mới theo hai anh em Giang Minh Giang Châu mới bước ra khỏi cửa hàng văn phòng phẩm
Thực ra
Nói cho cùng thì ông vẫn đau lòng cho đứa cháu trai này
Nếu có ai đó bước vào rồi hỏi thêm một vài câu hỏi nữa, thì việc kinh doanh làm ăn của Giang Minh Phàm sẽ bị phát hiện
Lúc ấy hắn sẽ thực sự là chấm hết
Cả ba rời khỏi cửa hàng văn phòng phẩm
Không khí trong cửa hàng trở nên ảm đạm
Giang Thành Tài lặng lẽ ngẩng đầu, liếc nhìn Giang Minh Phàm
Giang Minh Phàm lúc này đang ủ rũ, không nói lời nào, khuôn mặt sưng vù
Da đầu hắn tê dại, hô lên một tiếng: "Anh họ, chuyện này em cũng chưa từng nghĩ tới..
Giang Minh Phàm liếc hắn bằng một ánh mắt sắc lẹm
Giang Thành Tài lập tức im lặng
"Hôm nay là Đoan Ngọ, chờ chút nữa ngươi theo ta quay về, nói cái tiệm này là do thầy giáo cứng rắn tặng cho chúng ta
Giang Minh Phàm lạnh lùng nói: "Tiền là do ta mượn, nhưng sau này về bề nổi thì cửa hàng này sẽ là ngươi
Bất kể là ai tới hỏi, chủ cái tiệm này sẽ đều sẽ là ngươi, hiểu không
Mí mắt Giang Thành Tài nhảy lên
Cậu giờ sao mà dám nói "không" được chứ
"Biết, biết
Giang Thành Tài vội vàng gật đầu
………………
Trên đường về nhà
Mặt Giang Đại Quý đen như đáy nồi
Lúc Giang Đại Quý xuống xe ở trước cửa, Giang Phúc Toàn lại vừa đúng lúc vác cuốc về để chuẩn bị bữa tối
Thấy Giang Đại Quý đi tới
Ông đặt cuốc xuống rồi liếc nhìn chiếc kẹo mè xửng mà Giang Đại Quý đang mang trong tay
Ông có chút thèm thuồng, nuốt nước bọt nói: "Bố, sao bố biết Minh Phàm thích ăn kẹo mè xửng
Nó thèm cũng lâu rồi
Giang Phúc Toàn nói xong liền đi tới, duỗi tay chuẩn bị cầm lấy cái kẹo mè xửng
Cơ mà
Bàn tay vẫn kịp chưa đưa ra
Giang Đại Quý đã đá vào chân Giang Phúc Toàn một cái
"Ăn, ăn, ăn
Xem lại đứa con ngoan mà ngươi dạy dỗ đi
Giang Đại Quý tức giận mắng chửi
Ông không nỡ đánh cháu trai, nhưng thằng con này là do ông sinh ra nên đánh c.h.ế.t cũng được
Sau khi đá một cái, ông vẫn chưa nguôi giận lên đá thêm cái nữa
Cú này khá là được
Chưa kịp đứng vững lại bị đá thêm một cước, Giang Phúc Toàn lập tức nằm lăn ra trên mặt đất, cả mặt dính đầy bùn
Ông choáng váng
Nhớ tới việc hai anh em Giang Minh và Giang Châu vẫn còn đang nhìn, đầu ông như muốn nổ tung
Ông, ông lại bị con cháu cười nhạo
Ông lập tức đứng dậy
Ông giương mắt nhìn Giang Đại Quý
"Bố, sao bố lại đánh người
Giang Đại Quý vẫn đang rất tức giận
Ông nhấc chân muốn tiếp tục đá: "Ngươi là tên đáng đánh
Đến con của mình cũng không thể dạy dỗ tốt
Có ích lợi gì chứ!
Ở bên cạnh
Giang Minh và Giang Châu theo bản năng nhìn nhau
"Đi về
Giang Châu nói: "Anh cả, chúng ta về thôi
Giang Minh gật đầu
Anh mím môi muốn hỏi gì đó, nhưng đến cùng lại không hỏi
"Ừm
Anh đồng ý
Hai anh em lái xe lừa về nhà
………………
Vừa về đến nhà, cả hai đã thấy Giang Phúc Quốc chống gậy từ từ bước qua cửa
Ông ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài
Chỉ thấy một trận âm thanh lộn xộn, kèm theo tiếng hét chói tai của Trần Hồng Mai
Tiếng thét chạy từ cửa đến sát vách ở sân
"Có chuyện gì vậy
Giang Phúc Quốc cau mày hỏi: "Là hai các ngươi làm sao
Giang Minh ảm đạm ngẩng đầu nhìn Giang Phúc Quốc
"Bố
Bố không nghĩ tốt cho bọn con một chút được sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giang Phúc Quốc: "Tên tiểu tử này, có cái rắm gì thì phóng nhanh đi
Ngươi chơi trò đố chữ với cha ngươi đấy à?
Muốn ăn đòn sao
Vừa nói ông vừa vung gậy lên
Giang Minh cũng không buồn tránh
"Là Giang Minh Phàm
Anh nói, rồi lại ngẩng đầu nhìn Giang Phúc Quốc, tâm tình có chút phức tạp: "Giang Minh Phàm bị ông nội phát hiện khi đang làm ăn, bị ông nội tát cho một cái
Giang Phúc Quốc vốn đang vung cái nạng lên thì ngay lập tức dừng lại giữa không trung
Đôi mắt ông tròn xoe
"Cái gì
Ngươi đang nói cái gì vậy
Ai bị bắt khi làm ăn?
Thực tế là ông đã nghe rõ những gì Giang Minh nói
Nhưng mà…
Đầu óc lại không kịp phản ứng
Cái tên Giang Minh Phàm, từ trước đến nay đều là một phần tử trí thức, là người đọc sách, là cháu trai vàng của dòng họ Giang
Ở thời đại này, chuyện làm ăn là một chuyện không mấy dễ dàng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đám chân lấm tay bùn mà đi làm ăn thì cũng không có gì to tát
Bị bắt quả tang thì cùng lắm là phải ngồi tù hai năm, còn hơn là c.h.ế.t đói
Nhưng mà..
Đây là Giang Minh Phàm, là kim long trong núi lớn đấy
Được đi ra ngoài ăn cơm nhà nước cơ mà
Gia đình gom góp tiền ăn học cho nó hàng tháng, sao nó lại lao đầu vào làm ăn được?
"Nếu không phải vậy thì giày da với đồng hồ của hắn ấy từ đâu ra
Giang Châu cười cười nói một câu chí mạng: "Bố à, hiện tại Minh Phàm vẫn còn đang đi học, được nhà nước trợ cấp sinh hoạt phí, người khác đều có đủ sao Giang Minh Phàm lại không đủ
"Đồng hồ với giày, quần tây cùng áo sơ mi của hắn đều dùng chất liệu tốt
Nguyên bộ đồ trên người phải đến 110 tệ
Tiền của hắn hoặc là đến từ kinh doanh hoặc là tiền đến từ việc nhổ răng của mọi người để đưa cho hắn chứ ở đâu
Bố có tin không
Giang Phúc Quốc chống gậy đứng ngây tại chỗ, nghe tiếng gào khóc thảm thiết của Trần Hồng Mai từ sát vách, trầm lặng lại
Sắc trời trở lên chạng vạng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tề Ái Phân gửi bánh bao thịt qua
Khi trở lại, sắc mặt của bà ấy có chút vi diệu
Giang Phúc Quốc hỏi thăm một chút
Bà nói là không rõ tại sao, chỉ biết rằng Trần Hồng Mai đang trốn trong góc rồi không ngừng khóc
Giang Minh Phàm quỳ trước sảnh, nửa khuôn mặt sưng vù
Giang Đại Quý có lẽ đang rất tức giận, vậy nên ông đã lên giường nằm sau khi trở về nhà
Còn Vương Tú Nga đang lau nước mắt rồi chiếu cố cho mọi người
Nhìn thấy Tề Ái Phân mang theo bánh bao tới, bà ôm lấy Tề Ái Phân vừa khóc vừa nói gì đó rất lâu
Dù sao cũng là người một nhà
Giang Phúc Quốc ngồi ở trong sân thở dài
Mà lúc này
Ở trong nhà, Liễu Mộng Ly đang sắp xếp mọi thứ
Giờ đang có một đống vải trong nhà
Rất bừa bộn
Mấy đứa trẻ đang lớn rất nhanh
Không thể mặc quần áo cũ nữa
Lúc này Giang Châu đi vào
Đoàn Đoàn Viên Viên lúc này mới lồm cồm bò dậy từ trong chăn
"Ba ba
"Ôm một cái, ôm một cái
Hai đứa nhỏ một trái một phải nhào vào vòng tay của Giang Châu
Giang Châu lập tức vươn tay ôm lấy hai cục thịt nho nhỏ trĩu nặng mũm mĩm
"Ai nha
Hai tiểu bảo bối lại nặng..
"Đừng nói
Đừng nói
Giang Châu còn chưa cảm khái xong
Liễu Mộng Ly đã nhanh chóng bỏ quần áo trong tay xuống đi về phía Giang Châu, nhanh chóng lấy tay bịt miệng hắn lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.