Có Không Giữ, Mất Đừng Hối Hận

Chương 304: Được rồi, tôi sẽ giúp anh





Ngày hôm sau
Sáng sớm
Giang Châu dậy từ sáng sớm, nhìn thấy Trịnh Trung Quốc mở cửa, hắn lập tức tươi cười chào hỏi
"Ông Trịnh, chào buổi sáng
Trịnh Trung Quang vẫn lãnh đạm như cũ
Ông gật gật đầu, rồi đội chiếc mũ phớt lên đầu sau đó định đi đánh răng rửa mặt
Giang Châu vội đưa một điếu thuốc tới
Mí mắt Trịnh Trung Quang giật giật, ông nhìn Giang Châu hỏi: "Có chuyện gì sao
Giang Châu nói, "Vâng, cháu mới đến Bác Kinh, cũng chưa quen với cuộc sống nơi đây
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có một chuyện muốn phiền ông một chút
"Nói đi
Ông trả lời một cách ngắn gọn
Giang Châu kể lại chuyện ngày hôm qua một lượt
Thực ra
Giang Châu muốn tìm một người thợ mộc đáng tin cậy để sửa chữa lô đồ vật cũ này
Hắn mới đến Bắc Kinh, nên đúng là không quen với người thợi nào có tay nghề
So với hắn thì Trịnh Trung Quang đáng tin cậy hơn nhiều
Quả nhiên
Nghe Giang Châu kể xong, Trịnh Trung Quang cũng nghiêm túc lại
Ông nói: "Tôi biết một ông già, tay nghề cũng không tệ
Để chút nữa tôi gọi hắn tới
Ông nói xong liền chuẩn bị rời đi
Giang Châu lập tức tiến lên vài bước, lấy tiền ra đưa cho Trịnh Trung Quang, nhưng ông lại xua tay từ chối
"Bao giờ làm xong thì tôi nhận tiền, vô công bất thụ lộc
Giang Châu nghe vậy thì có chút cảm khái
Rồi lập tức lên tiếng đồng ý
Giang Châu đi vào phòng, Đoàn Đoàn Viên Viên còn chưa có dậy
Hắn để lại một mảnh giấy nhắn, sau đó đạp xe đến Đại học Bắc Kinh
Ở thời đại này
Mọi người đều nhiệt tình, nhất là sinh viên
Hết mình cống hiến xương m.á.u cho đất nước, sống theo tinh thần Lôi Phong giúp người làm niềm vui
Trước đó hắn chỉ biết tên, hỏi thăm cũng khó, nhưng giờ hắn đã ở biết Khoa Địa chất, cũng biết cả ký túc xá, giờ hỏi thăm vài người là được
Một thanh niên mặc một bộ áo dài Tôn Trung Sơn, đeo kính, cầm một cuốn sách, nhìn Giang Châu với vẻ nhiệt tình và chân thành
"Khoa Địa chất sáng nay có lớp học, ở tòa nhà địa chất
Để tôi đưa anh đến đó
Giang Châu sững sờ, vội xua tay: "Không cần, không cần, tôi tự đi được rồi
"Đồng chí, đi một mình rất dễ bị lạc, để tôi đưa anh đến đó.
Ánh mắt nóng bỏng, ấm áp và chân thành, tựa hồ làm cho người ta không nỡ cự tuyệt
Giang Châu: "… Vậy được, cám ơn
Hắn nói rồi để người thanh niên ngồi lên ghế sau xe đạp để chỉ đường, sau đó đạp xe đến khu địa chất của trường
"Ở đây, phòng học bậc thang ở cuối tầng một
Nhìn thấy thanh niên kia định dẫn mình vào, Giang Châu lập tức từ chối
Lần này lại cảm ơn một hồi nữa, sau đó chàng trai trẻ mới trở về với cuốn sách trên tay
Giang Châu thở phào nhẹ nhõm
Hắn dựng xe đạp vào một góc rồi đi bộ vào tòa nhà dạy học
Lúc này đang đến giờ lên lớp
Hắn bước vào thăm dò thoáng qua, bên trong phòng học được xếp theo hình bậc thang đang chật ních người
Cơ mà sau một hồi dò xét, hắn lại không thấy Chu Khải Văn đâu
Hắn suy nghĩ một chút, sau đó trầm mặc ngồi thẳng vào hàng ghế cuối cùng
Ở thời đại này, chuyện người lạ mặt ngồi nghe giảng mấy môn chuyên ngành cũng là chuyện thường
Không ai quan tâm
Giang Châu ngồi xuống, lặng lẽ vươn tay chọc chọc vào người ngồi trước mặt
"Bạn học, tôi muốn hỏi cậu một chuyện
Thanh niên ngồi phía trước nhíu mày quay đầu lại, hiển nhiên có chút không vui
Vừa định liên tiếng, thì đã thấy trên tay Giang Châu đang cầm một bao thuốc
Thanh niên này lập tức sửng sốt
Giang Châu đưa điếu thuốc cho cậu ta với nụ cười trên môi
"Làm sao vậy
Người thanh niên nhìn trái nhìn phải, thấy không có ai để ý liền lập tức nhận lấy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Chu Khải Văn có phải người trong lớp cậu không
Người thanh niên gật đầu: "Anh tìm Chu Khải Văn sao
Hôm nay cậu ấy không thấy đến lớp, chắc là trốn học đi chơi bóng rổ rồi
Nếu anh muốn tìm cậu ấy, sau giờ học tôi sẽ đưa anh đi
Giang Châu nhướng mày
Tên Chu Khải Văn này có vẻ như không phải là hạng người yêu thích học tập thì phải
Giang Châu lắc đầu cười nói: "Tôi không tìm hắn, tôi tìm là tìm bạn cùng phòng của hắn
Người thanh niên lúc này cũng không nghĩ nhiều, lập tức ngẩng đầu, nhìn chung quanh lớp học một vòng, và sau đó chỉ vào một nam sinh ngồi ngoài cùng bên phải đang nghiêm túc lắng nghe
"Ở kia, Lý Quốc Đống, là bạn cùng phòng của Chu Khải Văn, nhưng quan hệ giữa hai người cũng không được tốt lắm
Quan hệ không tốt lắm sao
Hai mắt Giang Châu đột nhiên sáng lên, lập tức mím môi mừng rỡ
Thật là trùng hợp
Hắn muốn tìm, cũng là loại này
Giang Châu nói lời cảm ơn
Rồi chuồn ra ngoài
Sau khoảng hai mươi phút chờ đợi, rốt cục cũng hết giờ học
Đám đông ào ra như thủy triều
Giang Chu nhìn đi nhìn lại, một lúc sau mới thấy Lý Quốc Đống đi ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thực ra Lý Quốc Đống cũng không còn trẻ
Nói đúng ra, ở thời đại này hầu hết những người đang học đại học đều không phải là học vừa sinh mới tốt nghiệp cấp 3
Có một số là những người lớn tuổi có tri thức, thậm chí 40, 50 tuổi cũng có
Phần lớn đều là thanh niên tri thức xuống nông thôn
Nhất là những người xuống nông thôn được vài năm, lúc nào cũng có tâm niệm trở về, không muốn thành gia lập nghiệp tại nông thôn
Tất cả đều là những người cột tóc cùm chân, chỉ để trở về thành phố để thay đổi số phận
Lý Quốc Đống là một trong số đó
Anh về nông thôn năm 23 tuổi, phải cải tạo bảy năm chịu nhiều đau khổ
Giờ anh ấy đã 30 tuổi nhưng vẫn chưa lập gia đình, một là không có tiền, hai là anh không cam tâm
May mắn thay, anh đã chờ đợi được đến cơ hội thi đại học
Sau một năm khổ học, ăn trấu nuốt rau, khắc khổ học tập, cuối cùng anh cũng trúng tuyển vào Đại học Bắc Kinh
Đối với tiền sinh hoạt phí do nhà trường cấp hàng tháng, anh chỉ giữ cho mình hai tệ, còn lại gửi về nhà
Anh đã thề
Nhất định phải nỗ lực học tập, đóng góp công sức vào công cuộc đấu tranh cho đất nước xã hội chủ nghĩa giàu mạnh, anh muốn làm một viên gạch trong những viên gạch xây dựng lên những công trình thế kỷ
"Bạn học Lý Quốc Đống
Giang Châu bước tới, ngăn người trước mắt lại bằng một nụ cười
Lý Quốc Đống cau mày, nhìn Giang Châu nói: "Bạn học này tìm tôi có chuyện gì vậy
Tôi không biết cậu
Tôi đang vội vàng tới thư viện để chiếm một chỗ
Giang Châu thành khẩn nói: "Tôi có chuyện cần tìm anh
"Có thể kiếm chỗ nào nói chuyện không
Lý Quốc Đống không nghĩ nhiều, lập tức đi theo Giang Châu đến một nơi yên tĩnh phía sau tòa nhà địa chất
Giang Châu đi thẳng vào vấn đề
"Anh có biết Chu Khải Văn không
Khi nói điều này hắn rất bình tĩnh
Hắn cẩn trọng nhìn chằm chằm vào Lý Quốc Đống, không bỏ sót một biểu cảm nào trên mặt
Phản ứng trong tiềm thức của một người luôn là thật nhất
Quả nhiên
Khi Giang Châu nhắc đến ba từ Chu Khải Văn, trong mắt Lý Quốc Đống hiện lên sự tức giận không thể che dấu
"Xin lỗi, tôi không quen hắn
Lý Quốc Đống tức giận nói
Nhưng anh ấy vẫn rất lễ phép nói với Giang Châu: "Muốn tìm hắn thì có thể ra thao trường
Tôi nghĩ bây giờ hắn đang hết mình ở trên thao trường đấy
Giang Châu nở nụ cười
Người có văn hóa vẫn là người có văn hóa
Ghét một người thôi mà cũng chú ý đến như vậy
Giang Châu có chút yên tâm, khoát khoát tay, nghiêng người cười nói: "Bạn học này, tôi không tìm hắn, tôi đang tìm ngươi
Lý Quốc Đống sửng sốt
"Tìm tôi
Giang Chu gật gật đầu, sau đó nói cho anh nghe mọi việc
Sau một lúc lâu, Lý Quốc Đống nhíu mày lại, lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, có chút bối rối
"Anh có chắc là có thể làm như vậy được không
Lý Quốc Đống nói: "Hơn nữa, tôi cũng không muốn làm hại hắn bằng những thủ đoạn không đứng đắn
Ở thời đại này, những người có văn hóa đều mười phần khí khái
Giang Châu mỉm cười vỗ vỗ cái bàn tay đang bắt tay với hắn nói: "Thiện hay ác, đó là do việc chọn lựa của hắn, không có quan hệ gì đến anh
Lý Quốc Đống nghe vậy trầm lặng hồi lâu, cuối cùng cũng gật đầu
"Được rồi, tôi sẽ giúp anh
~~~
Hai ngày sau
Người thợ mộc già mà Trịnh Trung Quang tìm đến cuối cùng đã sửa xong bàn ghế.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.