Có Không Giữ, Mất Đừng Hối Hận

Chương 203: Tại sao lại ngủ riêng với em dâu?





"Đi gặp chị hai, nhân tiện xem qua xưởng may của con
Giang Phúc Quốc cắn một miếng màn thầu và liếc nhìn Giang Châu
"Ai lại muốn xem xưởng may của ngươi
Ông nói: "Không mua thứ gì sao
Ngươi định đến tay không đấy à
Hai đứa tiểu tử các ngươi, kiếm được tiền thì phải cho lão tử mặt mũi, đừng có mà keo kiệt nếu không nhà chồng nhị Ny sẽ xem thường ta
Nghe không
"
"Bố cứ yên tâm
Con nhất định sẽ để cho chị hai đầy đủ mặt mũi
Giang Châu cười nói
"Đúng rồi, mấy ngày nữa chú Vu sẽ trở lại
Lúc Giang Minh nói lời này, anh đang nhìn Giang Châu
"Chú ấy bảo chú đang làm việc cho em, đúng không
Giang Châu gật đầu
"Ừm, chú Vu có nhiều kinh nghiệm, quen biết nhiều người hơn em
Về cơ bản, thì chú ấy là người phụ trách nhà máy
Khi hai anh em đang trò chuyện
Tề Ái Phân cùng Diêu Quyên và Liễu Mộng Ly đều cũng đã ăn no
Cả ba đi rửa bát
Giang Hạo Minh đang chơi trong sân với Đoàn Đoàn Viên Viên
Giang Minh dừng một chút, rót một ly rượu cho Giang Châu nói: "Lần trước lúc phá nhà cũ, anh thấy em và em dâu ngủ ở hai phòng riêng đúng không
Có chuyện gì vậy
Ngụm rượu Giang Châu đang uống liền tắc trong cổ, hắn lập tức ho khan một tiếng
"Khụ khụ
Khụ khụ
Giang Châu lập tức liếc nhìn Giang Minh
Anh cả của mình
Sao lại đề cập đến điều này một cách đột ngột vậy
"Cái đó..
Anh cả à, anh cũng biết rồi đấy, trước đây em cũng quá ngốc, thế nên chưa tạo được cơ sở tình cảm với Liễu Mộng Ly
Giang Minh cau mày
"Kết hôn bao nhiêu năm rồi mà vẫn chưa bồi dưỡng được tí tình cảm nào sao
Anh nói: "Đều là vợ chồng mà lại ngủ giường riêng thì còn ra thể thống gì nữa
Nếu mà em không nói được thì để chị dâu em nói
Người ta nói là vợ chồng cãi nhau đầu giường làm lành cuối giường, em lại cùng em dâu không ở chung giường, thế thì làm lành kiểu gì
"
Giang Châu: "..
Anh trai hắn nói rất có lý, hắn không kiếm được cách nào để phản bác
Thế nên Giang Châu chỉ biết lắng nghe
Hắn vô thức liếc nhìn Liễu Mộng Ly
Dù gì thì hắn cũng đã sống hai kiếp, thế nên hắn có thể không cần đoán cũng biết cũng có thể nhìn thấu rất nhiều chuyện
Nhưng chỉ riêng Liễu Mộng Ly thì…
Những gì hắn biết chỉ là một tờ giấy trắng
Hắn không biết cô đến từ đâu
Bối cảnh gia đình như thế nào
Bao nhiêu năm bên nhau, nhưng hắn chưa từng nghe cô nhắc đến gia đình
Giang Châu cũng không dám hỏi
Aiiiiiii
Giang Châu xoa mặt
Dưới bóng đêm, ánh trăng sáng long lanh
Mặt hắn hơi đỏ lên
Giang Minh vươn tay vỗ vỗ bờ vai của hắn
"Đi trò chuyện với vợ em đi, bồi dưỡng cảm tình mới là chính sự
Anh bảo tiểu tử Hạo Minh dẫn Đoàn Đoàn Viên Viên sang phòng bên cạnh
Giang Minh nói rồi kéo hắn đứng dậy
Giang Châu: "???
~~~
Trong nhà bếp
Giang Minh đánh mắt cho Diêu Quyên
Hai vợ chồng hẳn là đã nói qua về chuyện này
Vào lúc này, Diêu Quyên lập tức giật lấy cái bát Liễu Mộng Ly đang cầm trên tay
"Tiểu Châu tìm em đấy, em mau đi đi
Liễu Mộng Ly sửng sốt
Cô quay đầu lại, thì thấy ở trong sân Giang Minh đang lôi kéo Giang Châu
Thấy Liễu Mộng Ly đang nhìn sang
Giang Châu lập tức bẽn lẽn cười
Cái bộ dáng rụt rè này lập tức khiến Liễu Mộng Ly không kìm được nở nụ cười
"Ừm
Cô nhẹ nhàng trả lời
Sau đó rửa sạch tay rồi lau khô
Đi ra ngoài
"Có chuyện gì vậy
Liễu Mộng Ly hỏi
Mặt Giang Minh không đổi sắc
"Anh cũng không biết, tiểu Châu nói là có chuyện gì đó muốn nói với em
Hai người ra bãi sông trước cửa mà nói chuyện, mấy đứa trẻ trong nhà chạy nhảy ồn ào lắm
Giang Châu: "??
Anh cả của hắn có lúc nào lại khôn khéo như vậy đâu
Diêu Quyên che miệng cười
Giang Châu hơi xấu hổ
Hắn đi về phía Liễu Mộng Ly
Nắm nhẹ lấy tay cô
"Vợ à, đi thôi
Trời nóng quá, chúng ta ra bãi sông hóng gió
Gương mặt của Liễu Mộng Ly hơi ửng đỏ
Cô gật gật đầu, đi theo Giang Châu ra khỏi cổng
Hai tiểu bảo bối vốn định đi theo
Thì Giang Hạo Châu đã vội vàng chạy tới
"Đoàn Đoàn Viên Viên, anh dẫn hai đứa đi bắt dế
Đôi mắt của hai đứa nhỏ sáng lên
"Đượci ~"
…………
Bãi sông vào hè
Cực kỳ náo nhiệt
Liên tục có tiếng ve kêu râm ran truyền đến từ cây liễu
Ánh trăng chiếu xuống dịu dàng ôn nhu, quang huy óng ánh bao phủ trên mặt nước
Vừa xinh đẹp lại vừa quyến rũ
Giang Châu nắm lấy tay Liễu Mộng Ly
Vừa mềm mại lại vừa lành lạnh
Giữa mùa hè cực kỳ dễ chịu
"Vợ à, đến đây, ngồi đi
Giang Chu kéo Liễu Mộng Ly theo, tìm một tảng đá lớn bên bãi sông, nhẹ nhàng nói
Hai người ngồi xuống
Kề sát bên nhau
Gió mát thổi qua bên tai, luồng gió thổi qua hòa quyện hơi thở của hai người vào nhau
Liễu Mộng Ly vươn tay vén mớ tóc xõa ra sau tai, nhẹ giọng nói: "Sao vậy
Có chuyện gì muốn nói với em à
"Ừm
Giang Châu đáp lại, nghiêng người về phía cô: "Có chuyện
"Ngày mai đến Phí Thành, chúng ta sẽ thu thập đồ đạc rồi sống luôn ở Phí Thành
Liễu Mộng Ly sửng sốt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Đến Phí Thành ư
"Ừm
Giang Châu gật đầu: "Xưởng may sắp sửa rất bận rộn, về sau có thể anh sẽ phải ở lại Phí Thành một đoạn thời gian dài
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Liễu Mộng Ly sững sờ
"Ở nhà em vẫn có thể trông Đoàn Đoàn Viên Viên, bố mẹ..
Chỉ là…
Cô còn chưa kịp nói xong thì Giang Châu đã cắt ngang
Hắn nhìn chằm chằm vào mắt cô
Đôi mắt đen nhánh không thấy đáy
Hắn khẽ mấp máy môi, ghé sát vào tai cô nhẹ giọng nói: "Không được
Anh rất nhớ em
Giang Châu nghiêm túc nói
Liễu Mộng Ly: "..
Lúc Giang Châu nhích lại gần đến cô
Hơi nóng hòa cùng hơi thở trên người hắn quấn lấy Liễu Mộng Ly
Làm mặt cô hơi ửng hồng
"Giang Châu..
Liễu Mộng Ly gọi hắn một tiếng
Giọng mềm mại
Giống như một con mèo con
Khi thanh âm này vang lên, chính cô cũng phải giật mình
Trước khi kịp định thần lại, Giang Châu đã cúi người hôn lên môi cô
Dưới ánh trăng sáng
Cơ thể nhỏ bé của cô cuộn tròn trong vòng tay của Giang Châu
Khóe môi Giang Chu dính hơi rượu
Khiến cô hơi chóng mặt
Khi hai người tách ra, Liễu Mộng Ly mới nhận ra rằng tay cô không hiểu tại sao đã nắm nhẹ trên eo áo của Giang Châu
Ve sầu kêu lên từng đợt
Ồn ào nhưng lại ngọt ngào
Lưng Giang Châu đã đổ đầy mồ hôi
Nhưng lại vẫn ngoan cố ôm cô vào lòng
Liễu Mộng Ly vốn muốn vùng vẫy đứng dậy, nhưng lần này Giang Châu lại không buông tay
Cô dừng lại, rồi nằm xuống lòng hắn
"Vợ à, anh xin lỗi về chuyện quá khứ
Giang Chu cúi đầu hôn lên tóc cô, yết hầu khẽ nhúc nhích nhẹ nhàng nói
Liễu Mộng Ly áp mặt lên đầu gối của Giang Châu
Cô mỉm cười ngẩng đầu nhìn anh: "Không cần xin lỗi
"Những gì anh đã làm trong thời gian này là lời xin lỗi tốt nhất rồi
Cô biết nhìn người không cần nhìn bằng mắt
Mà là phải dụng tâm
Giang Châu rất quan tâm đến cô, đến con cái và đến gia đình
Hơi thở Giang Chu dần trở nên gấp gáp
Hắn mím môi, cố nói điều gì đó
Nhưng mà hắn nhận thấy rằng bất kỳ từ ngữ nào vào lúc này cũng có vẻ nhợt nhạt và vô lực
Trên mặt nước
Từng tốp đom đóm bay qua
Quang huy óng ánh trên mặt nước, phản chiếu theo từng đôi
Một lát sau
Rốt cục Giang Châu mới mở miệng lại
"Vậy thì..
giữa chúng ta
Giang Châu đứng thẳng người, nhìn chằm chằm vào mắt cô
Nói từng từ một
"Trong khoảng thời gian này, anh đối với em chỉ là bố của đoàn đoàn viên viên thôi sao
"Mối quan hệ giữa chúng ta có thể thăng hoa hơn nữa không
Trái tim của Liễu Mộng Ly bắt đầu đập nhanh hơn
Cô mơ hồ biết Giang Châu đang định nói gì
Nhưng cô vẫn vô thức hỏi: "Thăng, thăng hoa là gì
"Từ bố mẹ của hai đứa trẻ, thành một cặp vợ chồng thực sự
Hắn nhìn chằm chằm vào cô
Ánh trăng đêm phản chiếu trong mắt hắn
Ôn nhu đến hỗn độn
…………

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.