Có Không Giữ, Mất Đừng Hối Hận

Chương 180: Ba ba, I love you





Lúc còn ở Phí Thành, Vu Tự Thanh dường như đã nói trước với Giang Châu
Chuyện đổi tên Xưởng may Thanh Thanh, chú muốn chạy một chuyến quan hệ trong trấn
Còn có dọn dẹp vệ sinh…
Bảo Giang Châu đợi hai ngày lại đi Phí Thành
Giang Châu thầm hiểu
Chuyện may trang phục, không thể gấp được
Ngày hôm sau
Trời chỉ vừa hửng sáng
Giang Phúc Quốc đã thức dậy đi lại trong sân
Chân của ông tuy đã tháo thạch cao, nhưng muốn làm việc chân tay giống như trước, vậy còn lâu mới làm được
Giang Minh dặn dò ông nghỉ ngơi nhiều
Giang Phúc Quốc nào có rỗi rãnh
Sáng sớm, bèn chuẩn chị cùng Tề Ái Phân ra đồng
Sau khi trở về, trời đã sáng choang, hai người lại ra đồng nhà mình, bắt chuyện với những người đang cày thuê cho nhà mình
Giang Minh đi Cung Tiêu Xã mua đồ
Diêu Quyên cũng đi theo hỗ trợ
Thế cho nên, Giang Châu sáng sớm mở mắt ra, chỉ nghe thấy cả ngôi nhà hoàn toàn yên ắng
Hắn rửa mặt xong xuôi
Đi vào phòng bếp
Phát hiện mâm thức ăn dưa muối cùng bánh màn thầu được đậy lồng bàn kỹ càng
Trong nồi còn có cháo trắng
Chậc, hương vị ngọt ngào lại mềm nong
Liễu Mộng Ly cùng hai cô con gái cũng đã thức dậy ngồi quanh bàn ăn
Một nhà bốn người ăn sáng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Giang Châu
Liễu Mộng Ly ngẩng đầu nhìn hắn, dừng một chút, mở miệng nói: "Tiếng Anh..
em còn chưa hiểu lắm, lát nữa anh dạy em, có được không
Giang Châu gật đầu
Hắn cười cười, nói: "Ngày hôm nay cũng không có việc gì, chúng ta hãy ôn tập bài học
Giang Châu nói, đứng dậy chuẩn bị dọn dẹp chén đũa
Nhưng Liễu Mộng Ly động tác nhanh hơn hắn
"Để em
Cô nhẹ giọng nói
"Mấy ngày nay anh vất vả quá rồi
Giang Châu cảm thấy ấm áp, gật đầu
Sau khi đứng dậy, mới nghe thấy phía sau truyền đến tiếng bước chân cộp cộp cộp
"Ba ba
Đây đây
Cho
Cho ba ba
Đoàn Đoàn chạy tới trước tiên, vươn cánh tay nhỏ bé núc ních thịt cầm theo hai quyển sách
Viên Viên thì vóc dáng thấp hơn chút
Thở hổn hà thở hổn hển cầm sách, trên trán toát ra một lớp mồ hôi hột
"Ba ba, đọc sách, đọc sách nha
Viên Viên cũng phải đọc ~ "
Hai tiểu bảo bối
Một trước một sau nhào vào trong lòng của Giang Châu
Hắn bế trọn hai cô con gái đáng yêu lòng mình
Hai cô con gái bé bỏng vừa thơm vừa mềm, bây giờ vóc dáng tăng lên rất nhanh
Con nít đúng là lớn rất nhanh
Hai cô bé mặc hai chiếc váy hoa, trước kia mép váy dài đến cẳng chân, giờ đã lên ngang đầu gối rồi
"Ở đâu, cho, cho ba ba ~ "
"Viên Viên, học bài, cũng muốn học bài ~ "
Hai ngày này
Liễu Mộng Ly luôn đọc sách, hai đứa con nít cũng bắt chước, tuy chưa biết chữ, nhưng lại có thể dùng đầu ngón tay, đến số từ một đến mười
Giang Châu mang theo hai đứa trẻ ngồi trên bàn
Hắn mở ra sách giáo khoa
Là một quyển giáo tài chính trị
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vào thời đại này, giáo tài không chi tiết và chính xác như như hậu thế
Nhất là đầu thập niên tám mươi, rất nhiều thứ đang biên soạn, hiếm có thứ nào hoàn chỉnh
Mà thứ trong tay là sạch chính trị
Lại viết đầy chú thích của Liễu Mộng Ly
Những việc lớn nhỏ của mỗi năm, có một số bổ sung như chủ quan về chính trị
Liễu Mộng Ly đều dùng bút chì màu xám nhạt, viết ngay ngắn xuống dưới
"Đây là en bổ sung thêm
Liễu Mộng Ly đi tới, hai tay xoa xoa ở trên tạp dề, cười nói: "Giáo tài nói quá ít, phạm vi sát hạch khá rộng, anh nên ghi nhớ hết những thứ này..
Cô dừng một chút, con mắt sáng trong suốt nhìn Giang Châu: "Nhất định có thể thi đậu đại học
Giang Châu gật đầu
Là một người trọng sinh
Hắn không hề cảm thi vào đại học trong thời đại này là một ngọn núi lớn không thể vượt qua
Trên đời không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền
Giang Châu tiếp tục nghiêm túc lật xem giáo tài
Liễu Mộng Ly thì cầm giấy bút, dạy Đoàn Đoàn Viên Viên viết chữ
Hai đứa con nít viết rất nghiêm túc
Thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn Giang Châu
Buổi sáng ánh mặt trời ấm áp lại ôn hoà, rơi vào trên thân thiệt ấm áp
Một nhà bốn người, bầu không khí yên tĩnh lại tươi đẹp
"Đây là sách ngữ văn
Giang Châu cầm lấy một quyển sách ngữ văn
Đang chuẩn bị mở ra
Bên kia, Liễu Mộng Ly đang cúi đầu chợt nhớ tới điều gì đó, vội đưa tay qua muốn ngăn cản
"Cái đó, Giang Châu, chờ đã
Cô vội hô
Nhưng mà
Đã muộn
Giang Châu cầm lấy sách ngữ văn, mở ra, nhanh chóng nhìn thấy một trang giấy kẹp ở trang tiêu đề
Trên giấy nháp màu vàng nhạt
Ba chữ tiếng Anh màu xám nhạt được viết ngay ngắn trên đó
Nét chữ rất tinh tế, đặt bút mạnh mẽ
Chính là câu mà lần trước Giang Châu viết -- "I love you
Giang Châu nheo mắt lại
Trong đầu, bỗng nhiên hiện lên một loại cảm thụ khác thường
Tờ giấy nháp này, các cạnh đã bị sờn và bị cong
Bên cạnh ba chữ tiếng Anh, vẫn có thể thấy một số vết tích bắt chước viết
Đó là chữ viết của Liễu Mộng Ly
Rõ ràng
Tờ giấy nháp này
Cô thận trọng cất kỹ, lại lật xem vô số lần
"Cái đó..
em chỉ muốn học tiếng Anh..
Liễu Mộng Ly mặt đỏ lên, muốn giải thích
Cô có chút ngượng ngùng
Có loại cảm giác cố muốn che giấu bí mật bị nhìn thấu
Trong lúc nói chuyện
Cô lặng lẽ nghiêng đầu nhìn thoáng qua Giang Châu
Đã thấy hắn đang cười tủm tỉm nhìn mình
"Chứ này
Đoàn Đoàn biết
Trong lúc bầu không khí giữa hai người có chút vi diệu
Đoàn Đoàn vẫn cúi đầu bỗng nhiên nhìn lại
Cô bé vươn cánh tay nhỏ núc ních thịt, chỉ chỉ phía trên chữ, khuôn mặt nhỏ nhắn cực kỳ chăm chú nhìn Giang Châu
Giang Châu vui vẻ hỏi con gái:
"Vậy sao
"Đúng vậy đúng vậy
Đoàn Đoàn gật gật cái đầu nhỏ: "Là ma ma dạy Đoàn Đoàn
I love you ~~ "
Cô bé nói
Nói xong lập tức nhoẻn miệng cười
Hướng về phía Giang Châu nói: "Ba ba, I love you ~ "
Trái tim của Giang Châu như ngừng đập
Đồng ngôn đồng ngữ, vô cùng chân thành thiết tha
Rõ ràng là thời khắc hạnh phúc, song hốc mắt của hắn lại cay cay
Viên Viên cũng nhe răng cười đến tít cả mắt
Quỳ gối trên băng ghế, cố sức ưỡn người lên, nhìn về phía Giang Châu
"Ba ba, Viên Viên, I love you ~ "
Giang Châu chóp mũi cay quá
Vội kìm nén giọt lệ sầu, đưa tay sờ sờ lần lượt đầu của hai cô con gái mà hắn yêu thích hơn cả mạng sống
"Ba ba biết rồi
Giang Châu nhẹ giọng cười nói
Đời này, trọng sinh, rất đáng
~~~
Ở nhà chơi với con hai ngày
Giang Châu cũng chăm chỉ đọc sách hai ngày
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trên thực tế
Ngay khi nghe thấy Giang Châu nói muốn học hành, Giang Minh cùng Giang Phúc Quốc cũng không cho là thật
Dù sao, chuyện học hành, dựa vào mệnh
Bọn họ cảm thấy không chừng bị Giang Minh Phàm hoặc là người trong thôn nói vài câu xúc óc, Giang Châu mới nói muốn học hành
Nhưng nào ngờ, trong thời gian hai ngày, Giang Châu thức dậy sáng hơn cả gà, ngủ thì còn muộn hơn cả chó
Mỗi ngày đều xem sách
Ngay cả Tề Ái Phân làm thịt kho tàu gọi hắn ăn, cũng không nhúc nhích
Giang Phúc Quốc cùng Giang Minh dù sao cũng là người một nhà
Lúc này xem như mới ý thức được, Giang Châu nói muốn đi thi đại học, là chuyện nghiêm túc
Thấy Giang Châu hăng hái như vậy, Giang Phúc Quốc vừa mừng lại vừa lo
Vui chính là con trai út của mình, cũng biết biết chăm chỉ nỗ lực ganh đua với đời
Còn lo là thi đại học khó như vậy
Phần mộ tổ tiên của lão Giang gia bọn họ bốc khói xanh mới ra một Giang Minh Phàm
Phần mộ tổ tiên còn có thể bốc khói xanh lần thứ hai sao
Lỡ như không thi đậu
Chẳng phải sẽ bào mòn nhiệt huyết của thằng con sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.