Có Không Giữ, Mất Đừng Hối Hận

Chương 220: Lần đầu tiên, cô chủ động hôn mình





Diêu Quyên thở dài: "Em ấy tới nhà chúng ta, theo em, đã chịu không ít vất vả, chị nghĩ em ấy rất quan tâm những bức thư đó, nếu như em không có việc gì lớn, thì nên bớt thời giờ trở về một ngày, giúp cô ấy tìm thư, nhớ tìm cho kỹ, nếu không..
em ấy sẽ nghĩ mãi, cả cơm cũng ăn không vô
Giang Châu cảm thấy ấm áp
"Chị dâu, em biết rồi
Trên thực tế, hắn cũng đang có ý đó
"Em đừng đưa Đoàn Đoàn Viên Viên về, hai cháu còn nhỏ, trên đường chạy tới chạy lui phiền phức, sẽ làm lỡ chuyện, chị và anh của em giờ ở đây, hai cháu cứ giao cho chị trông coi, bảo đảm nuôi trắng mập cho em
Giang Châu lộ ra khuôn mặt tươi cười
"Dạ được
Vậy cám ơn chị dâu
Hắn không phải là người do dự không quyết
Lúc này cách thời gian dự tính xuất xưởng còn hai ngày
Hắn mang theo Liễu Mộng Ly trở về một chuyến, xong việc lên lại ngay, chắc chắn về kịp
Vì vậy Giang Châu vào nhà, thương lượng với Mộng Ly một lúc
Hai vợ chồng, xế chiều hôm đó vội đón xe trở về huyện Khánh An
~~~
Đến nơi thì vừa hay đến giờ ăn cơm chiều
Giang Phúc Quốc bưng bát ăn cơm, ngồi chồm hổm ở cửa, nhìn Giang Châu cùng Mộng Ly trở về, lập tức sửng sốt
"Chuyện gì vậy
Anh của con buổi sáng mới đi, buổi chiều con lại về
Giang Phúc Quốc nói, đứng dậy, quay đầu gọi vào trong nhà một tiếng
"Con trai út của bà đã trở về
Tề Ái Phân vội chạy ra
Hai tay xoa xoa trên tạp dề
"Ai nha
Tiểu Châu đã về rồi
Tề Ái Phân có chút kích động, nhìn Liễu Mộng Ly: "Chắc chưa ăn gì đúng không!
Đi cả đoạn đường dài, bụng chắc chắn rất đói
Mẹ mang đồ ăn ra cho hai con nha
Giang Châu nghe vậy
Lúc này mới chú ý tới, Giang Phúc Quốc đang bưng một chén cháo trắng
Đũa đang gắp miếng dưa muối
"Nhìn gì mà nhìn
Giang Phúc Quốc rụt bát lại: "Ba ngày nào cũng ăn thịt, bụng toàn dầu mỡ, uống chút cháo không được à
Cái này của ba gọi là dưỡng sinh
Hiểu hay không
Giang Châu: "..
Lão già này
Kiếm được tiền
Lại tiếc tiêu tiền
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn thở dài
Không nói gì nữa
Kéo Liễu Mộng Ly đi tới
Liễu Mộng Ly nói: "Mẹ, để con giúp mẹ
Cô nói, đi hỗ trợ nhóm lửa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giang Châu ngồi ở trong sân, quay đầu nhìn về phía phòng của mình
"Ba, anh bảo đồ lấy được từ trong nhà của thanh niên trí thức từ, toàn bộ đều để trong phòng của con, đúng không ạ
Giang Phúc Quốc húp cháo
Chíp chíp
"Thật không biết muốn lấy đồng nát này về có ích gì
Giang Phúc Quốc hầm hừ: "Dùng để chụm lửa không tốt sao
Đốt một cái, cháy rất đỏ đấy
Giang Châu cạn lời chỉ biết cười cười
"Con đi xem xem
Hắn nói, đứng dậy đi vào phòng
Trong phòng có chút tia sáng
Có thể thấy ở trong góc phòng mình, chất đầy sách vở hỗn tạp
Giang Châu ngồi xổm xuống
Sửa sang lại từng quyển đem sách vở
Rũ rũ từng quyển sách, chỉ sợ thư bị kẹp ở bên trong
Quyết định của Giang Châu quả nhiên chính xác
Những bức thư đa phần được các thanh niên trí thức thận trọng kẹp trong sách
Vừa rũ sách, lập tức giống như hoa tuyết rơi xuống
Rũ xong hết
Trên mặt đất chất đống một đống thư
- Két két ~
Cửa bị đẩy ra
Liễu Mộng Ly đi tới: "Giang Châu, mì chín rồi..
Lời nói của cô mắc kẹt trong cổ họng
Giang Châu đang dọn dẹp, nghe vậy ngẩng đầu nhìn cô
"Vợ
Hắn cười nói
Tiện tay lau mồ hôi
Buổi tối mùa hè oi bức, chồng ngồi chồm hổm dưới đất, là vì giúp mình tìm thư
Toàn thân ướt đẫm
Trái tim của Liễu Mộng Ly bỗng nhiên như bị ai đó bóp nhẹ
Cô đi tới
Ngồi xổm xuống trước mặt của Giang Châu, vươn tay, lấy ra khăn tay, dịu dàng giúp hắn lau mồ hôi chảy trên trán
Ánh mắt của cô dịu dàng, khóe môi đầy ý cười
"Ăn mì trước đi
Liễu Mộng Ly nói: "Ăn xong em và anh cùng tìm
Giang Châu vốn muốn tìm xong hẵng ăn
Nhưng Liễu Mộng Ly cứ nằn nì, hắn nghĩ nghĩ, vẫn chiều vợ đứng lên
"Được
Hắn cười
Đứng dậy, kéo Liễu Mộng Ly ra ngoài: "Vậy ăn xong rồi về tìm tiếp
Giang Châu chưa đi được hai bước
Phía sau, Liễu Mộng Ly bỗng nhiên nhẹ nhàng kéo tay hắn lại
Giang Châu nghi hoặc xoay người: "Vợ, làm sao..
Nhưng lúc này đây
Hắn lời còn chưa dứt, trước mắt bỗng nhiên có một cái bóng lao tới
Là Liễu Mộng Ly
Cô nhón chân lên
Ngửa đầu hướng về phía mình, lại gần, hôn lên môi của Giang Châu
Đôi môi mềm mại
Cô nắm lấy cánh tay của chồng, lòng bàn tay rịn ướt mồ hồi
Đôi môi dầy ẩm ướt
Giang Châu ngây ngẩn cả người
Đây là lần đầu tiên, hắn lộ vẻ kinh ngạc
Đối với Liễu Mộng Ly mà nói
Đây là lần đầu tiên cô chủ động hôn mình..
"Giang Châu
Liễu Mộng Ly hít sâu một hơi, vành tai đỏ lên
Cô khẩn trương, lại nghiêm túc đưa hai tay ra, vòng qua hông của chồng, ôm lấy chồng
"Anh yên tâm, em sẽ không rời khỏi anh và Đoàn Đoàn Viên Viên
Giang Châu chợt nở nụ cười
Hắn thở dài
"Ừm
Lồng n.g.ự.c thở ra một hơi dài nhẹ nhõm, cằm nhẹ nhàng chà nhẹ ở trên đầu của cô
"Anh cũng sẽ không
Đời trước
Hắn cảm nhận được tư vị tách xa
Cả đời, bị sự cô độc, tiếc hận bao phủ
Đời này
Đối với Giang Châu mà nói, bất cứ kẻ nào, bất cứ chuyện gì, cũng không thể lại để cho hắn phải rời xa
~~~
Vào đêm
Mãi cho đến sau nửa đêm, hai người cuối cùng mới kiểm kê xong xuôi đống thư lớn này
Nhưng đáng tiếc là trong cả đống thư, chỉ tìm được hai phong thư gởi cho Liễu Mộng Ly
Thời kì phân biệt là ở nửa năm trước cùng một năm trước
Đều do Hạ Chiêu Thiến gửi tới
Thư bên trong đều là việc vặt, song cũng đủ để nhìn thấy sự mong nhớ của một người mẹ đối với con gái
Mắc bệnh, ăn, uống thuốc, dây thường xuân xanh biếc xinh đẹp ngoài cửa sổ
Từng việc từng việc một, khiến cho khoé mắt của Liễu Mộng Ly đỏ hoe mấy lần
Mà tin tức quan nhất chính là Hạ Chiêu Thiến nói tới một điểm
"Con gái ngoan, mẹ mỗi tháng đều gửi cho con một bức thư, mặc dù con không trở về, em vẫn luôn mong ngóng con có thể nhận được thư của mẹ, con chỉ cần biết rằng, mẹ vẫn mong nhớ con
Một tháng một bức
Điều này cũng tức là số thư từ bị mất tích, không chỉ mấy bức này
"Vợ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giang Châu trầm mặc khoảng khắc, mở miệng nói: "Trước đây em xuống nông thôn, là một mình xuống sao
Liễu Mộng Ly nhíu mày
Cô gật đầu
Tới từ Thành phố Thượng Hải, thì chỉ có mình cô
Cô dường như hiểu ý của Giang Châu
"Ý của anh là thanh niên trí thức đi cũng em lén giếm thư của em
Giang Châu gật đầu
"Trước đây người biết chữ trong thôn không nhiều, mỗi lần người đưa thư từ huyện thành Khánh An đi về thôn Lý Thất chúng ta, đều chỉ định thanh niên trí thức đi lấy, sau đó dựa theo địa chỉ trong thư tín để phân loại, đưa đến từng hộ gia đình
Hắn nghĩ tới nghĩ lui
Có thể gian lận, chỉ có người này
Đáng tiếc là Giang Châu cũng không biết mấy về số thanh niên trí thức trước đây xuống nông thôn
Nhà mình cũng không hề nhận được thư
Vậy nên hắn không biết là người nào đưa thư
Liễu Mộng Ly cúi đầu
Đôi mi thanh tú hơi nhíu lại
Một lúc sau, cô vẫn lắc đầu
"Em đều không quen bọn họ
Liễu Mộng Ly nói: "Thanh niên trí thức tới từ thành phố Thượng Hải tới, cũng chỉ có một mình em, em thực sự không nghĩ ra được."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.