Có Không Giữ, Mất Đừng Hối Hận

Chương 32: Đưa cho cha mẹ thịt heo cùng Thanh Minh Quả, con đường phát tài mới (1)





"Chị dâu, em không phải tới đòi tiền
Giang Châu bước nhanh tới
Hắn nhìn thoáng qua Giang Hạo Minh
"Hạo Minh đã lớn như vậy
Giang Hạo Minh mới 7 tuổi
Đứa nhỏ ý lập tức rụt vào phía sau Diêu Quyên
Nó có chút sợ Giang Châu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhỏ giọng kêu với Diêu Quyên
"Mẹ..
Giang Châu dời ánh mắt, hướng về phía Diêu Quyên nói: "Chị dâu, em tới đưa thịt cùng Thanh Minh Quả qua cho chị
Diêu Quyên sửng sốt, bàng hoàng trợn trừng mắt
Chị nhìn Giang Châu, cứ tưởng mình vừa nghe lầm?
"Em tới… tới làm gì
Diêu Quyên thì thào kinh nghi nói: "Đưa thịt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đưa Thanh Minh Quả
Giang Châu gật đầu
Sợ Diêu Quyên không tin, hắn còn giơ tay lên thịt bọc trong túi giấy
Còn có Thanh Minh Quả để trong giỏ
Thanh Minh Quả này vừa nhìn chính biết bỏ không ít thịt làm nhân bánh
Chất nhờn béo ngậy rỉ ra từ bên trong, thấm ớt trên một tầng da
Thoạt trông ăn cực kỳ ngon
Giang Hạo Minh nhịn không được nuốt một ngụm nước bọt
Ngày hôm qua Tiết Thanh Minh, ông nội, ba và bà nội đều xuất phát đi huyện thành
Đừng nói Thanh Minh Quả, ngay cả thịt nó cũng không biết được ăn từ lúc nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Con nít rất thèm thịt
"Mụ..
con muốn ăn..
Giang Hạo Minh nhỏ giọng nói, kéo tay áo của Diêu Quyên
Diêu Quyên đang chuẩn bị răn dạy nó, đã thấy Liễu Mộng Ly đi tới, từ trong giỏ xách lấy ra 2 cái Thanh Minh Quả, đưa cho Giang Hạo Minh
"Ăn đi
Liễu Mộng Ly cười nói
Bên cạnh, Đoàn Đoàn Viên Viên lúc la lúc lắc chạy tới, mỗi bé nắm một bàn tay, lôi kéo Giang Hạo Minh, ỏn ẻn trẻ thơ nói: "Ca ca ~ chơi đùa ~ chơi đùa ~ "
Giang Hạo Minh nhanh chóng đưa Thanh Minh Quả tới bên miệng, hít hà cắn một miếng
Dầu giọt tóc tóc, măng xuân thơm ngát, nổ tung ngay ở trong cổ họng
Con mắt của Giang Hạo Minh tỏa sáng
"Mẹ
Thật ngon quá
Có thịt nữa
Diêu Quyên còn chưa kịp phản ứng, Giang Hạo Minh đã mang theo Đoàn Đoàn Viên Viên đi chơi
Thấy vậy, Diêu Quyên cũng chỉ có thể mở ra cửa sân
Hiện giờ trong óc chị vang ong ong, không thể bình tĩnh lại
Thịt
Thanh Minh Quả
Lúc này Giang Châu tới đây, thật không phải tới đòi tiền?
Hai vợ chồng vào sân
Diêu Quyên nhanh chóng rót nước cho hai người
Giang Châu nhìn thoáng qua sân, nhanh mắt phát hiện, áo quần phơi trong sân chỉ có của Diêu Quyên cùng Giang Hạo Minh
Đang là thời điểm nông vụ bận rộn
Lao động trong nhà xuống ruộng, áo quần dính đầy mồ hôi bẩn thỉu, trở về thì ai cũng phải tắm
Tại sao không có quần áo của Giang Minh cùng cha Giang Phúc Quốc
"Chị dâu, anh cùng cha của em đi đâu vậy
Diêu Quyên run run ly nước trong tay
Nước cũng vẩy cả ra ngoài
Chị vội để ly xuống, lúng túng lau lau trên người, lắp bắp nói: "Ba cùng anh của em có chút việc, đi ra ngoài rồi
Rõ ràng cái cớ này cũng hợp tình hợp lý
Thế nhưng Giang Châu luôn cảm thấy có gì đó không đúng
Đời trước, lúc này mình đã bị đuổi ra khỏi thôn Lý Thất
Vì vậy cũng không rõ lắm tình hình của anh trai Giang Minh cùng cha Giang Phúc Quốc
Chỉ thỉnh thoảng nghe vài tin tức lẻ tẻ mà thôi
Giang Châu nói: "Đi đã bao lâu
"Mới, mới đi sáng hôm nay..
Diêu Quyên có vẻ né tránh
Giang Châu khẽ nhíu mày
Hắn đời trước gặp gỡ vô số người, liếc mắt liền nhìn ngay ra vấn đề
Chị dâu đang nói láo
Nhưng Giang Châu cũng không có ý định truy vấn, dù sao nếu chị không muốn nói, chính hỏi như thế nào đi nữa cũng vô dung
Hắn hạ quyết tâm
Mình hỏi thăm nhiều thêm, vậy cũng có thể nghe ra được
Dù sao ba người sống sờ sờ, cũng không thể trống rỗng biến mất
"Em không quấy rầy thêm nữa
Giang Châu nói
Hắn để thịt heo cùng Thanh Minh Quả lên bàn, hướng về phía Diêu Quyên nói: "Chị dâu cũng ăn vài cái, cho Hạo Minh vài cái mang đi học, qua một thời gian ngắn nữa em lại đến thăm cha và anh
Diêu Quyên nhìn chằm chằm một tảng thịt lớn
Còn có non nửa rổ Thanh Minh Quả
Phải mất mới choàng tỉnh nhận ra vấn đề
"Ai nha
Mấy thứ này, chị không thể nhận, em lấy về cho Đoàn Đoàn Viên Viên ăn đi
Chưa nói đến mấy thứ này lai lịch không rõ bất chính, chỉ cần thấy Đoàn Đoàn Viên Viên vẫn còn ở tuổi ăn tuổi lớn, Diêu Quyên càng không thể lấy đồ của Giang Châu
Nhưng Diêu Quyên còn chưa kịp trả, chỉ thấy Giang Châu lắc đầu, ngăn cản động tác của chị
"Chị dây, trước đây em nợ anh chị nhiều lắm, những thứ này đâu đáng là gì
Giang Châu cười cười, nói: "Chị dâu, qua một thời gian ngắn nữa em sẽ trở lại, chị cứ làm việc của mình đi
Sau khi nói xong, Giang Châu kéo Liễu Mộng Ly, lại gọi Đoàn Đoàn Viên Viên, một nhà bốn người rời đi
(Cha của Giang Châu vì sao lại không có nhà
Chuyện gì đã xảy ra
Liệu Giang Minh có thể chuộc tội với cha và anh của mình
Liệu người phạm sai lầm có thể được sửa sai, liệu mọi người có cho Giang Châu cơ hội..
hồi sau sẽ rõ)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.