Có Không Giữ, Mất Đừng Hối Hận

Chương 339: Gã nhảy vào sông đào bảo vệ thành





Vẫn là trại tạm giam kia, cũng cái phòng đó
Giang Châu cười tủm tỉm nhìn Chu Khải Văn tiến vào, cứ như bạn cũ nhiều năm không gặp lên tiếng chào
"Ăn rồi chưa
Giang Châu nhìn Chu Khải Văn, cười cười, nói khấy: "Sao lại gầy thành như vậy
Chu Khải Văn đi tới, ngồi trước mặt của Giang Châu, khóe miệng nhếch lên, nhếch môi cười tự giễu
"Đây không phải là thứ mày muốn thấy sao
Chu Khải Văn khàn khàn nói, ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu hung hăng nhìn hắn: "Nếu không phải là mày, nếu không phải là mày..
"Cho dù không phải là tao, mày cũng sẽ là dáng vẻ này
Chu Khải Văn còn chưa dứt lời, Giang Châu đã mở miệng cắt đứt gã
"Mày luôn oán trách người khác, nhưng sao không cẩn thận suy nghĩ, từng chuyện từng chuyện, có chuyện nào không do mày tự đi lầm đường
Giang Châu nói: "Nuốt riêng thư của vợ tao, nghe sai khiến của người khác, dựa vào tiền của người khác để sống, thấy tao buôn bán kiếm được tiền, mày cũng muốn tới chen một chân vào
"Chu Khải Văn, là mày đã làm sai trước, tại sao lại oán trách tao
Chu Khải Văn ngạc nhiên
Chợt gã cười ha hả
"Giang Châu, mày thật đúng là đứng nói chuyện không đau lưng
Gã hét lớn: "Mày có biết mùi vị của một người bị giam trong nhà hầm tối thui cả một ngày một đêm không
Mày biết mùi vị tao ba ngày ba đêm không uống một giọt nước, người em trai kia của tao, thì chê nước tắm của nó bẩn, còn đổ ngay ở trước mặt của tao
"Giang Châu, nghèo chính là một chuyện rất đáng sợ
"Tao thực sự chịu đủ rồi
Gã bụm mặt, nước mắt lăn dài từ trong kẽ ngón tay
"Tao chỉ muốn bà ấy(mẹ) nhìn tao nhiều thêm một chút mà thôi
"Sao cứ phải lấy chồng mới
Thằng già lưu manh bất tử đó, mỗi ngày đánh bà ấy, có gì tốt
"Tao trưởng thành rồi, vẫn có thể cho bà ấy được sống cuộc sống tốt, đứa em trai không ra gì đó của tao, ngay cả tự nuôi bản thân cũng thành vấn đề, làm sao có thể hiếu kính bà ấy
Chu Khải Văn nghẹn ngào, mở miệng nói lung tung
Giang Châu theo dõi gã, bỗng nhiên nhận thấy được một điều gì đó khác lạ
Gã vì tiền cùng danh lợi, có thể bất chấp mọi thủ đoạn, bất kể là cầu mình cũng tốt, bất kể là tìm chỗ dựa vững chắc cũng được
Cho tới bây giờ cũng chưa từng có dáng vẻ như hiện giờ..
Giang Châu lắc đầu, gạt bỏ mọi suy nghĩ trong đầu
Dù sao, chuyện này không liên quan gì với mình
Lúc Chu Khải Văn lải nhải xong, gã đã gục vào mặt bàn không ngóc dậy nổi
Khoảng một tiếng sau, gã cuối cùng mới dừng khóc, đôi mắt đỏ hoe, nhìn Giang Châu, cười cười
"Không ngờ lúc này lại là mày bên tao
Chu Khải Văn nói: "Cũng là do tao tài không bằng người
"Tao biết mày muốn hỏi gì
Chu Khải Văn nói: "Kẻ giúp tao, là Liễu Học Văn, hắn cũng họ Liễu, tao nghĩ chắc có liên quan gì đó với Mộng Ly, thế nhưng trước nay tao không hỏi nhiều, dù sao chỉ cần có thể đến giúp tao là được, nào cần để ý những chuyện này
Giang Châu cau mày, nhìn chằm chằm Chu Khải Văn, hỏi: "Làm sao mày liên lạc hắn
Chu Khải Văn nói: "Ban đầu là hắn tìm tới tao, chỉ bảo tao đừng để cho Liễu Mộng Ly thấy thư là được, tại Bắc Kinh này, hắn ở bên Tây Đơn mở một phòng khiêu vũ Tương Giang..
Ngay sau đó, Giang Châu hỏi cái gì, Chu Khải Văn đều trả lời cái đó, sự tình tiến triển thuận lợi hơn dự liệu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trước khi đi, Giang Châu bỗng nhiên quay đầu nhìn Chu Khải Văn, mở miệng nói: "Mày muốn thì hãy làm người lương thiện, tiền này, mày có thể chậm rãi trả
Chu Khải Văn khoát khoát tay, cười ha ha
"Mày yên tâm, tao sẽ trả
Ngay sau đó gục xuống bàn, không nói câu nào nữa
Giang Châu không nói thêm nữa, xoay người rời đi
Một lúc lâu
Chu Khải Văn từ từ đứng lên, cúi đầu, đi ra khỏi đồn công an
Phố dài dằng dặc lại huyên náo
Một đường đi trở về nơi ở, dường như toàn thế giới đều là âm thanh náo nhiệt ồn ào
Chỉ là không liên quan gì với gã mà thôi
Nghĩ kỹ lại, cả đời này, gã đã có được cái gì
Sự chăm sóc bảo bọc của cha
Gã cũng chỉ hưởng thụ thời gian như vậy được 6 năm mà thôi
Tình yêu
Đó là thứ nực cười, bên cạnh hắn không thiếu phụ nữ, nhưng gã lại luôn cảm thấy phụ nữ không đáng tin, không có một ai thật lòng
Tiền tài
Cho tới bây giờ, gã còn nợ hơn 7,000 tệ, đây là một khoản tiền khổng lồ không tưởng với gã
3 ngày chưa ăn gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chu Khải Văn bước đi thẫn thờ, đầu óc hỗn loạn, mặt trời chói chang chiếu vào đầu, khiến gã như muốn té xỉu
Đi tới trước cổng nhà, người đưa thư đang chờ mình
Ông ta cười lấy ra một lá thư từ trong ba lô màu xanh quân đội của mình đưa cho Chu Khải Văn, nói: "Cha mẹ cháu thật đúng là quan tâm cháu
Lại có một phong thơ
Cháu cầm đi!
Chu Khải Văn đỡ đần nhận lấy
Ngồi ở ngưỡng cửa mở ra
"Khải Văn:
Tin vô cùng tốt
Vợ của Sùng Sơn mang thai
Nhà mình cần gấp rút chuẩn bị cho đám cưới, không thể để cho con gái người ta mất mặt, cần gấp tiền chuẩn bị cho lễ hỏi, con mau mau gửi tiền về đi
- - Mẹ Mỹ Liên, viết thay em trai Sùng Sơn
Chu Khải Văn rất nhanh siết chặt tay, vò thư thành một cục, nước mắt nóng rực chảy xuôi xuống
2 phong thư, cho tới bây giờ cũng không hỏi mình có sống tốt hay không một câu
Gã đột nhiên cảm giác được nỗi niềm bi ai khổng lồ bao phủ lấy mình
Nửa giờ sau, Chu Khải Văn chật vật đứng lên, quay đầu nhìn thoáng qua tạp viện phía sau mình, khóe môi dùng sức muốn nặn ra một nụ cười, song cuối cùng lại còn khó coi hơn cả khóc
Rốt cuộc gã cái gì cũng không có..
~~~
Bắc Kinh
Sông đào bảo vệ thành
9 giờ tối
Ánh trăng trên trời dịu êm, m.ô.n.g lung đáng yêu, tựa như tấm lụa mỏng trùm lên trên người Chu Khải Văn
Bên cạnh sông đào bảo vệ thành, bông liễu bay lượn, gió thổi rì rào, cành liễu lay động, bông liễu ập vào mặt, cứ như tuyết rơi
Chu Khải Văn cầm bình rượu xái trong tay, nuốt ừng ực mấy hớp
- Bốp
Gã cầm bình rượu xái còn chút rượu trong tay đập mạnh vào mặt đất, phát ra một tiếng vỡ vụn giòn tan
"Đi c.h.ế.t đi bà mẹ xấu xa
Cút mẹ mày đi lão già lưu manh
Chúng mày cút mẹ hết đi
Gã mắng to vài tiếng
Sau đó, xoay người nhảy qua hàng rào bảo hộ, nhảy xuống sông đào bảo vệ thành lạnh như băng
Mặt nước tung lên vài đám bong bóng, rồi lại phẳng lặng như xưa, cứ như chưa từng xảy ra chuyện gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
~~~
Một tuần sau
Xác c.h.ế.t nổi lên, được kéo vào bờ bằng móc sắt
Ngâm nước đến sưng tấy, sắc mặt sưng vù dữ tợn, vô cùng khủng khiếp
Để ở bên bờ, không ai nhận lãnh
Chu Khải Văn ở Bắc Kinh, không quen biết ai, trước khi c.h.ế.t gã c.h.ế.t đã đốt rụi toàn bộ thư có liên quan với gia đình, vì vậy làm sao cũng tìm không ra người nhà
Sau đó đồn công an tới, tra xét qua, phát hiện người cuối cùng gặp là Giang Châu
Giang Châu được gọi đến, nhìn thấy cái xác nằm dưới đất, mí mắt của hắn giật giật, lại vẫn vô cảm
"Đây là ai, anh nhìn có quen không
Không cần nhìn mặt, chỉ cần nhìn áo quần, Giang Châu có thể nhận ra
ngay
"Chu Khải Văn
"Biết nhà hắn ở đâu không
"Không biết, tôi và cậu ta không quen
"Vậy được, nếu anh biết gì về tình hìn, nhớ đến đồn báo cáo là được
Giang Châu đáp ứng
Trầm mặc khoảng khắc, lúc này mới xoay người rời đi
Trước khi đi, hắn lại liếc nhìn cái xác của Chu Khải Văn
Gã nằm yên lặng, bông liễu thật dầy phủ khắp người, trắng nõn một mảng
Cứ như..
Tất cả cũng chưa từng xảy ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.