Có Không Giữ, Mất Đừng Hối Hận

Chương 219: Mẹ của Liễu Mộng Ly, Hạ Chiêu Thiến





Giang Châu sửng sốt
Đây là lần đầu tiên hắn thấy vật có liên quan với Mộng Ly
"Thứ này từ đâu tới
Giang Châu hỏi
Hắn đưa tay nhận lấy, cẩn thận quan sát
Phong thư bằng giấy kraft
Trông khá cũ
Phía trên dùng bút máy viết thẳng đứng tên người gửi và người nhận
Tem thư là loại tem bưu chính lâu đời nhất được phát hành
Màu xanh trắng, hình vài cây thông xanh, trên tem có đóng dấu bưu điện
"Đây là thứ anh tìm được trong nhà trệt của thanh niên trí thức, chú Trường Bảo nói nhà trệt để không cũng lãng phí, bảo anh đi dọn dẹp, làm nơi trữ hàng cho chúng ta
Giang Minh nói: "Có không ít thứ để lại, đều là mấy thứ của phần tử trí thức, anh thấy em thích những thứ này, nên lọc ra mấy món, không ngờ lọc ra phong thư này
"Em mở ra xem đi
Giang Châu vuốt ve phong thư
Một lúc lâu vẫn không đáp lời
Hắn tỉ mỉ cất thư trong người, sau đó hướng về phía Giang Minh nhếch miệng cười
"Anh, cảm ơn
Giang Minh hơi đổi sắc
Anh nhìn chằm chằm Giang Châu, buồn bực nói: "Khi nào thành thật như thế rồi
Giang Châu chỉ cười cười
Sao hắn lại không biết mình tâm tư của anh hai
Phong thư này là gửi cho Liễu Mộng Ly, anh ấy có thể trực tiếp đưa cho Liễu Mộng Ly
Thế nhưng anh lại chọn đưa cho mình
Không phải là sợ trong thư viết điều gì đó, gây bất lợi cho mình sao
Dù sao Liễu Mộng Ly là thanh niên trí thức
Nhà của cô, không ở nơi này
Trước đây lúc làn sóng thanh niên trí thức trở về quê hương trỗi dậy, cô đã bao nhiêu lần muốn trở về
Tuy nói sau này cô lựa chọn ở lại thôn Lý Thất
Thế nhưng thân phận của cô đối với cả Giang gia mà nói, chính là một cái tai hoạ ngầm
Giang Châu quay đầu
Nhìn về phía Liễu Mộng Ly đang ngồi trên hành lang trước cửa
Ánh mặt trời vừa hay chiếu vào cô
Đoàn Đoàn Viên Viên đang ngồi ở trên đùi của cô, ngoan ngoan để cho mẹ chải đầu
Giang Châu cảm thấy ấm áp
Hắn suy nghĩ một chút, đi tới, tiện tay bồng hai đứa trẻ lên, ôm vào trong ngực
"Ưm
Liễu Mộng Ly nhìn chồng, mím môi cười nói: "Nói chuyện với anh hai xong rồi sao
Giang Châu gật đầu
Lại buông Đoàn Đoàn Viên Viên ra
"Đi chơi với anh đi
Đoàn Đoàn Viên Viên ngoan ngoãn dạ, chạy ra sân chơi đùa cùng Giang Hạo Minh
Liễu Mộng Ly thấy thế
Thu sách lại
Cô biết
Giang Châu có chuyện muốn nói với mình
"Làm sao vậy
Liễu Mộng Ly hỏi
Giang Châu lấy phong thư từ trong túi ra, đưa cho cô
"Cái này, em xem đi
Liễu Mộng Ly hơi nghi hoặc
Đưa tay nhận lấy
Trên phong thư, nét chữ uyển chuyển xinh đẹp
Là dùng bút máy viết, đầu bút vẽ ra những đường nét hữu hình lại uyển chuyển
Ngay khi nét chữ quen thuộc đập vào mắt
Biểu cảm trên mặt của Liễu Mộng Ly trong nháy mắt cứng lại
Nhìn chằm chằm nét chữ hồi lâu
Cô mới vươn tay, cẩn thận từng li từng tí mở phong thư ra
Giang Châu chú ý tới, tay cô cũng run rẩy
Phong thư bị mở ra
Bên trong là một bức thơ viết bằng bút máy
Mà nét chữ trong thư, giống như đúc nét chữ ngoài bìa thư
Giang Châu đoán chắc là do cùng một người viết
Liễu Mộng Ly ấn mạnh đầu ngón tay đến mức nó chuyển sang màu trắng
Cô đọc từng chữ từng chữ, trong đôi mắt đen trắng rõ ràng, hơi nước bắt đầu tràn ngập
- Xoạch..
Nước mắt bỗng nhiên nhỏ xuống, rơi vào trên giấy
Liễu Mộng Ly vội vươn tay, lau nước mắt đi
Động tác cực kỳ cẩn thận, cứ như đang nâng níu bảo vật
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giang Châu không nói một lời, đứng ở một bên
Hắn đang đợi
Đợi Liễu Mộng Ly nói mọi chuyện với mình
Trong sân
Tiếng ve kêu nối tiếp nhau vang lên
Gân giọng kêu ồn ã
Liễu Mộng Ly vẫn cúi đầu, kìm nén khóc nức nở
Một lúc sau
Cô bỗng nhiên ngẩng đầu lên, nước mắt đầy mắt nhìn Giang Châu
"Giang… Giang Châu..
Cô nhỏ giọng nức nở, gọi Giang Châu
Trái tim của Giang Châu giờ khắc này cứ như bị vật gì đó bóp mạnh
"Ưm
Hắn đáp: "Anh ở đây
Giờ này khắc này
Đối với Giang Châu mà nói, điều cần phải làm chính là vô điều kiện đứng ở bên cạnh cô
Giang Châu cúi người, ôm cô vào trong lòng, tiếp đó nhẹ giọng an ủi
Giọng nói dịu dàng lại kiên định, cuối cùng khiến cho Liễu Mộng Ly ổn định cảm xúc
Một lát sau
Cô lấy lại bình tĩnh, hít sâu một hơi, sau đó, lại lần nữa cẩn thận mở thư ra
Liễu Mộng Ly ngửa đầu, nhìn Giang Châu, nhẹ giọng nói: "Giang Châu, đây là chữ của mẹ mẹ..
Hôm nay cô, cùng Giang Châu đã là vợ chồng thật sự
Có yêu, có con, có tất cả thứ mà cô mong muốn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Liễu Mộng Ly không cần gạt hắn
Thì ra đây là thư do mẹ của Liễu Mộng Ly viết
Năm đó, chính sách mở ra, thanh niên trí thức lục tục trở về quê hương
Hạ Chiêu Thiến cũng hy vọng Liễu Mộng Ly có thể trở về
Chỉ là, thư đã viết một hai năm
Lại cứ như đá chìm đáy biển
Trong thư, đều là một số việc vặt trong sinh hoạt
Nói cho Liễu Mộng Ly, trong nhà sắm thêm máy may, ngày hôm nay bà khỏi nhà mua đồ ăn, v
v… Phong thơ cuối cùng
Luôn sẽ hỏi cô
Con gái ngoan, con có khoẻ không
Vẫn còn giận mẹ, không muốn trở về sao
Mẹ giờ mọi thứ đều tốt, không nhớ nhung, không lo lắng, chỉ nguyện con có thể sống an yên
Cũng đủ rồi
Đây chính là người mẹ m.á.u mủ ruột rà của mình
Liễu Mộng Ly gục đầu vào trong lòng của Giang Châu, cắn chặt môi, nức nở khóc rống
"Em chưa từng thu được thư..
Liễu Mộng Ly siết chặt áo của Giang Châu, khóc nức nở nói: "Thư mà em viết cho mẹ, cũng đá chìm đáy biển, em còn tưởng… em còn tưởng rằng..
Đoạn thời gian khó khăn đó
Bất cứ lúc nào Liễu Mộng Ly cũng muốn trở về
Cô viết thơ
Tích góp kiếm công điểm, đánh điện báo, cũng là vì có thể liên lạc với Hạ Chiêu Thiến
Nhưng mọi thứ đều cứ như đá chìm đáy biển, bặt vô âm tín
Cô còn tưởng rằng cô bị vất bỏ rồi
Nhưng giờ xem ra, vẫn có người nhớ thương cô
Cái loại cảm giác mừng rỡ mất mà lại được
Bao phủ trong đầu của Liễu Mộng Ly
Giang Châu trầm mặc, không nói một lời, đưa tay vỗ nhẹ ở trên vai của cô
Tâm tình rốt cục dịu lại
Giang Châu cầm thơ lên
Tỉ mỉ quan sát
Ngày tháng ghi trên bìa thư là một năm trước
Nói cách khác
Phong thư này chắc không phải là duy nhất
Giang Châu vỗ về Liễu Mộng Ly
Lúc này chị dâu Diêu Quyên cũng đã nấu cơm xong
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người một nhà ngồi quanh bàn ăn, Giang Châu nhìni Giang Minh, hỏi: "Anh hai, thư này còn nữa không
Giang Minh nghe vậy, nhíu mày, nói: "Chỗ anh thì hết rồi, nhưng anh chưa tìm kỹ, những thứ để trong nhà của thanh niên trí thức, anh đã cho người để vào nhà em, nếu em rãnh rỗi, thì tự về nhìn xem, chữ anh biết không nhiều, sợ sót thư của em
Giang Châu nghe vậy, gật đầu, suy tư
Một bữa cơm
Liễu Mộng Ly ăn không tập trung
Sau khi cơm nước xong, cô dỗ Đoàn Đoàn Viên Viên ngủ trưa
Giang Châu mang theo Giang Minh cùng chị dâu Diêu Quyên dạo qua xưởng một vòng, để làm quen công việc
Việc không khó
Có thể bắt đầu ngay hôm nay
Lúc đi ra, Diêu Quyên kéo lại Giang Châu
"Tiểu Châu, nói với em chuyện này
Diêu Quyên nói
"Chị dâu
Sao thế
Giang Châu dừng lại, nhìn chị hỏi
"Chị dâu ăn nói vụng về, không biết nên khuyên thế nào cho phải, thế nhưng chị thấy hôm nay lúc ăn cơm, em dâu có gì đó không ổn."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.