Có Không Giữ, Mất Đừng Hối Hận

Chương 233: Oan gia ngõ hẹp





Trịnh Minh Kiện chỉ cảm thấy tai mình ù đi
"Đi, đi, mua, mua, mua
Đừng nói lải nhải nữa
Trịnh Minh Kiện bất đắc dĩ trả lời
Y bị Triệu Vinh Tú kéo đến cửa hàng bách hóa
Không hiểu lý do gì, y lại nghĩ đến Giang Thấm Mai cùng Đại Phi Tiểu Phi
Con mụ đó
Mặc dù bản thân không biết cách ăn mặc
Nhưng nếu đưa cho cô ta 10 tệ
Cô ta có thể giúp cho nhà cửa ngăn nắp trong mấy ngày
Thậm chí còn có thể mua một ít thịt đầu heo mà y thích ăn
Đại Phi Tiểu Phi bây giờ cũng không biết ra sao rồi
Hai thằng nhãi con ấy
Mấy ngày rồi mà chưa thấy trở về tìm thằng cha này
Bọn không có lương tâm
Trong đầu y giờ là một mớ hỗn độn
Trịnh Minh Quý chỉ đứng hình khi nghe thấy Triệu Vinh Tú đột ngột cất cao giọng lên
"Ồ
Xem ai đây này, đây không phải Thấm Mai sao
Triệu Vinh Tú liếc qua thì nhìn thấy Giang Thấm Mai đang phủi bụi bằng một chiếc khăn lau lông
"Cô ta thế mà vào được cửa hàng bách hóa bán đồ
Được ăn cơm nhà nước rồi nha
Trịnh Minh Quý bỗng nhiên lấy lại tinh thần
Y ngẩng đầu lên xem
Người nào cơ
Giang Thấm Mai sao
Trước mặt y, Giang Thấm Mai đang mặc một chiếc áo ngắn bằng bông màu vàng nhạt
Không giống như là trước đó
Chỉ mặc màu xanh lam, màu đen, ngột ngạt mà lại quê mùa
Cô ấy mấy hôm này
Có vẻ được ăn ngon hơn
Hai má căng tròn hơn rất nhiều
Đuôi tóc dày và dài giờ được buộc thành đuôi ngựa, để lộ ra chiếc cổ thon thả
Trông có vẻ..
Tây phương không ít
Giang Thấm Mai sửng sốt một lúc mới kịp phản ứng
Phản ứng đầu tiên của cô là gọi anh cả
Nhưng mà…
Nhưng mà cô lại đột ngột dừng lại
Nếu…
Nếu cô không thể tự mình giải quyết chuyện vặt vãnh này, thì làm sao cô ấy có thể tự mình nuôi lớn Đại Phi và Tiểu Phi được
Phí Thành chỉ lớn đến vậy
Gặp được hai người này chỉ là vấn đề sớm muộn
Cô không thể lúc nào…
Cũng né tránh mọi thứ được
Sắc mặt Giang Thấm Mai trắng bệch
Hai tay cô vịn lấy ngăn tủ, mím chặt môi, lộ ra ý cười
"Chị Triệu, mua quần sao
Giang Thấm Mai nói: "Quần ống loe, quần từ nhà máy may Thanh Thanh ở trấn Đào Hoa, mười tệ một cái, có ba cỡ lớn, vừa và nhỏ, chị có muốn không
Triệu Vinh Tú cau mày
Cô nhìn Giang Thấm Mai từ trên xuống dưới
Cô cầm quần tây lên, vừa nhìn, vừa nói: "Giang Thấm Mai, cô có một người em tốt đấy
Thế mà lại có thể mang theo cô đi kiếm tiền, thật may mắn
"Cơ mà thật đáng tiếc, cô lại không có người đàn ông của riêng mình, một mình mang theo hai đứa con, ít nhiều gì thì cũng có chút thiệt thòi
Triệu Vinh Tú thở dài
Cô kéo Trịnh Minh Quý cánh tay lại gần như là đang thị uy
"Minh Quý là một người đàn ông tốt, chỉ là cô và anh ấy không hợp nhau
Triệu Vinh Tú nói: "Nếu đã là bạn đời thì đương nhiên phải sống hợp nhau, bằng không thì chỉ là ở chung nhà thôi
Anh nghĩ có đúng vậy không, Minh Quý
"
Trịnh Minh Quý lúc này có chút tâm phiền ý loạn
Y liếc nhìn Giang Thấm Mai một chút
Nhưng y lại thấy rằng từ đầu đến cuối Giang Thấm Mai thậm chí còn không nhìn y
Trong lòng hắn nhất thời lại thấy khó chịu
Con mụ này
Thật sự là bước chân ra đi không quay đầu lại đấy à
"Em đã chọn được quần chưa
Trịnh Minh Quý không trả lời câu hỏi của Triệu Vinh Tú.
Y chọn một chiếc quần ống loe
Rồi hỏi: "Loại chất liệu gì
Mặc vào có vừa không
Nhìn có đẹp không
Cuối cùng thì Giang Thấm Mai cũng ngẩng đầu nhìn Y
Vẻ mặt cô rất bình tĩnh
"Chất liệu vải bố, thích hợp cho cả nam lẫn nữ
Chất liệu này rất bền, có thể mặc lâu dài,
dáng người không giống nhau mặc vào sẽ khác nhau
Ở cửa hàng chúng tôi có chỗ để thay quần áo, mọi người có thể vào để mặc thử
Đây đều là mấy câu nói Giang Châu căn dặn cô
Bây giờ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khi đối mặt với Trịnh Minh Quý, cô đã có thể nói không sót một lời
Đối với Giang Thấm Mai mà nói
Đây không thể nghi ngờ chính là một tiến bộ cực lớn
Triệu Vinh Tú chợt cảm thấy buồn chán
Cô chọn một chiếc quần ống loe
Ướm thử vào người.
Rồi quay đầu lại nói: "Minh Huệ, anh đợi ở đây, em vào mặc thử
Cô vui vẻ bước vào cửa hàng
Trịnh Minh Quý thấy Giang Thấm Mai vẫn không muốn để ý tới y, cô chỉ cúi đầu chỉnh lại quần áo của mình
Y lúc này mới không kìm lòng được mà nói: "Làm sao vậy
Mấy ngày nay đi ra ngoài, sao không thấy trở lại
Đại Phi Tiểu Phi có còn phải con của tôi nữa không đấy
"Tôi sẽ đưa Đại Phi Tiểu Phi đi đổi hộ khẩu
Giang Thấm Mai bình tĩnh nói
Lúc trước cô và Trịnh Minh Quý còn chưa có đăng ký kết hôn
Khi sinh ra hai đứa trẻ, phải có hộ khẩu cho tụi nhỏ, thế nên Đại Phi Tiểu Phi đều nhập khẩu vào hộ khẩu của Trịnh Minh Quý
Ly hôn không cần phải làm thủ tục
Nhưng phải chuyển hộ khẩu
Vẫn phải lấy sổ hộ khẩu từ Trịnh Minh Quý
Y nghe thấy ba từ "chuyển hộ khẩu"
Sắc mặt y đột nhiên thay đổi, giống như một con mèo bị đạp vào đuôi, biến sắc
"Ngươi nói cái gì?
Y đột nhiên cao giọng: "Cái con mụ này, dám nói lại lần nữa không
Đại Phi và Tiểu Phi là con trai của Trịnh Minh Quý ta, sao mụ dám chuyển hộ khẩu
Có tin ta đánh c.h.ế.t ngươi không
Y ở nhà làm mưa làm gió đã quen
Vào lúc này, mắt y đỏ bừng vì tức giận, xắn tay áo lên chuẩn bị động thủ
Giang Thấm Mai bị dọa đến mức tay chân như nhũn ra
Nhưng lần này
Cô không hề lùi bước
"Đại Phi và Tiểu Phi cũng là con của tôi
Cô nhìn chằm chằm vào Trịnh Minh Quý với đôi mắt đỏ hoe rồi nói: "Tôi sẽ không để chúng có một người cha như anh
Ngay lúc này
Lửa giận của Trịnh Minh Quý đã cháy bừng bừng, y tức giận vung tay lên chuẩn bị hạ xuống
Y quanh năm làm việc nặng
Nếu cái tát này thực sự rơi vào người Giang Thấm Mai
Chắc chắn là gây thương tích
Giang Thấm Mai đã hạ quyết tâm
Lần này
Bất luận như thế nào, cô cũng không thể thỏa hiệp
Nhưng mà
Đau đớn trong dự đoán cũng không có xuất hiện
Cánh tay của Trịnh Minh Quý bị ai đó bóp chặt lại
Giang Minh sầm mặt lại, anh vung tay trả lại cho đối phương một bạt tai
"Bộp…
Cái tát này
Đánh cho mắt Trịnh Minh Quý nổ đom đóm
Giang Minh cũng là người hung ác
Vóc dáng của anh lại cao lớn hơn Trịnh Minh Quý nhiều
Vài tháng qua, ngày nào anh cũng được ăn thịt, cơ thể được bồi bổ rất nhiều
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Toàn thân đều là cơ thịt
Một cái tát này, lập tức khiến khóe miệng Trịnh Minh Quý chảy ra tơ máu
Y choáng váng
Giang Minh vươn tay ra, kéo Giang Thấm Mai về phía sau, lạnh giọng nói: "Mày động thử vào em tao một lần nữa xem nào
Để xem tao có lột da của mày ra không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trịnh Minh Quý vẫn còn cảm thấy quay cuồng
Y che mặt, nhìn Giang Minh, khuôn mặt vừa khó coi vừa đau đớn
Nước mắt của Giang Thấm Mai cuối cùng cũng rơi xuống
Cô hô lên một tiếng: "Anh cả
Giọng run run
Giang Minh vỗ vỗ vai cô
"Sao thấy loại cẩu tạp chủng này tới em lại không gọi anh
Lúc này Triệu Vinh Tú cũng vội vàng bước ra ngoài
Cô đang mặc quần ống loe
Thấy Trịnh Minh Quý bị đánh
Cô lao đến, lập tức hét lên một tiếng chói tai
"Minh Quý
Sao vậy
Ai dám đánh anh?
Giang Minh thấy cái quần cô đang mặc
Nhìn thấy hai người đang ở cùng nhau, cuối cùng anh cũng hiểu ra
"Cởi quần ra
Nó không phải để bán
Giang Minh trầm giọng nói
Sắc mặt Triệu Vinh Tú trở nên lúc trắng lúc xanh
"Làm sao vậy
Tôi mua quần, sao lại không bán?
Giang Minh trầm giọng nói:
"Không bán
Bộ dáng của anh trở lên hung ác
"Đến cùng cô có cởi ra hay không
Giọng nói hung ác này vang lên
Lập tức dọa cho Triệu Vinh Tú biến sắc, sao cô có thể nói cái gì nữa chứ
"Có bệnh sao
Không bán thì không bán
Ai thiếu mấy cái quần này chứ
Triệu Vinh Tú vội vàng quay trở lại thay váy
Sau khi bước ra
Cô kéo Trịnh Minh Quý đi về
Người nhà họ Giang, đều là mấy tên điên
~~~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.