Có Không Giữ, Mất Đừng Hối Hận

Chương 152: Vợ nhìn xem, đây là gì?





"Trẻ con nhiều kiêng kị, anh không thể nói là nuôi béo lên được, nếu không nhất định sẽ sinh bệnh
Đôi mi thanh tú của Liễu Mộng Ly hơi nhíu lại, nhìn chằm chằm vào Giang Châu, nghiêm túc nói
Nhưng mà……
Lúc này Giang Châu căn bản là hoàn toàn không nghe thấy Liễu Mộng Ly nói gì
Lúc này cô đang lấy tay che miệng hắn
Lòng bàn tay mềm mại
Mang theo một cỗ hương thơm
Trong đầu hắn chợt nảy ra một ý nghĩ
Thế rồi hắn dùng môi hôn nhẹ vào lòng bàn tay cô
"Ah
Cái chạm ướt át khiến Liễu Mộng Ly giật nảy mình
Cô thu tay lại trong vô thức
Trong một giây cô ấy đã hiểu ra nó là gì
"Giang, Giang Châu, anh làm cái gì đấy
Hai đứa trẻ vẫn đang ở đây
Hai má Liễu Mộng Ly ửng hồng, cô cúi đầu không dám nhìn vào đôi mắt tươi cười của Giang Châu
"Chơi trò vui
Giang Châu cười nói
Liễu Mộng Ly mím môi, ngước đôi mắt hạnh nhìn hắn, định nói gì đó
Nhưng hai đứa nhỏ đang nằm trên tay Giang Châu
Sau khi nghe thấy Giang Châu nói vậy, hai cái đầu bù xù liền ngẩng lên, kiễng chân nói với Giang Châu
"Có gì vui vậy
"Đoàn Đoàn cũng muốn chơi
"Viên Viên cũng muốn
Cũng muốn
Hai tiểu bảo bối nói rồi duỗi cánh tay nhỏ bé mũm mĩm của mình ra sờ sờ vào môi của Giang Châu
Giang Châu cũng phối hợp rất tốt, hôn lên lòng bàn tay non nớt của hai tiểu bảo bối một cái
Ngứa ngứa, nóng nóng làm cho hai đứa nhỏ cười khúc khích
Liễu Mộng Ly: "..
Sao mà cô cảm thấy lòng bàn tay mình càng ngày càng nóng vậy
Khuôn mặt sao cũng thế
Hai bố con chơi đùa hồi lâu, Đoàn Đoàn Viên Viên lại nháo muốn cưỡi ngựa rồi lại muốn nâng lên cao
Cuối cùng chơi cũng đến mệt, hai tiểu bảo bối lại nằm nghiêng ngả trên giường ngủ thiếp đi
Giang Châu cũng mồ hôi mồ kê nhễ nhại
Hắn nhẹ nhàng chuẩn bị đi ra ngoài
Chợt nhớ ra điều gì đó, hắn liền quay lại nhìn Liễu Mộng Ly lần nữa
"Vợ à, em ngủ chút đi, anh đi tắm rửa một chút rồi đem đồ tới
Liễu Mộng Ly nghe vậy liền gật gật đầu, đôi mắt hạnh hắc bạch phân minh của cô nhẹ nhàng như ánh trăng dưới nước
"Ừm, tui chờ anh
Cô nói khẽ
Lúc này Giang Châu mới ra ngoài tắm rửa
…………
Mười lăm phút sau
Giang Châu tắm rửa thay quần áo xong rồi trở về phòng, sau đó xách túi nylon đến phòng Lưu Mạnh Lệ
"Vợ à
Hắn gõ cửa và cất tiếng gọi nhẹ
Sau đó hắn đẩy cửa đi vào, nhìn thấy Liễu Mộng Ly đang ngồi bên giường dưới ánh đèn mờ ảo, trên tay đang cầm một cuốn sách
Hắn nhìn qua liền phát hiện
Đó là "Biên Thành"
"Anh đến rồi sao
Liễu Mộng Ly thấy Giang Châu bước vào, cô gấp sách lại rồi nhìn về phía một xấp lớn trong túi nylon trên tay Giang Châu
"Đây là gì vậy
Cô nhìn nó vài lần, đột nhiên ánh mắt của cô sáng lên
"Là sách sao
"Anh lại mua sách à
Giang Châu mỉm cười
"Đúng thế, em nhìn xem
Vừa nói, hắn vừa mở túi nylon ra: "Sách lần này có chút khác biệt, anh nghĩ..
em hẳn sẽ thích nó
Thực ra
Giang Châu cũng không có nói cho Liễu Mộng Ly biết những cuốn sách này là anh ta nhận lại từ hai anh em Ngô Mậu Thanh Ngô Mậu Minh
Trong khoảng thời gian này
Ở trong thôn khắp hang cùng ngõ hẻm đều có người bán phế liệu là sách
Nếu cô ấy ở nhà, cô ấy sẽ mua nó
Nếu như hai người không có ở nhà, thì chính anh cả Giang Minh sẽ trả tiền
Người một nhà, đều không so đo đến những điều này
Cô còn cho rằng trong túi nylon này chứa đầy sách vở hay thư từ rải rác của một số thanh niên trí thức lưu lại
Cô đứng dậy, liếc nhìn vào miệng túi nylon
Khi cô ấy nhìn thấy nó, lập tức choáng váng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có thể thấy trong túi nylon là những cuốn sách giáo khoa được xếp gọn gàng
Sách tuy rất cũ nhưng vẫn hoàn chỉnh, có thể thấy chủ nhân nó vô cùng nâng niu
Sách giáo khoa cao nhất là sách lớp 11
Ngoài ra còn có một số bài tập
Khi những cuốn sách này được đặt trước mặt Liễu Mộng Ly, trong đầu cô lập tức trống rỗng
"Đây là..
sách, sách giáo khoa cấp ba
Liễu Mộng Ly nói nhỏ
Giang Châu gật đầu
"Nhận lại được từ hai anh em Ngô Mậu Thanh Ngô Mậu Minh
Năm nay Ngô Mậu Thanh thi tốt nghiệp đại học, những cuốn sách này không cần thiết nữa
Anh chỉ nói là sẽ mang nó đến cho người khác, cậu ấy lại rất hào phóng, giao hết cho anh
Liễu Mộng Ly sửng sốt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô ngẩng đầu nhìn Giang Châu: "Tui..
tui được dùng nó
Giang Châu nhìn thấy trong đôi mắt cô phảng phất hơi nước
Nụ cười trên khóe môi hắn trở nên dịu dàng hơn
"Nào nào, sao lại còn khóc vậy
Hắn đưa tay ra, dùng đầu ngón tay lau đi từng giọt nước trên khóe mắt cô, nói: "Em không thích hợp ở lại đây, đọc sách mới là việc nên làm
Giang Châu lại nắm lấy tay cô, siết nhẹ: "Nhìn đôi tay này xem, cầm kèn harmonica, cầm bút, đó mới là đẹp nhất
Công việc đồng áng không thích hợp với em
Lần đầu tiên gặp cô
Cô giống với một đóa hoa bách hợp
Xinh đẹp, tinh khiết, ánh mắt lãnh đạm quét qua khiến hắn in sâu vào tâm trí cả đời
Đôi tay này, cũng đã từng cầm bút tùy ý hạ xuống những trang giấy, viết nên cuộc đời
Chứ không phải dùng để rửa bát, nấu ăn, khiến cho da tay nứt nẻ ra
Hắn biết
Cô rất thích đọc sách, yêu tri ​​thức, thích văn hóa
Làm thế nào mà một cô bé hằng ngày ngày chỉ biết đọc sách lại có thể trở thành một người phụ nữ nông dân làm ruộng được chứ
Hắn biết
Cô bị cưỡng ép sống như vậy, bị sự trác táng của hắn cưỡng ép
Mà bây giờ..
Trong lòng Giang Châu khẽ động, một hồi lâu mới thở phào nhẹ nhõm
Hắn mỉm cười vươn tay ra, vuốt ve từng chút một những vết chai trên tay cô, ánh mắt dịu dàng đến khó tin
"Vợ à, học hành chăm chỉ, cứ làm những chuyện vợ muốn làm nhất
Hắn nhìn chằm chằm vào Liễu Mộng Ly, ánh mắt rạng rỡ: "Anh cùng Đoàn Đoàn Viên Viên sẽ luôn ở bên em
Chỉ cần bốn người chúng ta ở bên nhau, dù ở đâu cũng là nhà
Chóp mũi của Liễu Mộng Ly chua xót đến đáng sợ
Ngực căng phồng
Mắt cô vừa chua lại vừa xót, nước mắt ra chảy ròng ròng, lăn dài trên má
Cô khẽ thút thít khóc
Mọi sự ủy khuất cứ thế mà tuôn ra.
"Giang, Giang Châu, tui thật sự có thể học sao
"Có thể
"Sau đó, sau đó…khi lên đại học, anh cũng sẽ đi cùng tui chứ
"Sẽ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Thế thì, chúng ta vẫn là vợ chồng sao
"Luôn luôn là vậy
Giang Châu nói
Hắn đưa tay ra, ôm cô vào lòng
Tai cô áp vào lồng n.g.ự.c Giang Châu
Chỉ nghe thấy tiếng tim đập mạnh mẽ bên trong
Nhiệt độ của hắn xuyên qua lớp quần áo, nóng như lửa đốt
………………
Vào ngày thứ hai của tết Đoan Ngọ, Giang Minh Phàm đã rời đi
Đến cùng Giang Đại Quý vẫn là đau lòng với đứa cháu trai này
Chiều hôm qua Giang Thành Tài đã đến đây để nhận tội
Cậu chỉ nói rằng do cậu chỉ muốn trốn tránh trách nhiệm, còn nữa là có một giáo viên đã cứng rắn giao cửa hàng văn phòng phẩm kia cho Giang Minh Phàm
Tóm lại thì đó là một mớ hỗn độn lớn
Cuối cùng lại lừa gạt được ông
Cái sự phiền muộn này trong lòng Giang Đại Quý, để mà nói rằng đã tiêu tan hết là không thể
Nhưng mà nếu phải đoạn tuyệt quan hệ với đứa cháu vàng cháu bạc này thì..
Ông không làm được
Dù gì thì đây cũng là sinh viên đại học đầu tiên trong lịch sử nhà họ Giang
Ba đời đều là chân lấm tay bùn
Đây là con phượng hoàng vàng duy nhất
Làm gì sai thì sửa lại là được
Chứ chẳng lẽ lại trực tiếp đập một gậy c.h.ế.t tươi?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.