Có Không Giữ, Mất Đừng Hối Hận

Chương 273: Thầm tình





Thời tiết đang dần trở nên mát mẻ hơn
Mấy ngày nữa là bắt đầu khai giảng
Trần Mã Long đánh điện báo tới nói rằng anh sẽ đến đón Trần A Tinh sau 2 ngày nữa
Bên này, những chiếc váy mùa thu của xưởng may Thanh Thanh được cất giữ trong một nhà kho lớn vẫn được tiêu thụ tại Hồng Kông như cũ
Bên nhà máy số ba càng lúc càng không thể chờ được
Trần Đông Nhĩ lại cầm một xấp tiền đưa cho Tề Hà Phi, bảo cô đẩy nhanh tiến độ
Hôm nay
Tề Tiểu Phi nghiến răng ken két đi tới chỗ nhà buôn mua một chiếc váy, là kiểu váy chấm bi, xẻ n.g.ự.c cao hình chữ V
Mặc chiếc váy này ở Phí Thành những năm 1980, đơn giản chỉ là quái dị
Sau khi Tề Hà Phi mặc quần áo xong, đang ngắm mình trong gương, chợt nghe thấy tiếng gõ cửa
"Hà Phi
Hà Phi, mở cửa ra
Buổi chiều vẫn rất nóng nực, cái nắng gắt cuối thu vẫn còn nóng như thiêu như đốt
Trên cây hoa quế thơm ngào ngạt, vài con ve sầu vẫn còn đang ngân nga, âm thanh nương theo mùi thơm của hoa quế thơm lọt vào căn nhà cho thuê, chui vào trong tai Tề Hà Phi
Cô hơi sửng sốt
Cô biết giọng nói này là của ai
Cô lập tức cúi đầu nhìn chính mình, trên mặt lộ ra một chút vui mừng
Cô khẽ lắc mình đi qua, nhẹ nhàng mở cửa
Vừa nhìn thấy người đàn ông ngoài cửa, Tề Hà Phi lập tức nở nụ cười
"Anh Lưu, sao anh lại ở đây
Tề Hà Phi che miệng cười cười, sau đó lại nháy mắt với hắn, cả người lộ ra vẻ thiên kiều bách mị
Người đàn ông đứng ngoài cửa
Mặc áo ngắn tay đen, quần dài, giày da
Mái tóc rõ ràng đã được cố tình bôi dầu, từng lớp tóc chồng lên nhau, rõ ràng và gọn gàng
Khuôn mặt mới cạo râu, và thậm chí còn vương một chút kem cạo râu trên đó
Người này, không phải Lưu Kỳ Long, thì còn có thể là ai
Từ lúc Trần Đông Nhĩ bắt đầu xây dựng nhà máy thứ ba, Lưu Kỳ Long vẫn đi theo ông
Trong những năm qua, anh vẫn đi theo ông làm tùy tùng, lúc ông tức thì làm đưa anh ra làm bao cát trút giận, lúc ông cao hứng thì cho anh chút phúc lợi
Nhưng tóm lại, không thể bảo là anh không trung thành
Vào thời điểm này năm ngoái, Tề Hà Phi và chồng đến nhà máy số ba, khóc lóc và cầu xin Trần Đông Nhĩ giúp đỡ
Lúc ấy Trần Đông Nhĩ vừa hay đang xảy ra cuộc chiến về giá cả với xưởng may Thanh Thanh
Đang bận đến tối tăm mặt mũi, nào có thời gian bận tâm đến việc này
Chính là Lưu Kỳ Long lấy một khoản tiền trong túi bản thân ra đưa trước cho Tề Hà Phi
Hai vợ chồng đợi một khoảng thời gian nữa, thì mới đợi được Trần Đông Nhĩ giải quyết xong xưởng may Thanh Thanh, sau đó ông đã giúp họ giải quyết vấn đề
Thế nhưng Tề Hà Phi cùng Lưu Kỳ Long chỉ có như vậy mà vừa mắt nhau
Hai người đều là người có gia đình, nhất là Lưu Kỳ Long, con trai cũng đã được bảy tuổi
Một nay năm, nửa số tiền lương của Lưu Kỳ Long đều được dùng để trợ cấp cho Tề Hà Phi
"Tiểu Phi, cái váy này em mặc cho ai xem vậy
Lưu Kỳ Long bước vào, vươn tay kéo eo Tề Hà Phi, lao tới gấp gáp muốn hôn cô
"Nào
Anh Lưu, cửa vẫn chưa đóng đâu
Người ta nhìn thấy bây giờ
Tề Hà Phi cười nói rồi lập tức duỗi chân nhẹ nhàng đóng cửa lại
Lúc này hai người mới quyện lại với nhau thành một khối
Cái váy này quả là quyến rũ
Những sóng chấm bi đỏ tôn lên làn da trắng nõn tinh mịn của Tề Hà Phi
Lưu Kỳ Long vừa thở hổn hển vừa cúi người hôn lên cổ cô
Rồi luồn tay vào trong váy muốn sờ loạn
Tề Hà Phi giật nảy mình
Cô lập tức đưa tay ngăn anh lại
"Anh Lưu, anh cẩn thận chút
Cái váy này rất quý giá, nếu mà làm hỏng nó, ở Phí Thành không mua được chiếc thứ hai đâu
Lưu Kỳ Long ngẩng đầu, cau mày nhìn cô: "Sao vậy
Em còn phải mặc cái váy này cho người khác xem sao
Tề Hà Phi nghe vậy, mím môi vui mừng
"Sao thế
Anh ghen à
Tề Hà Phi thở dài nói: "Còn không phải là tên Giang Châu kia sao
"Không hiểu ra sao nữa, em nói thế nào thì hắn ta cũng không thèm để ý đến em, không cách nào câu dẫn được
Nghĩ đến Giang Châu, tâm trí Tề Hà Phi lại trở nên sống động
Lớn đến chừng này rồi, mà cô chưa từng thấy người đàn ông nào như vậy
Bản thân đã ôm ấp yêu thương nhiều như thế, lâu như thế thế rồi
Thế mà hắn ta cứ ngây ra, không thèm nhìn mình đến một cái
Chuyện này Lưu Kỳ Long cũng biết
Anh dừng lại, đứng dậy, ôm lấy Tề Hiểu Phi ngồi xuống cạnh giường
"Tên kia là đang là giả mù sa mưa
Chứ không phải là chính nhân quân tử đâu
Lưu Kỳ Long hừ một tiếng
Nữ nhân trong n.g.ự.c anh trắng như trứng gà bóc, khuôn mặt cũng thanh tú xinh đẹp
Người đàn ông nào có thể cưỡng lại sự cám dỗ này
Chẳng lẽ Giang Châu lại là người đặc biệt sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lưu Kỳ Long không tin
"Em mà chiếc váy này trước mặt hắn ta, nếu hắn mà dám nói là không nhìn lấy vài lần, thì ba chữ Lưu Kỳ Long của anh sẽ viết ngược lại
Lưu Kỳ Long dừng một chút, lại nói tiếp: "Cơ mà tên Giang Châu này có thể điều hành xưởng may Thanh Thanh, thì có thể thấy rằng tên tiểu tử kia rất cảnh giác cùng có rất nhiều trò
Giờ em cứ nói cho hắn biết rằng có thể chơi đùa cùng nhau mà không cần chịu trách nhiệm, về sau em cũng tuyệt đối không gặp mặt vợ hắn nữa
Để xem hắn có còn chịu đựng nổi không
"
Tề Hà Phi nghe vậy đôi mắt liền sáng lên
Đúng thế
Trong khoảng thời gian này cô vẫn luôn lượn lờ trước mặt vợ Giang Châu
Vốn là muốn tiếp cận Giang Châu để biến thành chuyện tình phức tạp
Nhưng mà lúc này xem ra cũng không có thể tạo ra bao nhiêu được chuyện tình phức tạp, đã thế lại khiến cho Giang Châu cảnh giác
Tề Hà Phi lập tức minh bạch
Cô thở phào nhẹ nhõm, rồi cười khanh khách sau đó duỗi tay ra, vòng tay qua cổ Lưu Kỳ Long cúi đầu hôn anh một cái
Một đợt sóng nhiệt cứ thế là cuộn lên
…………
Đêm
Giang Châu chào tạm biệt Liễu Mộng Ly rồi đi thẳng đến bệnh viện
Thời tiết càng ngày càng nóng, "ông Tề" cảm thấy không thể nằm trên giường được
Ông thấy nóng quá, muốn xuống giường đi dạo, nhưng lại bị Tề Hiểu Phi trừng mắt
"Ông nội à, đưa tiền cho ông rồi, sao ông không làm việc đi
Chỉ cần nằm im là có thể kiếm tiền, sao lúc nào cũng muốn xuống giường lượn lờ vậy
Tề Hà Phi nói: "Nếu mà còn làm như vậy nữa, tôi sẽ trừ tiền
"Ông Tề" sững sờ rồi lập tức quay lại giường nằm
Ông tỏ ra vẻ bất đắc dĩ: "Aiiii, cô nương à
Tôi nói này, cô phải thương cái thân già này chứ
Trời nóng như vậy mà nằm một chỗ cả ngày thì ngay cả khỏe mạnh cũng sẽ sinh bệnh
Tôi nằm ở đây chỉ hai ngày nữa thôi đấy
Nếu mà cô không để cho tôi xuất viện, tôi cũng chả thèm làm nữa
Bao nhiêu tiền thì tôi cũng chả cần
Tề Hà Phi tức giận đứng lên
"Ông làm ăn kiểu gì vậy
Cầm tiền..
Nói được nửa câu
Thì đã có tiếng bước chân từ ngoài cửa truyền đến
Sau đó là giọng cười của Giang Châu
"Ông Tề
Hôm nay ông thấy thân thể khá hơn chưa
Giang Châu đặt trái cây lên cái bàn đầu giường, đi thẳng tới, căn bản là không thèm để ý Tề Hà Phi đang đứng bên cạnh
Tề Hà Phi: "...?
Cô hít một hơi thật sâu rồi đứng dậy cởi chiếc áo khoác đang mặc trên người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau đó cô mỉm cười đi về phía Giang Châu
"Anh Giang, mấy ngày nay thật vất vả cho anh rồi
Ngày nào anh cũng chạy tới đây, chị dâu chắc không vui đúng không
Cô xụ mặt nói: "Tất cả đều là lỗi của em, một mình em không thể chăm sóc ông nội..
Nghe vậy, Giang Châu quay đầu nhìn cô: "Không sao, con gái một thân một mình như em mà một mình chăm sóc ông nội cũng không dễ dàng chút nào
Lời này vừa nói xong
Tề Hà Phi lập tức sững sờ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tên Giang Châu này… đây là… rốt cuộc đã nói chuyện với mình rồi sao?
Phải biết rằng những ngày qua cho dù cô có tỏ vẻ đáng yêu hay yếu đuối đáng thương như thế nào, thì Giang Châu vẫn cho cô ăn đinh mềm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.