Có Không Giữ, Mất Đừng Hối Hận

Chương 195: Bố cục, công an Trương Tự Cường





Chuyện thuê sân giao cho anh cả Giang Minh
Giữa trưa Giang Châu cơm nước xong xuôi liền chơi với hai tiểu bảo bối một lúc, sau khi hai đứa nhỏ ngủ thiếp đi hắn liền đứng dậy đến huyện Khánh An
Lâu rồi không đến, Giang Châu trước tiên là đến cửa hàng văn phòng phẩm xem qua
Giang Thành Tài không biết kiếm ở chỗ nào được cái máy thu âm, đang gác chéo hai chân, ôm lấy cục sắt bảo bối, thoải mái híp mắt nghe điệu hát dân gian
Nghe thấy tiếng người, gã híp mắt lại thành một cái rãnh nhỏ, kết quả lại thấy Giang Châu đang khoanh tay trước ngực, mỉm cười nhìn mình
Giang Thành Tài sững sờ
Gã giật nảy mình, lập tức đứng lên, đặt cái đài lên trên bàn, đứng lên nhìn về phía Giang Châu nói: "Sao ngươi lại đến đây
Giang Châu cười cười liếc nhìn cái đài trên bàn
"Đồ tốt đấy, kiếm ở đâu vậy
Giang Thành Tài rụt cổ một cái, lặng lẽ giấu cái đài về sau lưng
"Vé từ đơn vị của bố tôi, 100 tệ đấy..
Gã nhỏ giọng lẩm bẩm
Vẻ mặt thận trọng nhìn Giang Châu, rõ ràng là sợ Giang Chu sẽ lấy mất cái đài của mình
Giang Châu bất đắc dĩ nói: "Yên tâm đi, không tranh với anh
Hắn chỉ đến để xem bài thi bán ra sao
Giang Thành Tài cũng không dám giở trò gì
Dù sao thì Giang Châu chắc chắn có thể tính được số tiền mình bán được
Giang Thành Tài vội vàng mở ngăn kéo và tủ, lấy ra một xấp tiền hào dày
"Đây là tiền bán giấy thi trong thời gian này, ngươi kiểm lại xem
Lúc trước Giang Châu đã giới thiệu cho Ngô Mậu Minh đem bài thi tới, đặt ở tiệm may Mỹ Vân
Sau đó để Giang Thành Tài đi lấy, sao chép giúp
Giang Thành Tài nhát gan lại sợ phiền phức
Đảm bảo sẽ ngoan ngoãn
Giang Châu cầm lấy cọc tiền, bắt đầu kiểm đếm, là 368 tệ
Hắn rút ra một tờ nhân dân tệ
Đưa tới
Giang Thành Tài sửng sốt
"Cái gì
Cho ta
Giang Châu gật đầu
"Ừm, khổ cực phí
Giang Thành Tài vừa mừng vừa sợ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Gã lập tức đưa tay ra nhận lấy, cẩn thận cất vào túi
"Chuyện bán giấy kiểm tra này không cần lo lắng
Nếu tiện cứ giao hết cho ta
Ta hứa sẽ không để cho anh họ biết
Nhắc đến Giang Minh Phàm
Một bóng người chợt lóe lên trong tâm trí Giang Châu
Hắn cầm tờ giấy kiểm tra lên giả bộ ngẫu nhiên hỏii: "Anh Thành Tài, anh họ không có đối tượng nào sao
Anh ấy tốt xấu gì thì cũng là sinh viên đại học, tài năng tuấn tú
Sao không có cô gái nào thích anh ấy
Giang Thành Tài không có suy nghĩ sâu xa
Ngay lập tức gã nói: "Cũng đã từng nha
Ngay tại thôn Lý Thất luôn, nhưng tôi cũng không biết là ai
Nghe nói rằng ngay khi vào đại học thì chia tay
Giang Châu đặt tờ giấy thi xuống
Trong lòng hắn đã hiểu rõ, thế nên liền nói lời từ biệt với Giang Thành Tài
Hắn đi thẳng đến phòng chiếu phim ở ngoại ô
Kết quả là, người bán t.h.u.ố.c lá đã bị thay thế bởi một thanh niên trẻ tuổi
Hỏi ra mới biết Hầu tử không còn bán t.h.u.ố.c lá nữa
Hầu tử giờ đã bỏ tiền ra để mở một cái sạp bán hàng trước rạp chiếu phim, bán mấy cái thể loại như hạt dưa, đậu phộng…
Giang Châu đi qua đó
Thấy Hầu tử đang bán hạt dưa cho người ta
Một túi hạt dưa là hai xu
Nhìn thấy Giang Châu đi tới, Hầu tử liền vui vẻ cười toe toét, đứng dậy, bốc nắm hạt dưa chuẩn bị nhét vào túi hắn
"Anh Giang
Đến đây nào
Ăn hạt dưa đi
Em mời
Giang Châu thấy Hầu tử đang rất vui vẻ
Hiện cũng an tâm đôi chút
Lần trước, bất quá hắn cũng chỉ nói qua, thế nhưng Hầu tử cũng nghe lời theo
Tuy không thể kiếm được rất nhiều tiền, nhưng ít ra cũng không phải ngồi tù
Giang Châu cầm lấy đống hạt dưa, rồi đưa cho cậu hai xu
Hắn vừa cười vừa cắn hạt dưa, hỏi Hầu tử: "Suy nghĩ thông suốt rồi sao
Hầu tử gãi đầu, hắc hắc một tiếng: "Không phải thế sao
Giờ suy nghĩ thông suốt rồi
Không có mạng thì tiền có kiếm được thì làm sao tiêu
Bán hạt dưa cùng đồ ăn vặt, có thể kiếm ít hơn một chút, nhưng không phải trả phí bảo hộ
Có thể sinh sống lâu dài
"
Giang Châu gật đầu
Hắn nói: "Hỏi cậu một chuyện
"Cái gì vậy
Anh cứ nói đi
Mặc dù bây giờ Hầu tử không bán t.h.u.ố.c lá nữa, nhưng mạng lưới quan hệ của cậu vẫn còn đó
Giang Châu nói: "Cậu có biết ai trong cục cảnh sát không
Người nào dễ quan hệ ấy
Hầu tử nghe vậy thì mừng rỡ
"Ý anh là công an hả
Hầu tử gật đầu rồi nói tiếp: "Đương nhiên là có rồi
Công an Trương, người phụ trách công việc kinh doanh của mấy người bọn em
Anh ấy rất quen thuộc với tụi em
Là người tốt
Dễ nói chuyện
Giang Châu nghe xong, liền biết có hi vọng
Hắn liền bảo Hầu tử dẫn đường, trên đường đi Giang Châu mua một gói t.h.u.ố.c lá rồi đi thẳng đến đồn cảnh sát
Sau khi đứng ở cổng đồn cảnh sát chờ 20 phút
Hắn thấy một người đàn ông bước ra, theo sau là Hầu tử
Người tới mặc một bộ quần áo bình thường, đang ngậm một điếu thuốc, râu ria xồm xoàm, nếu không biết thì chẳng ai nghĩ đây là một công an
Giang Châu còn tưởng rằng đây là một tù nhân mới mãn hạn tù
"Công an Trương
Đây chính là anh Giang của em
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người đặc biệt tốt
Hầu tử cười cười giới thiệu
"Đây là lão Trương
Anh Giang, lão Trương cực kỳ dễ nói chuyện
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bọn em đều được anh ấy bao bọc, nếu không phải vậy thì cái gian hàng nhỏ của em sẽ chẳng bao giờ mở được
Giang Châu lập tức vươn tay ra bắt
Trương Tự Cường thấy vậy cũng đưa tay ra, hai người bắt tay nhau, coi như là đã quen biết
Ở thời đại này
Cuộc sống đều phải dựa vào quan hệ
Giang Châu nghiêm túc muốn mời Trương Tự Cường thu xếp ăn một bữa cơm
Tuy rằng giờ mới là giữa buổi chiều, nhưng ở thời đại này, bất kể lúc nào thì cái bụng cũng đều là trống trơn
Cả ba đến một quán cơm tư nhân
Tầm giờ thì quán cơm Quốc doanh vẫn đang đóng cửa
Giang Châu gọi bốn món, tất cả đều là thịt và thịt, cùng một chai rượu
Hai mắt Trương Tử Cường nhìn chằm chằm vào mấy món đưa lên
Giữa lúc ăn cơm
Giang Châu đưa một điếu thuốc qua
Trương Tự Cường cười đến không ngậm miệng được
Anh nói thẳng với tiểu tử trước mặt:
"Có gì cần giúp thì cứ nói
Chỉ cần không vi phạm pháp luật thì làm gì cũng được
Trong lòng Giang Châu đã xắp xếp xong chuyện cần nói từ lâu
Hắn cười nói: "Anh Trương, cũng không phải chuyện gì to tát, chỉ là mấy ngày nữa thì phải làm phiền anh đến thôn Lý Thất một chuyến, có chút chuyện phiền phức, phải xử lý ở đó
Chỉ mất một buổi chiều thôi, được không
"
Trương Tự Cường nhấp một ngụm rượu, sắc mặt đỏ bừng
"Vậy thì tôi phải nói rõ trước
Nếu đó là những hoạt động mờ ám đó, tôi sẽ không làm
Giang Châu vội vàng nâng chén lên, cười nói: "Đó là đương nhiên
Em mời anh tới là vì muốn anh thi hành pháp luật một cách vô tư
Hầu tử nói anh là một người chính trực
Em rất tin tưởng anh
Lời này vừa nói ra
Cả ba người đều yên tâm, tất cả cùng bật cười
Một bữa cơm
Ăn vừa sướng miệng, trong lòng lại cực kỳ thoải mái
Đến lúc ăn xong tính tiền
Trương Tự Cường đi về trước
Hầu tử cũng muốn về dọn quầy hàng, Giang Châu nghĩ một hồi liền cản cậu lại
"Hầu tử, đợi đã
Hầu tử quạy lại nhìn hắn: "Anh Giang, có chuyện gì vậy
"Cậu có dự định gì cho tương lai không
"Có thể có cái dự định gì chứ
Hầu tử vô thức muốn cười, nhưng khóe miệng lại cứng lại
Cuối cùng lại thở dài, có chút tự giễu liếc nhìn Giang Châu
"Anh à, em cũng không giấu anh
Thuốc lá không bán được, không còn cầm tiền về thì bố mẹ và mấy anh chị cũng không còn thân cận, em cũng lười trở về."
"
Hầu tử nói: "Chờ chậm rãi mấy ngày nữa kiếm được nhiều tiền, em lại trở về
Giang Châu khoanh tay trước n.g.ự.c nhìn cậu
"Tôi có một nhà máy ở Phí Thành, chỉ thiếu người đáng tin cậy, cậu có thể đến đấy không
Giang Châu cười cười nói tiếp: "Một tháng, tôi sẽ trả cậu 70 tệ
Nếu mà làm tốt, có thể cân nhắc tiếp
Được không
Hầu tử nghe vậy thì choáng váng
Mắt tròn xoe.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.