Có Không Giữ, Mất Đừng Hối Hận

Chương 164: I love you





Giang Châu nói rồi cầm bút lên, viết một dòng tiếng Anh ngẫu nhiên lên tờ giấy trắng
"Em biết câu này có nghĩa là gì không
Liễu Mộng Ly cúi đầu, nhìn chăm chú vào dòng chữ tiếng Anh
Sau đó, thần sắc nàng có vẻ hơi hiu quạnh rồi lắc đầu
"Không biết
Giang Châu cười rồi vỗ vỗ vào vai cô
"Đừng nản lòng, cứ đọc theo anh là được
Hắn nói rồi hắng giọng một cái, nhìn cô một cách tinh tế
"Ai..."(Chữ "tôi" trong tiếng Anh đó các bạn)
Hắn phát âm thật chậm, đầu bút chỉ vào từ đầu tiên
Liễu Mộng Ly không biết tại sao, nhưng…
Dường như lúc này mở miệng phát âm lại cực kỳ khó
Dường khi sẽ khiến người ta chê cười
Cô thu hết can đảm, ngẩng đầu nhìn Giang Châu, thấy hắn đang nhìn cô với vẻ mặt nghiêm túc cùng với ý cười
Liễu Mộng Ly bình tĩnh lại
Cô khó khăn mở miệng nói: "I
"Love
Từ đầu tiên đã được nói ra
Mấy chữ sau dường như không còn khó khăn nữa
Cô tiếp tục thử mở miệng, giọng điệu hơi cao lên, ngập ngừng nhìn Giang Châu, "..
LOVE
Ý cười trên môi Giang Châu càng sâu
Trong đôi mắt đen nhánh của hắn ánh sáng dịu dàng càng lúc càng mạnh
Hắn nhìn chằm chằm vào Liễu Mộng Ly, gật đầu khích lệ
"YOU
Từ cuối cùng này thì hắn hơi hạ giọng xuống
Liễu Mộng Ly được cổ vũ
Mặt cô hơi đỏ lên vì phấn khích
Cô mở miệng, nhìn chằm chằm vào Giang Châu, hùng hồn nói: "YOU
Âm điệu cực kỳ chuẩn
Giang Chu lại cổ vũ cô lần nữa, cười nhẹ nói: "Bây giờ, đọc lại một lượt hoàn chỉnh đi
Liễu Mộng Ly gật đầu
Cô cầm tờ giấy lên rồi định đọc lại
Cơ mà Giang Châu lại đột nhiên duỗi tay ra, cầm đi tờ giấy trên tay cô
Hắn mím môi cười
Vươn tay chỉ vào chính mình
"Đọc lại, nhưng mà phải đối diện với anh
Mặc dù Liễu Mộng Ly rất căng thẳng, nhưng cũng không hoài nghi gì
Dù sao phát âm thì cũng phải xem khẩu hình, lúc cô học tiếng Nga thì cũng thường nhìn vào gương
Liễu Mộng Ly gật đầu, đối mặt với Giang Châu, nói từng chữ: "I..
love..
you
Trong khoảnh khắc này
Trong lòng Giang Châu rõ ràng biết rằng Liễu Mộng Ly chỉ đang đọc lại câu này bằng tiếng Anh
Nhưng trong lòng anh vẫn không thể tránh khỏi có những cơn sóng nhỏ
Dưới ánh đèn lờ mờ
Liễu Mộng Ly cũng không nhận thấy được có một ngọn lửa đang ẩn giấu sâu bên trong đôi mắt của Giang Châu
Cô đưa tay ra, chỉ vào tờ giấy, sốt sắng hỏi: "Giang Châu, đây là ý gì
Giang Châu mỉm cười
Hắn tiến tới, áp nhẹ môi mình vào môi cô
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Tôi yêu bạn
Hắn hôn chụt chụt vào môi cô, rồi ghé sát vào tai Liễu Mộng Ly thì thầm
………………
Ngày hôm sau
Hai huynh đệ Triệu Trường Long và Triệu Trường Hổ đã đến từ sáng sớm
Hai người đều là người giảng nghĩa khí
Hôm qua đã hẹn giúp Giang Châu, nên hôm nay đã đến đây
Huống hồ Giang Châu đã cho họ một gói t.h.u.ố.c lá cùng năm nhân dân tệ, mười phần nghĩa khí
Giang Minh tuy rằng khá là buồn bực, nhưng hắn cũng biết hai người bọn họ thật không có ý xấu
Anh mở cửa cho hai người vào, không nói gì nhiều, chỉ bảo mẹ mình hấp thêm hai cái màn thầu
Tề Ái Phân dùng hai tay lau tạp dề, ló đầu ra khỏi phòng bếp, nhìn thoáng qua đã thấy hai thanh niên đang ngồi trong sân
Màn thầu
Hai cái làm sao đủ được
Hai tên tiểu tử kia to như con bê, phải hấp thêm mấy cái nữa mới đủ được
Đến nhà làm việc
Tiền lương bà không lo được, nhưng việc ăn uống, khẳng định là phải đủ
Nửa giờ sau
Hai cái màn thầu lớn được lấy ra khỏi nồi
Đặt trên mặt bàn, nóng hôi hổi
"Đến ăn đi, ăn no mới có sức mà làm việc
Tề Ái Phân nói rồi đưa thêm một bát cháo, kèm theo cả thức nhắm lẫn gia vị
Ánh mắt Triệu Trường Long, Triệu Trường Hổ sáng lên
Đúng là người tử tế
Đây là mà màn thầu đó nha
Hương thơm phức
Có cả cháo trắng nữa
Triệu Trường Hổ cũng không khách khí
Xoa xoa tay, anh quay lại cười với Giang Minh, lộ ra hai hàng răng vừa to vừa trắng
"Giang đại ca, em ăn trước
Nói xong anh ta cầm một cái màn thầu trắng to lên cắn một miếng, mùi thơm khiến anh nheo mắt lại, quai hàm được lấp đầy khiến anh nhai một cách thỏa mãn
"Thơm
Thơm thật
Anh vừa nói vừa mơ hồ nói
Giang Minh: "..
Cái tên này
Chả khách khí gì cả
"Mau ăn đi
Giang Châu rửa mặt xong, đi tới nói với ba người: "Chốc nữa chúng ta sẽ đi lên huyện
Việc bốc hàng là một việc tốn sức, ăn no thì chúng ta xuất phát
"
Lúc này Triệu Trường Long mới cười nói cảm ơn
Dưới gầm bàn, anh liền vội vàng đá thằng em đang ăn đến không biết trời trăng gì
Triệu Trường Hổ sững lại một chút
Sau khi kịp phản ứng, cậu mới nhanh chóng ngẩng đầu lên, mồm ngậm đầy màn thầu nhìn Giang Châu, ậm ừ không nên lời
"Anh, cám ơn, cám ơn
Cái màn thầu này rất ngon, anh chính là anh ruột của em
Triệu Trường Long giận đến mức đá thêm cho cậu ta một cái
Cái tên tiểu tử này
Khác gì quỷ c.h.ế.t đói đầu thai đâu
Giang Minh không nhịn được, khóe miệng giật giật
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Anh cũng cầm một cái màn thầu lên, bắt đầu ăn
Màn thầu vẫn còn nóng hổi, ăn vẫn ngon
Bốn người sau khi ăn xong liền bàn giao vài câu với Giang Phúc Quốc rồi đi về phía huyện
Vì thời gian gấp gáp lên không lái xe lừa
Bốn người vừa đi vừa chạy, một tiếng sau mới tới huyện
Ở xa, đã nhìn thấy trên một ngã ba đường, một chiếc Đại Đông Phong đang đậu ở đó
Ở thời đại này, xe vận chuyển về cơ bản đều là Đại Đông Phong
Về cơ bản thì các phương tiện giao thông cá nhân chỉ có ở các thành phố lớn như Bắc Kinh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Còn ở những huyện nhỏ này
Chỉ các công ty vận tải quốc doanh mới được phân phối mấy cái
Cơ mà vào mấy ngày bình thường mấy cái xe này lại khá rảnh rỗi
Thế nên các tài xế đôi khi sẽ nhận một số công việc riêng ngoài giờ tan sở, chừng nào không bị phát hiện thì về cơ bản là họ vẫn nhắm mắt làm ngơ
Dương Hiểu Vĩ đang hút thuốc
Bỗng thấy bốn người từ xa xa đến
Anh vội mở cửa xe, nhảy xuống nói: "Sao vội vàng vậy
Hôm nay tôi không có việc gì, không vội
Giang Châu lau mồ hôi trên trán
Hắn cười đáp: "Nên tiết kiệm chút thời gian, để anh chờ ở chỗ này cũng không tốt
Hắn nói
Rồi nhanh chóng lấy từ trong túi ra một điếu Hồng Tháp Sơn, đưa tới
Dương Hiểu Vĩ nhìn Giang Chu, trong lòng có chút tán thưởng
Việc sắp tới
Cũng không tệ
"Lên đi, ngồi phía sau
Dương Hiểu Vĩ dắt điếu thuốc lên bên tai, quay đầu lại nói với mấy người: "Tới tiệm may Mỹ Vân đúng không
Giang Châu lên tiếng xác nhận
Sau đó, mấy người liền leo lên khoang phía sau
Dương Hiểu Vĩ khởi động xe, Đại Đông Phong gầm nhẹ lên một tiếng, đi về phía tiệm may Mỹ Vân
Hai mươi phút sau
Xe đã đến tiệm may Mỹ Vân
Đại Đông Phong hùng vĩ khiến nhiều người trên phố phải ngoái nhìn
Trương Mỹ Vân cũng lập tức đi ra khỏi cửa hàng
Nàng cười nói: "Ai nha
Mọi người thật là rất đúng giờ
Chỉ là có mấy nữ học việc trong tiệm của tôi tay chân cũng không lanh lẹ
Giờ vẫn còn rất nhiều kiện hàng chưa đóng gói
Giang Châu nói: "Không sao đâu
Chị Mỹ Vân, chỗ em cũng có vài người, tất cả sẽ thu dọn cùng với chị
Triệu Trường Long Triệu Trường Hổ lúc này đã ăn no rồi, khí lực đầy đủ
Ngay lập tức đi vào
Trương Mỹ Vân hướng dẫn mấy người bọc váy hoa trong màng nhựa, sau đó cho vào túi nylon
Dù sao 4 người này cũng là nam nhân
Thế nên làm cực kỳ nhanh chóng và nhẹ nhàng
Một lúc sau đã đóng gói xong
…………

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.