Có Không Giữ, Mất Đừng Hối Hận

Chương 17: Mượn xe đẩy tay, kinh doanh buôn bán, Liễu Mộng Ly cùng con cũng đi (1)





Ngày hôm sau
5 giờ sáng, Giang Châu rời giường
Hắn không ngủ được mấy
Cả đêm vết thương cứ nhức mãi, sau nửa đêm mãi cơn buồn ngủ mới tới, gà trống lại gáy rồi
Khi gà gáy lần thứ hai, Giang Châu vội vàng rời giường
Trời vừa sáng
Hắn đi vào phòng bếp, nhóm lửa, chuẩn bị dùng số cơm còn lại ngày hôm qua nấu cháo cho ba mẹ con
Nhưng không ngờ lửa còn chưa bốc cao, chỉ nghe thấy tiếng cót két vang lên từ cánh cửa gỗ cũ nát
Hắn ngẩng đầu lên bèn nhìn thấy Liễu Mộng Ly mang theo Đoàn Đoàn Viên Viên đứng ở cửa
Hai đứa con nít hiển nhiên vẫn còn ngái ngủ
Ngáp liên tục, mỗi đứa cầm lấy một tay của Liễu Mộng Ly
Giang Châu sửng sốt
"Lúc này mới 5 giờ, ba mẹ con thức dậy làm gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Hai đứa tự dậy
Liễu Mộng Ly dừng một chút, nói: "Hôm qua nghe nói sáng sớm hôm nay anh còn phải lên huyện thành, sáng sớm gà trống vừa gáy hai đứa đã liền tỉnh, nhất quyết muốn đi với anh
Cô suy nghĩ một chút, lại bổ sung một câu: "Tui với con ở nhà cũng rảnh rỗi, đi theo phụ anh cũng tốt
Đoàn Đoàn ngáp ngáp: "..
Viên Viên buồn ngủ đến mức rũ xuống cái đầu nhỏ: "..
Rõ ràng là ma ma đánh thức hai đứa!
Hai đứa con nít thật sự rất buồn ngủ
Thế nhưng lúc này thấy Giang Châu sắp đi ra ngoài, lập tức tỉnh táo
Hai đứa con nít chạy về phía Giang Châu, nhếch miệng lộ ra nụ cười thật to, làm nũng, cọ mái đầu đầy tóc khô vào cánh tay của Giang Châu
"Ba ba, Đoàn Đoàn cũng muốn lên huyện thành đi dạo
"Viên Viên, cũng muốn đi, ăn, bánh bánh, nha nha, nha nha ~ "
Hai đứa con nít nài nỉ, Giang Châu nào nỡ từ chối
Hắn thở dài
Dở khóc dở cười xoa nhẹ đầu của hai đứa con nít
"Vậy được rồi
Giang Châu bất đắc dĩ, chỉ có thể đứng dậy, nói với Liễu Mộng Ly: "Em mang theo Đoàn Đoàn Viên Viên ở chỗ này chờ một lúc, anh đi lấy lá ngải cứu cùng măng trở lại, tiện thể mượn cái xe đẩy tay
Thấy Liễu Mộng Ly bằng lòng
Giang Châu vội đứng lên, phủi phủi tay, đi ra cửa
Liễu Mộng Ly thì dành thời gian rửa mặt cho hai cô con gái nhỏ
~~~
Giang Châu đầu tiên là lên Bàn Cửu Lĩnh, vác lá ngải cứu cùng măng đêm qua vất ở chân núi trở về
Sau đó, đi tới nhà của Giang Trường Bảo ở ngay cửa thôn, gõ cửa
Lúc này cũng đã tảng sáng rồi
Người sống ở nông thôn buổi tối ngủ sớm, sáng sớm dậy cũng sớm
Nhất là buổi sáng khí trời mát mẻ, làm việc thoải mái nhất
Vì vậy, lúc Giang Châu gõ cửa, Giang Trường Bảo đã thức dậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nghe tiếng đập cửa, Giang Trường Bảo đang rít thuốc, có chút buồn bực
Mới sáng sớm, ai lại tới gõ cửa
Không đi làm sao?
Giang Trường Bảo mở cửa
Nhưng khi ông thấy rõ kẻ đứng ngoài cửa, một làn khói thuốc lập tức nghẹn lại ở trong cổ họng
"Khụ khụ
Con trai của Giang lão tam
Sao cháu lại tới đây
Giang Châu cả năm không đi làm, toàn chơi bời phá phách
Chính là kẻ vô công rỗi nghề nổi danh trong thôn
Giang Trường Bảo là đại đội trưởng, đương nhiên nhận ra
Nhưng đối với Giang Châu, ông thật sự không có ấn tượng tốt, đang chuẩn bị mở miệng đuổi đi, thì nghe thấy Giang Châu lên tiếng
"Chú, cháu tìm chú có việc
Là người cùng họ, Giang Châu đích thật nên gọi ông một tiếng chú
Nhưng Giang Trường Bảo lại rất không muốn
Ông cảm giác mình nếu mình đáp lại, chắc chắn sẽ có không tốt xảy ra
Sắc mặt của Giang Trường Bảo khó coi
Hút một hơi thuốc, vẫn lên tiếng
"Chuyện gì
"Nhà chú có phải có một chiếc xe đẩy tay hay không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Được lắm
Giang Trường Bảo lại nghẹn một hơi thuốc trong cổ họng, suýt chút nữa bị sặc chết
Thằng khốn này
Thì ra có ý đồ với xe đẩy tay của mình
Hắn làm rất nhiều việc xấu, Giang Trường Bảo biết hết, lập tức không đợi Giang Châu có phản ứng, Giang Trường Bảo lập tức đóng cửa
"Không có không có
Chỗ chú không có xe đẩy tay gì cả
Có cũng không đáng tiền
Chỉ là cửa làm sao cũng không đóng được
Nhìn lại mới thấy té ra Giang Châu đã đưa chân ra chặn ở cửa rồi
Hắn cười rất tươi
"Chú, cháu nhìn thấy rồi, không phải để ở trong sân sao
Giang Châu thật tinh mắt
Liếc cái là thấy xe đẩy tay đang dựa vào gốc cây hoa quế
Vẫn khỏe
Giang Trường Bảo: "..
ông đã tạo nghiệt gì đây
Xoa xoa đôi bàn tay
Giang Trường Bảo biết xe đẩy tay của nhà mình đã bị Giang Châu để ý
Ông buồn rười rượi, tẩu thuốc cũng không hút, đang chuẩn bị khuyên Giang Châu, nói xe đẩy tay của nhà mình không đáng tiền, ông còn phải dựa vào cái xe này để kéo đồ
Kết quả là thấy Giang Châu cười vươn tay ra, sờ mó ở trong túi
"Chú, xe đẩy tay của, có thể bán cho cháu hay không
Nếu không được thì cho cháu mượn một ngày cũng được, cháu trả tiền thuê
Trong tay của Giang Châu cầm một xấp tiền hào
Nhìn kỹ thì còn có cả tiền nhân dân tệ
Chao ôi
Chừng này ít ra cũng phải mười tệ?
Giang Trường Bảo trợn tròn mắt rồi
Phản ứng đầu tiên của ông chính là Giang Châu lại đi ăn trộm, thế nhưng lời vừa ra khỏi miệng, ông lại nghĩ tới tới thằng nhóc này để mắt tới xe đẩy tay của nhà mình rồi
"Nếu như cháu muốn mua, cho chú 3 tệ, chú bán cho cháu
Giang Trường Bảo đã có quyết định, khẽ cắn môi trực tiếp ra giá
Nói thật
Cái xe đẩy tay này cộng cả vật liệu cùng tiền nhân công, ít ra cũng phải 4-5 tệ
Thế nhưng Giang Trường Bảo chính là thờ mộc, có thể tiết kiệm tiền nhân công
Vả lại, ông sợ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.