Có Không Giữ, Mất Đừng Hối Hận

Chương 238: Chủ sạp Diệp Lâm Lâm





"Làm sao vậy
Ai nha
Cửa sao vậy?
Nguy rồi
Gặp phải kẻ trộm rồi
Con mẹ nó
"Những một nghìn tệ lận đó
Toàn bộ gia sản của hai chúng ta đều ở bên trong
~~~
Hầu Tử giật mình tỉnh giấc
Vội vã ngồi bật dậy
Giang Châu cột tiền ở trên người, thấy sắc mặt của Hầu Tử trắng bệch, hắn bất đắc dĩ vén chăn lên, chỉ chỉ tiền cột ngang hông mình
"Ở chỗ này
Hắn nói
Hầu Tử thở phào
Gã chảy mồ hôi lạnh đầy người, vội mặc quần áo tử tế, lại chuyển đi cái tủ mà Giang Châu dùng để chận cửa, xong xuôi mới mở cửa, lò đầu nhìn ra bên ngoài
Đã thấy tại cánh cửa ở hướng nghiêng đối diện đang mở toang, một người đàn ông dựa vào cánh cửa hút thuốc, mắt đỏ, nước mắt rơi lã chã, sắc mặt tái nhợt kinh người
Một người khác vẫn còn đang đầu đầy mồ hôi tìm kiếm
Nhưng mà cửa đã bị người ta cạy ra
Đồ đạc bên trong bị lật banh chanh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vừa nhìn biết là bị trộm
Trong phòng có chút mùi rượu, không ít người mở cửa, đều tới vây xem
Hầu Tử nghe ngóng trong chốc lát, lúc này mới lùi người lại, quay đầu nhìn Giang Châu, nhỏ giọng nói: "Dường như là lần đầu tiên tới Dương Thành, gom góp được 1,000 tệ, chuẩn bị mua quần áo trở về, kết quả bị trộm
Gã trông có chút thổn thức
Bỗng nhiên hiểu nguyên nhân Giang Châu mua hai ổ khóa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giang Châu không nói chuyện
Hai người giờ cũng đã bị mất ngủ
Đứng dậy, rửa mặt qua loa, hai người mỗi người cõng một bao quần lớn rời phòng trọ
Như trước khóa kỹ cửa, lúc đi ngang qua hai người đáng thương kia, Giang Châu khẽ liếc họ
Hai người đàn ông trung niên, ăn mặc bình thường, lúc này ngồi bệt dưới đất, chiếc áo cổ tròn ngắn tay đã ướt đẫm
Giang Châu cùng Hầu Tử rời đi
Ăn qua loa bữa sáng, hai người đi thẳng đến phố Cao Đệ
Lúc này mới hơn 7 giờ sáng, nhưng phố Cao Đệ cũng đã vô cùng náo nhiệt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phố Cao Đệ
Con phố đầu tiên ở Trung Quốc cho phép bán quần áo trong chợ nông sản
Đã xuất hiện từ thời nhà Tống, sau một thời gian đìu hiu, vào thập niên 80, chính thức thành lập
Trên cổng tò vò của phố Cao Đệ, treo biển hiệu -- "chợ hàng công nghiệp Phố Cao Đệ"
Con phố này, dài 500 mét, rộng khoảng 7 mét, hai bên đường phố dày đặc "Xe bán thức ăn đường phố"
Chủ của nhóm xe bán thức ăn đầu tiên, phần lớn là cư dân của phố Cao Đệ, hầu hết là những thanh niên thất nghiệp
Bởi vì không tìm được việc làm, nên chỉ đành bán quần áo và các mặt hàng khác, trở thành nhóm cá thể đầu tiên
Lúc này phóng tầm mắt nhìn quanh
Các gian hàng đều dựng bằng những giá đỡ bằng tre, sắt đơn sơ
Lại phủ thêm một lớp màng nylon
Nhưng khác với sự hăng say làm ăn của các thế hệ sau, vào thời đại này những thanh niên thất nghiệp làm kinh doanh lại có phần khiêm tốn hơn
Dù sao dưới cái nhìn của bọn họ, bày sạp ở phố Cao Đệ, là bởi vì không tìm được việc mới phải làm như vầy
Nào có thể so với làm công chức, ăn cơm nhà nước
Vừa ổn định lại ung dung
Những kẻ trải đời lọc lõi biết cái lợi khi bày sạp bán, ai nấy đều hăng hái bán hàng
Mà đám thanh niên trẻ tuổi, người nào người nấy đều cúi đầu, có dứa còn ngồi xổm phía dưới sạp, chỉ lộ ra nửa cái đầu
Thấy người quen đến, vội trốn tránh để tránh khỏi xấu hổ
Điều này cũng khiến cho lúc Giang Châu cùng Hầu Tử tiến vào, nhìn thấy không ít sạp hàng đang bán, nhưng không nhìn thấy người, lại gần nhìn, mới phát hiện hoặc ngồi xổm hoặc ngồi ghế ở phía sau
Giang Châu đưa cái bao lớn trên người cho Hầu Tử
Căn dặn gã ở ngoài chờ mình
Lúc này hắn mới đi tới, đi dạo vài cái sạp, phát hiện lúc này mặt hàng tiêu thụ chạy nhất, quả nhiên là quần ống loa
"Ông chủ
Giang Châu cười vươn tay, gõ lên sạp hàng một cái
Chủ sạp là một cô gái, lúc này đang ngồi xổm, lộ ra nửa gương mặt
Thấy có người tới, lúc này cô mới đứng lên, liếc nhìn Giang Châu
"Mua gì đây
Cô cao giọng nói: "Bán chạy nhất là quần ống loa
16 tệ một cái
Có muốn hay không
Giang Châu nhìn lướt qua
Phát hiện phía sau cô, có rất nhiều quần áo được treo trên hàng rào thép gai
Áo sơ mi lụa, váy georgette, còn có một số áo ngắn tay chấm bi với đường viền cổ tròn hoặc cổ trái tim
Đều là kiểu dáng thời thượng nhất hiện nay
Cô gái nhỏ này, ánh mắt không sai
Giang Châu lắc đầu, vươn tay, hướng về phía cô nói: "Ta muốn thuê quầy hàng, chỉ một ngày, có được không
Cô gái sửng sốt
Nhỏm dậy, ngẩng đầu nhìn Giang Châu: "Anh muốn thuê sạp của tôi sao
Giang Châu gật đầu
Hắn đã quan sát cả con phố
Cô gái này trông điềm đạm nho nhã, nội liễm nhất, có nhà buôn qua đây mua quần, trả giá, cii cũng sẽ chấp nhận
Trái hồng cũng chuyên chọn bóp trái mềm
Giang Châu cũng không ngoại lệ
Cô gái nhỏ mấp máy môi, có vẻ như đang bối rối
Giang Châu cười cười, vừa chỉ chỉ đống áo quần sau lưng cô
"Những áo quần này của cô, tôi mua hết, còn về tiền thuê sạp, một ngày trả cho cô 10 tệ, cô ở lại đây tiện thể giúp một tay, thế nào
10 tệ, cho thuê cửa hàng một ngày, còn mua hết áo quần của cô
Cô gái cực kỳ động tâm
Giang Châu thấy cô còn do dự, lập tức cười nói: "Kiếm tiền có gì đáng xấu hổ
Kiếm sống dựa vào nỗ lực của mình, vinh quang nhất
Cô gái lập tức bị thuyết phục
Cô gật đầu, nhìn Giang Châu, nói: "Thôi được, cho anh thuê sạp hàng này một ngày, 10 tệ, còn những áo quần này, anh đều muốn, đúng không
Giang Châu thở phào
"Đúng, cô tính tiền đi, tôi sẽ trả tiền cho cô ngay
Hắn nói, lại tự giới thiệu
"Tôi tên Giang Châu
Cô gái mừng ra mặt
Cầm gậy móc quần áo, lấy xuống tất cả quần áo móc trên hàng rào thép gái đằng sau
"Giang đồng chí chào anh, tôi tên Diệp Lâm Lâm
Diệp Lâm Lâm là người thông mình, lập tức vừa đếm áo quần vừa tính tiền
Đầu thập niên tám mươi, quần ống loa ở phố Cao Đệ xem như là quần bán chạy nhất, giá mua vào rất đắt, cái nào có chất vải tốt một chút, cũng phải 10 tệ trở lên
Vì vậy nếu như buôn đi bán lại đi Phí Thành, một cái quần ít nhất 20 tệ
Không ít người cũng mua không nổi
Quần ống loa của Giang Châu bán 10 tệ một cái ở Phí Thành, bán chạy như điên
Nhưng đồ nữ lại rẻ hơn không ít
Trên cơ bản đơn giá đều trong khoảng 4 tệ
Ngoại trừ một số cái có chất vải cực kỳ tốt, ví dụ như vải georgette và lụa, trên cơ bản đều có giá khoảng 7 tệ
Tổng cộng số áo quần là 26 món
Diệp Lâm Lâm kiểm kê xong xuôi, báo giá: "Tổng cộng là 126 tệ
Giang Châu cũng nghiêm túc
Lập tức trả tiền, tiện thể thanh toán luôn cả tiền thuê sạp
Thấy Diệp Lâm Lâm muốn gói những bộ đồ này, Giang Châu vội ngăn cản cô
"Không cần gói, treo hết lên lại dùm tôi
Hắn thò đầu nhìn về phía trong cửa hàng, hỏi: "Chỗ cô còn dư móc áo không
Diệp Lâm Lâm dù không rõ Giang Châu muốn làm gì, nhưng vẫn khom người xuống, từ dưới sạp lấy ra một cái thùng carton
"Có đây, đều là móc áo
Cô nói: "Anh cần sao
Giang Châu vui vẻ nói:
"Ừm, cô giúp tôi treo lại số áo quần này, tôi sẽ trở lại
Nói xong, Giang Châu xoay người rời đi
Diệp Lâm Lâm vừa mới treo quần áo xong, Giang Châu đã mang theo Hầu Tử tới
Thấy cô gái xinh đẹp, mặt của Hầu Tử đỏ rần
Gã lúng ta lúng túng, xoa xoa tay, đứng bên Giang Châu, lâu lâu lại lén liếc nhìn Diệp Lâm Lâm
"Hầu Tử, lấy quần ra
Giang Châu nhịn cười nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.