Có Không Giữ, Mất Đừng Hối Hận

Chương 251: Cục trong cục





Trần Mã Long đi theo Giang Châu ra ngoài
Chân trước vừa đi, thì chân sau Lưu Kỳ Long đã đi theo
Hai người đi đến cửa hàng bách hóa, Giang Châu cười nói: "Anh Long, vào xem thử đi, trong cửa hàng bách hóa này có khá nhiều đồ hay ho
Trần Mã Long cũng đi theo vào
Đi dạo một vòng, mặt mũi hai người tràn đầy thất vọng
"Tàm tạm
Anh nói: "Ở Hong Kong còn nhiều hơn ở đây, muốn cái gì có cái đó
Lần sau tới chỗ tôi, tôi dẫn cậu đi câu tiếu bình
Giang Châu: "..
"Ý anh là đi shopping
Trần Mã Long gật đầu cười toe toét: "Người đại lục, trong bụng toàn là chữ nghĩa
Cái này mà cũng biết
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giang Châu: "..
Quá khen rồi
Lúc cả hai bước đến tầng ba thì bất ngờ có một người chạy ra
Một nam thanh niên mặc quần ống loe, đeo kính mát, trên tay cầm một cái đài
Khi chạy ngang qua Giang Châu, người kia đột nhiên nghiêng người về một bên, Giang Châu còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe thấy tiếng gì đó bị đột ngột rơi xuống đất
Chiếc đài rơi thẳng xuống đất, vỡ nát một góc
Giang Châu sửng sốt
Tất cả mọi người đều nhìn sang đây
Ngay sau đó người thanh niên kia liền cất tiếng chửi: "Mẹ kiếp
Ngươi đền cho ta cái đài ngay
Cái đài có giá hơn trăm tệ đấy
Hôm nay nếu không trả cho ta một cái mới, đừng hòng mà rời đi
Giang Châu nhướn mày
"Đường rộng ngươi không đi, lại đi vào đường của ta, sau đó cố tình đụng vào ta rồi còn đòi ta bồi thường
Mặt hắn lạnh lại: "Ngươi có mắt không
Thanh niên kia hiển nhiên là một tên lưu manh
Tên lưu manh lập tức nhấc cái kính mát lên, nhìn chằm chằm vào Giang Châu, nhe răng nghiến lợi, hai tay chống nạnh, lớn tiếng quát: "Mọi người ơi, vào đây mà xem
Tên này phá đài của ta, đã thế lại còn không bồi thường tiền, định khi dễ người khác đây mà
Mọi người đều là ưa thích tham gia náo nhiệt
Ngay sau đó
Một đám người ồn ào vây quanh, cảnh tượng đột nhiên trở nên vô cùng hỗn loạn
"Ồ
Đụng hỏng đài của người ta thì phải trả tiền là đúng rồi
Cái này là đồ quý giá
"Đúng vậy nhà
Nếu mà không đền tiền thì cũng phải mang nó đi sửa
"Không phải nha, vừa nãy chính mắt tôi nhìn thấy người thanh niên kia chủ động lao vào..
Đám đông trở lên hỗn loạn
Trần Mã Long đột nhiên cảm thấy ống tay áo của mình bị ai đó kéo nhẹ
Sau đó anh bị ai đó dùng lực kéo ra khỏi đám đông
Nghiêng người nhìn qua, đó một người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi sọc mỉm cười với anh
"Ông chủ
Tôi là trưởng phòng của Nhà máy may số 3 Phí Thành, Lưu Kỳ Long
Đây là danh thiếp của tôi
Anh nói rồi đưa đến một tấm danh thiếp
Ở thời đại này, danh thiếp vẫn được tạo theo những phong cách đơn giản
Một thẻ nhỏ bằng giấy cứng có in tên đơn vị ở bên trên, còn tên và chức vụ của chủ sở hữu thì ở bên dưới thẻ
Thậm chí không có cả số điện thoại
Trần Mã Long nhướng mày nhận lấy, rồi liếc nhìn
"Nhà máy số ba
Lưu Kỳ Long
Là doanh nghiệp nhà nước sao
Tìm tôi có việc gì vậy
Trông người này có vẻ như đến từ nơi khác
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lưu Kỳ Long lập tức cảm thấy yên tâm
Ít ra thì cũng đã tìm được đúng người
Lúc này, Giang Châu đang bị đám người vây quanh
Lưu Kỳ Long vất vả lắm mới làm ra được thế cục như thế này, thế nên liền lập tức tận dụng thời gian
"Ông chủ, có phải ngài đang tìm xưởng may Thanh Thanh để may quần áo đúng không
Lưu Kỳ Long nói: "Ngài không biết rằng xưởng may Thanh Thanh đã xảy ra chuyện rồi sao
Quả nhiên
Vừa nói xong, sắc mặt của Trần Mã Long đã hơi thay đổi
"Xảy ra chuyện gì
Cái quái gì vậy
Trần Mã Long mắng một tiếng: "Cái quái gì thế
Đã thế còn chuẩn bị ký hợp đồng với ta
Coi tiền của ta như rác à
Lưu Kỳ Long ngay lập tức kể lại mọi việc
Trên mặt lộ ra vẻ vui sướng
"Bọn họ căn bản liền không có tiền
Ông chủ Trần, nhà máy số ba của chúng tôi so với nhà máy may Thanh Thanh thì lớn hơn nhiều, cả về số lượng công nhân lẫn quy mô
Ngài thử hợp tác với chúng tôi một chút xem
Nếu thực sự không được thì chúng tôi sẽ cạnh tranh công bằng với xưởng may Thanh Thanh, để xem ai có quần áo chất lượng hơn và làm nhanh hơn
Lưu Kỳ Long tràn đầy tự tin nói
Anh tin rằng
Chỉ cần đối phương là một doanh nhân thành đạt, chắc chắn đối phương sẽ đưa ra được quyết định đúng đắn nhất
Quả nhiên
Vừa nói xong, vẻ mặt của Trần Mã Long rồi thay đổi, rồi gật đầu
"Không dối anh
Hàng của tôi sắp chuyển đến Hồng Kông để bán, phải sử dụng chất liệu tốt nhất, phải là lụa bên trong nhung gấm bên ngoài
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vật liệu quý thì mới có đại sinh ý
Trần Mã Long nói: "Nếu bên anh thực sự có thể làm được, tôi sẽ ra giá mua là 60 tệ
60 tệ
Lưu Kỳ Long cả kinh đến mức suýt nhảy dựng lên
Anh là người kinh doanh quần áo, tất nhiên anh biết giá như vậy cao như thế nào
Ngay cả khi nó được làm bằng lụa và nhung gấm, thì chi phí của nó sẽ không bao giờ vượt quá 10 tệ
Đặc biệt là sườn xám
Lưu Kỳ Long kích động đến mức xoa xoa tay
Anh nói: "Thành
Thành
Đa tạ ông chủ Trần
Chuyện này chúng ta lo được
Mục tiêu của Lưu Kỳ Long đã đạt được
Anh thở phào nhẹ nhõm, cực kỳ hạnh phúc
Điều mà anh không nhìn thấy là khóe miệng đang nén lại ý cười của Trần Mã Long
Mà bên này
Sắc mặt của Giang Châu đang cực kỳ khó coi
Quanh đây các nhân viên bảo vệ của cửa hàng bách hóa cũng đến
Hắn giải thích mọi chuyện một cách đại khái, sau đó nói: "Nếu thực sự không được nữa, thì chỉ cần đến đồn cảnh sát
Tôi tin rằng rất nhiều người ở đây đã nhìn thấy là anh ta đ.â.m vào tôi hay là tôi đ.â.m vào anh ta
Thấy thái độ cứng rắn của Giang Châu
Nam thanh niên rụt cổ một cái, chuẩn bị tiếp tục giằng co
Nhưng mà
Nam thanh niên lại đột nhiên nhìn thoáng qua bên ngoài đám người, thấy Lưu Kỳ Long đang nháy mắt với mình
Nam thanh niên này lập tức hiểu ra
"Đồn cảnh sát sao
Thanh niên liền khịt mũi, nhặt cái đài lên: "Ai muốn cùng ngươi đến đồn cảnh sát chứ?
Coi như ta xui xẻo
Nói xong anh ta cầm cái đài rồi chạy đi
Mọi người thấy người thanh niên kia bỏ đi
Lúc này cũng lại nói mấy câu bồi vào
"Vừa nãy chính mắt tôi nhìn thấy anh ta đ.â.m vào anh
Nếu vừa rồi cả hai đến đồn cảnh sát, tôi sẽ đứng ra làm chứng
"Đúng vậy nha
Người trẻ tuổi kia nhìn là biết không đứng đắn
Cái đài kia nhìn cũng là lạ
Nhìn qua giống như có mỗi cái vỏ
"Tôi đã nói rồi
Thanh niên kia không biết bị làm sao lại đi đ.â.m vào người ta
Đoán chừng là giả vờ bị đụng rồi ăn vạ đây mà
~~~
Mặt Giang Châu tối sầm, trầm mặc không nói lời nào
Hắn nhìn sang Trần Mã Long hỏi: "Anh Long, anh ổn chứ
Trần Mã Long lắc đầu
"Không sao đâu
Đi thôi, không còn gì để xem cả
Giang Châu gật đầu
Lại cùng Trần Mã Long rời khỏi cửa hàng bách hóa
Thẳng đến trở lại xưởng may Thanh Thanh
Trần Mã Long mới không nhịn được nữa, lên tiếng
"Thông minh đấy
Làm thế nào mà cậu biết sẽ có người đến gặp tôi
Anh chậc chậc hai tiếng rồi giơ ngón tay cái lên với Giang Châu
"Tâm tư của cậu còn nhiều hơn cả tôi
Cũng may là người mà tôi hợp tác là cậu
Nếu mà đối địch với cậu, có khi là tôi đi đời rồi
Giang Châu bị Trần Mã Long chọc cười
"Anh Long quá khen rồi
Hắn nói: "Ngày mai mấy giờ anh lên tàu hỏa
Tôi tiễn anh
Trần Mã Long nghe thấy hai chữ "tàu hỏa"
Sắc mặt đột nhiên đen lại
Cả đời anh, xe hơi hay thuyền đều đã ngồi qua
Thế mà lại không ngờ tới mình lại bị say tàu hỏa
Khiến cho đứa con A Tinh của anh chê cười
Mất con mẹ nó hết thể diện
Hai người bước vào sân
Thì thấy Giang Thấm Mai đang cầm một thanh tre nhỏ, đang run lên
Thấy hai người đi vào, Giang Thấm Mai liền quay đầu lại cười
"Hai người về rồi sao
Cô hỏi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.