Có Không Giữ, Mất Đừng Hối Hận

Chương 303: Đồ cổ, gỗ Hoàng hoa lê Hải Nam





"Vậy ông có cho thuê cái nhà kho này không
Giang Châu nói tiếp: "Cháu dùng nó để mở cửa hàng chứ không làm việc gì khác
Ông già lại rút ra hai phần thuốc
Đại bộ phận suy nghĩ của ông đang nằm ở mấy tấm bài poker trong tay, thế nên ông chỉ dành một phần nhỏ để nghe Giang Châu nói
"Thuê nhà kho sao
Ông già nghe vậy liền hơi quay người lại, liếc hắn một cái rồi hỏi
"Tiểu tử, không phải là tôi không muốn cho cậu thuê, nhưng nếu cậu muốn dùng nơi này thì mỗi tháng phải trả mười tệ
Ông nói xong liền ném một đôi bài ra ngoài, thấy đối phương không lấy liền mừng khấp khởi
"Đồ vật trong này cậu phải tự mình dọn dẹp, toàn là mấy đồ vụn vặt
Cậu gọi người đến thu dọn xong thì giao tiền cho tôi, thế nào
Giang Châu nghe xong liền gật đầu đồng ý
Hắn cũng đã nhìn thoáng qua
Về cơ bản thì bên trong chỉ có một số đồ nội thất cũ và sách vở, cùng một số đồ vật linh tinh nhỏ lẻ
Sau khi chọn lựa một hồi, hắn thấy cũng có vài thứ trong đó cần dùng đến
"Ông à, như vậy đi, cháu sẽ cho ông mười lăm tệ, mấy đồ trong phòng kia để lại cho cháu, thế nào
Lần này ông lão cuối cùng cũng liếc nhìn Giang Châu
Đồ đạc trong đấy, có nhiều thứ còn sót lại từ thời Phá Tứ Cựu
(D/G: "Phá tứ cựu" là một trong khẩu hiệu hành động của trào lưu Cách mạng văn hóa, có nghĩa là tiêu diệt bốn cái cũ
Bốn điều cần tiêu diệt này là tất cả "tư duy cũ", tất cả "văn hóa cũ", tất cả "thói quen cũ", tất cả "phong tục cũ" tại Trung Quốc.)
Mấy đồ đấy đưa tặng cũng không ai thèm lấy
Tên tiểu tử này
Đúng là kẻ trẻ tuổi, không biết nhìn hàng
Đống đồ này, bán đồng nát thì nhiều nhất cũng chỉ được 1 tê
Ông lão nghĩ đến đây liền thương hại liếc nhìn Giang Châu một cái, như là đang nhìn thấy một món hời lớn
"Nếu mà tôi thực sự bán cho cậu với giá mười năm tệ
Thể nào tôi cũng bị nói xấu sau lưng là khi dễ mấy đồ trẻ tuổi"
Ông lão xua tay nói: "Cho tôi mười hai tệ là được
Không chiếm tiện nghi của cậu
Giang Châu: "...
Đồ trẻ tuổi
Cái cụm từ này, sao hắn nghe thấy không đúng đúng vậy
Ngay sau đó hai người cũng đạt thành hiệp nghị
Giang Châu cầm một cây bút và một tờ giấy rồi viết thành một bản hợp đồng thuê nhà
Ban đầu hắn còn thử hỏi mua, kết quả là ông già kia không chịu bán
Để tránh đêm dài lắm mộng, Giang Châu lập tức ký hợp đồng năm năm
Hắn cũng trả luôn tiền thuê trong một năm
Giang Châu nhận lấy chìa khóa từ tay ông già, rồi lập tức trở lại tứ hợp viện
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vừa đi tới cửa, hắn nhìn thấy Chu Minh đang ngồi xổm bên cửa
Bên cạnh anh là một chiếc xe ba bánh, mười chiếc xe đạp cũng đang được đặt ngay ngắn bên cạnh chiếc xe ba bánh
Nhìn thấy Giang Châu trở lại, Chu Minh lập tức đứng lên, phủi phủi bụi trên người
"Lão tổng
Chu Minh nở nụ cười, lộ ra hàm răng trắng như tuyết
"Mười chiếc xe đạp còn lại đây, tôi mang hết cho anh
Anh xem chút đi
Nếu mà không có chuyện gì thì ký nhận rồi viết cho tôi vài câu
Tôi phải quay lại chở hàng khác
Giang Châu liếc mắt nhìn
Mấy chiếc xe đạp được sắp xếp gọn gàng, mới tinh xinh đẹp, mười phần khí phái
Ở thời đại này, xe đạp là thứ phổ biến, đây chính là thứ kiếm được tiền
"Thành giao
Giang Châu cười nói
Hắn nói rồi lấy giấy bút trong túi ra, vừa nói vừa viết: "Tôi ước tính hai ngày nữa đợt hàng này sẽ hết
Sau này tôi có thể trực tiếp nhờ anh đặt hàng được không
Bên Lập Thủy Kiều có chút xa xôi, chạy đi chạy lại rất dễ bị phát hiện
Chu Minh nghe xong liền sửng sốt
Anh lúng túng gãi đầu, lộ ra vẻ bối rối
"Anh Giang, chuyện này tôi cũng muốn đồng ý, đáng tiếc là tôi đã nói không tính..
Vẻ mặt Chu Minh tối sầm lại
Trên thực tế, anh đi theo Tề Lực làm việc thì chủ yếu là làm bốc vác
Ngày nào anh cũng phải lái xe ba gác để giao hàng, mỗi tháng được nhận 20 tệ
Số tiền này cũng không thể bảo là không nhiều, dù sao anh cũng là người không có học thức
Trước đây thu đồng nát vừa khổ vừa mệt, một tháng cũng chỉ được từng vậy
Còn về những công việc kinh doanh trọng yếu
Chu Minh không nhúng tay vào được, thậm chí đi lấy hàng còn bị đề phòng
Từ xưa đến này, Chu Minh vẫn chưa có cơ hội tham gia vào việc mua bán
Anh là người có tính tình bộc trực, thẳng thắn đặc hữu của người phương bắc
Đề phòng thì đề phòng, anh cũng không tức giận, chung quy lại thì cũng là anh họ cũng đã cho anh một cái nghề để làm
Chu Minh nói lời xin lỗi với Giang Châu rồi nói tiếp: "Nhưng anh đừng lo, loại hàng này tôi sẽ giao cho anh đầu tiên
Anh cứ yên tâm
Anh đã mời tôi ăn lỗ chử, tôi nhất định sẽ không để anh thiệt thòi
Giang Châu khoát khoát tay, rồi cùng Chu Minh nói vài câu rồi nói lời tạm biệt
Tám giờ tối
Giang Châu cầm đèn pin, giẫm lên tuyết rồi đi thẳng đến nhà kho
Trong hai tháng, Giang Châu phải kiếm 250.000 tệ, đây không phải là một số tiền nhỏ
Hắn phải đẩy nhanh tốc độ lên
Mở ổ khóa, Giang Châu đẩy cửa đi vào, rồi giắt cái đèn pin vào kẽ hở của bàn
Ở thời đại này đèn pin vẫn là loại hàng cũ, phải đội lên đầu, cùng loại với đèn chiếu
Trong nhà kho cũng không có đèn điện
Mượn ánh sáng lờ mờ từ cái đèn, Giang Châu bắt đầu sắp xếp đồ đạc trước mặt
Đa số là bàn bị gãy chân, nhưng chỉ cần sửa lại một chút là có thể sử dụng được
Giang Châu định nhặt chân bàn vương vãi xung quanh để lúc nào mang đến cho thợ mộc sửa
Nhưng mà
Ngay khi vừa cầm cái chân bàn lên, hắn lại lập tức sững sờ
Trọng lượng này
Có gì đó không đúng
Giang Châu cầm một cái chân bàn lên, xem xét kỹ một chút
Đây là một cái chân bàn cũ, vuông vắn, có chạm trổ, giờ nó bị phủ một lớp bụi dày, nhìn qua không biết là chất liệu gì
Giang Châu phồng má thổi đi lớp bụi phủ lên trên
Hắn dùng tay áo xoa xoa cái chân bàn rồi đưa đến gần ánh sáng nhìn cho kỹ
Được đấy
Giang Châu kinh ngạc trợn tròn hai mắt
Trọng lượng này, hoa văn này, thoạt nhìn thì giống như là gỗ của Hoàng hoa lê Hải Nam nha
(D/G: Cây Hoàng hoa lê Hải Nam ở TQ là cây gỗ sưa đó các bạn)
Ở kiếp trước, dù sao Giang Châu cũng là một người thành đạt
Phú quý rồi thì sẽ sinh lễ nghĩa.
Nhất ở trong hội lại nhiều người đam mê sưu tầm đồ nội thất bằng gỗ lim
Loại tiếp theo là gỗ hồng mộc thông thường, cao cấp hơn thì chính là gỗ đàn hương đỏ, sau đó là gỗ trầm hương và đỉnh cấp nhất là Hoàng hoa lê Hải Nam
Hoàng hoa lê là một loại gỗ sang trọng
Nếu xuất thân từ Hải Nam thì còn quý hiếm hơn
Thậm chí, giá còn ngang với vàng
Tuy rằng Giang Châu thực không thích thứ này, nhưng hắn cũng biết thứ này có giá trị, giá của cái đồ chơi này tăng phi mã còn nhanh hơn cả giá nhà đất
Một bộ ghế sofa đơn giản làm bằng gỗ Hoàng hoa lê Hải Nam đã có giá hàng chục triệu
Chứ đừng nói là mấy mặt hàng có chút niên đại này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khoảng thời gian trước đây
Có lệnh từ trên xuống rằng phải loại bỏ tất cả những thứ cũ nát
Vì vậy, về cơ bản những loại bàn ghế cũ được truyền lại qua nhiều năm này đã c.h.ế.t trong biển lửa
Sách vở cùng bí tích cũ bị chất đống rồi bị đốt công khai trên đường phố cũng những đồ cũ
Toàn bộ Bắc Kinh lúc ấy đều bị bao phủ trong một lớp khói dày đặc
Khi ấy có những người cầm lòng không được, nên đã lén giấu đi một ít, những thứ đó giờ cũng đã lưu lạc khắp nơi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giang Châu cẩn thận đặt cái chân bàn xuống
Sau khi sắp xếp đồ đạc xong, hắn lại sắp xếp lại những cuốn sách cũ
Những thứ được tìm thấy đều là những cuốn sách cũ, cũng có một số cuốn sách được đóng chỉ bằng sợi quý hiếm
Mặc dù vài quyển đã chuyển sang ố vàng nhưng cũng không đến mức bóp một cái là vỡ
Hắn gói ghém tất cả rồi bắt đầu phân loại, cuối cùng phân loại xong thì cũng đã hơn mười giờ
Giang Châu đứng lên
Trong đêm lạnh giá này mà mồ hôi mồ kê nhễ nhại
Trong thâm tâm hắn đầu biết những thứ này là tài sản truyền thừa, di vật văn hóa, cũng có thể gọi nó là tiền bạc
"Ngày mai phải tìm chút thợ mộc tay nghề cao để xem xét mới được…"
Giang Châu thở dài
Hắn bước ra khỏi cửa, khóa lại rồi mới đi về.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.