Có Không Giữ, Mất Đừng Hối Hận

Chương 342: Để cô ấy khóc xong thì đuổi đi





Mọi người ngay lập tức hiểu ra
Người thanh niên đột nhiên xuất hiện trước mặt kia, là ông chủ thực sự của xưởng may số ba
Tâm tư của Trịnh Ngọc Liên lập tức chuyển động
Sau khi tỉnh táo lại, cô đột nhiên quỳ rạp xuống đất, tay nắm chặt thành hình nắm đ.ấ.m rồi che n.g.ự.c bắt đầu khóc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Ô ô ô, số tôi khổ quá
Trong nhà chỉ dựa vào tôi để kiếm tiền nuôi gia đình
Đàn ông trong nhà thì không có khí khái, trong người có bệnh không làm được việc nặng
Trước kia xưởng trưởng Trần ở nhà máy số ba đối với tôi thật tốt, cực kỳ chiếu cố
Ô ô ô, ngày lễ ngày tết đều đến thăm hỏi chúng ta, đúng là một xưởng trưởng tuyệt vời
Còn giờ thì nhìn xem, những người già như chúng ta lại bị xa lánh
Đến quần của bản thân còn không được đi thay
Còn sắp bị sa thải nữa
Ô ô ô
Trời cao ơi
Tôi không muốn sống nữa
~~~
Trịnh Ngọc Liên - một người phụ nữ không có bản sự gì, chỉ có bản sự nhất lưu đó là đổi trắng thay đen, dậm chân đ.ấ.m ngực, khóc rống kêu trời
Mười phút sau
Cô khóc đến mức thở không ra hơi, tóc tai bù xù
Mọi người vây quanh cô, nhưng lúc này không dám khuyên can gì, chỉ có thể nghiêng đầu nhìn nhìn hai huynh đệ Giang Minh và Giang Châu
Dù sao thì họ cũng là chủ sở hữu của nhà máy
Giang Châu đút hai tay vào túi, chỉ lẳng lặng nhìn cô
Nhìn thấy Trịnh Ngọc Liên không còn khóc nữa, hắn liền lập tức nói: "Khóc xong rồi sao
Trịnh Ngọc Liên vội lau nước mắt trên mặt rồi nói: "Ông chủ, không phải tôi cố ý làm bừa, tôi là người cũ của xưởng may số ba
Tôi đã làm ở đây cả đời, cho dù tôi có phạm sai lầm thì anh vẫn phải cho tôi cơ hội sửa sai chứ
Sao anh lại trực tiếp đuổi việc tôi vậy
Cô lại tiếp tục nức nở, thực sự rất đau lòng
Thấy vậy, những người xung quanh tưởng rằng sự việc đã nguôi ngoai nên lập tức đến nói đỡ
"Đúng vậy, ông chủ Giang, Ngọc Liên đã làm việc trong nhà máy nhiều năm
Mọi người đều là nhân viên cũ, trong xưởng ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp mặt, cũng nên tha thứ cho cô ấy lần này
"Chúng tôi tốt xấu gì cũng đều là những người đầu tiên của xưởng may số ba
Không có công lao thì cũng có khổ lao
Ông chủ nhỏ Giang à, không phải tôi già rồi nên nói khó nghe, chứ chuyện nào mà đặt vào tay ông chủ Trần, ông ấy nhất định sẽ không đuổi việc Ngọc Liên
"
"Đúng, tôi cũng nghĩ..
"
Những tiếng lẩm bẩm bắt đầu vang lên
Trong cái phòng nhỏ, mấy người cứ ngươi một lời ta một câu, ngữ khí càng ngày càng khó nghe
Sắc mặt Giang Minh vừa đen lại vừa thối
Anh nắm chặt tay, cố gắng kiềm chế ý định chửi bới của mình rồi quay đầu nhìn Giang Châu nói: "Em trai, chúng ta đi trước được không
Giang Châu im lặng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thực ra
Hắn vẫn đang quan sát
Sau mười phút vừa nãy, trong đầu hắn đã hiểu rõ tình huống đại khái
Nghe thấy Giang Minh gọi, hắn liền cười cười duỗi tay ra, ra hiệu chờ một lát
"Nói hết chưa
Giọng Giang Châu có chút khàn khàn, thanh âm không nặng không nhẹ vang lên trong nhà gỗ khiến cho mấy công nhân kia lập tức im bặt
"Trịnh Ngọc Liên
Giang Châu nhìn Trịnh Ngọc Liên, gọi tên cô rồi nói rõ ràng từng chữ một: "Nếu cô khóc xong rồi thì thu dọn đồ đạc rời đi
Vẫn là câu nói kia, xưởng may số ba không nuôi mấy người làm biếng
"
Trịnh Ngọc Liên khẽ giật mình, cả kinh trừng lớn mắt nhìn về phía Giang Châu
Cái gì
Có chuyện gì vậy
Mình…mình, vẫn bị đuổi?
"Còn nữa, nếu mọi người thấy bất bình thay cho cô ấy, cảm thấy tôi làm vậy là quá phận thì mọi người có thể thu dọn đồ đạc rồi đi cùng với cô ấy
Tiền lương và phúc lợi của xưởng may số ba, cho dù là ở Phí Thành thì nói số hai không ai là số một
Giang Châu từ tốn nói tiếp: "Phúc lợi và tiền thưởng là để mọi người chăm chỉ làm việc, chứ không phải là để mọi người dùng mánh lới để lười biếng rồi đi khắp nơi nói lung tung
Giang Châu lúc này tuy tuổi vẫn còn trẻ, nhưng khí chất của hai kiếp đều được lắng đọng vào lời nói
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều im bặt
Ngược lại, Trịnh Ngọc Liên ngay lập tức phản ứng lại, hai mắt đỏ lên, bắt đầu ngồi dưới đất gào khóc
"Giết người
Giết người rồi
Ông chủ mới ăn h.i.ế.p công nhân cũ
Không còn thiên lý gì cả
Cô vừa khóc vừa hú lên, như một con lợn bị chọc tiết
Giang Châu không thèm nghe nữa mà quay đầu nhìn về phía Vũ Minh nói: "Thu dọn chỗ may của cô ta, bao giờ cô ta khóc xong thì đuổi đi
Vũ Minh gật đầu đồng ý
Giang Châu quay đầu nhìn Giang Minh, trên mặt lộ ra nụ cười: "Anh cả, đi thôi chứ nhỉ
Hai anh em rời đi
Đầu tiên, là đến đón Liễu Mộng Ly cùng Đoàn Đoàn Viên Viên
Từ xa Giang Minh đã nhìn thấy hai tiểu bảo bối thế mà đang ngủ trên cái giường làm bằng mấy cái ghế, sắc mặt anh liền trầm xuống, bước nhanh tới, quay đầu trừng mắt nhìn Giang Châu
"Biết thời tiết giờ ra sao không
Thế nào lại lớn gan như vậy
Sao lại để hai đứa nhỏ ngủ ở đây
Bị cảm lạnh thì phải làm sao bây giờ
Giang Châu: "..
"Anh à, em dùng chăn làm thảm rồi, không sao đâu
Hắn có chút bất đắc dĩ giải thích
Giang Minh cẩn thận bế Đoàn Đoàn lên, rồi lại dùng ánh mắt sắc như d.a.o lườm Giang Châu: "Còn không qua đây ôm Viên Viên
"Dùng chăn làm thảm sao
Đây là ở đâu chứ
Dùng chăn làm thảm thì có ích lợi gì chứ
Chưa từng nghe câu rét tháng ba bà già c.h.ế.t cóng sao
"
"Tự mình sờ đi
Hai đứa nhỏ mặc ít quần áo như vậy, gió lùa qua thể nào cũng bị lạnh bụng
"
Giang Châu bất đắc dĩ chỉ có thể ôm Viên Viên rồi quay đầu nhìn về phía vợ mình, nhún nhún vai
Mọi người đi thẳng đến tạp viện mới
Sân ở đây rất lớn
So với xưởng may Thanh Thanh trước kia thì lớn hơn không ít
Đây là một căn nhà riêng, ở giữa có sân rộng, một cây Quế Hoa Thụ mọc ở giữa, hai bên là toà nhà hai tầng
Giữa sân, có một cái nhà bếp đơn sơ được xây bằng gạch ống
Giờ đã gần trưa, khói bốc lên nghi ngút từ cái ống khói dài trên mái
Chị dâu Diêu Quyên đang nấu ăn
Cô là một phụ nữ nông thôn điển hình, chăm chỉ làm việc cả đời
Diêu Quyên đang cho dầu vào trong chảo lạnh, làm món thịt lợn xào ớt chuông, theo một tiếng soạt vang lên, hơi nước cùng mùi thơm theo khí nóng bay ra khỏi nồi
Tựa hồ là vì nghe thấy tiếng bước chân, thế nên Diêu Quyên liền lên tiếng:
"Anh về rồi à
Diêu Quyên lập tức nhanh tay xào thịt, khói cùng hơi dầu sặc vào khiến cho cô ho khan
"Xào sắp xong rồi
Anh mang bàn ăn ra đi, Hạo Minh cùng Đại Phi Tiểu Phi sắp trở về rồi
Giang Minh không trả lời
Không lý do nào khác ngoài việc…
Đoàn Đoàn vẫn còn đang ngủ trong lòng anh
Tiểu bảo bối vẫn còn đang ngủ ngon, nếu lên tiếng trả lời thì đứa nhỏ sẽ thức giấc
Diêu Quyên hô nửa ngày nhưng không thấy Giang Minh trả lời, cô lập tức tức giận cầm thìa bước ra ngoài: "Giang Minh?
Có chuyện gì thế
Về rồi mà gọi cả nửa ngày cũng không lên tiếng, làm sao mà.
Tuy nhiên lời nói vừa ra khỏi miệng lại bị cô nuốt trở lại
Nhìn thoáng qua cô đã thấy Liễu Mộng Ly
Liễu Mộng Ly cũng vội vàng chạy tới, túm lấy cánh tay của Diêu Quyên mà lắc lắc
"Chị dâu, em về rồi
Quan hệ giữa chị dâu em chồng tốt thì hai anh em cũng rất vui
Diêu Quyên cao hứng đến mức lập tức lau tay vào tạp dề rồi nói: "Ai nha
Ai nha
Trở về là tốt rồi
Trở về là tốt rồi
Nhìn thấy Đoàn Đoàn Viên Viên đang ngủ, cô lập tức hạ giọng nói nhỏ: "Mọi người vào nhà trước đi
Để chị đi nấu cơm
Cô nói xong lại nhìn về phía Giang Minh nói: "Anh cho đứa nhỏ ngủ trước đi, để em ra ngoài mua thêm chút đồ ăn, rồi nấu thêm chút cơm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giang Minh gật gật đầu coi như là câu trả lời
Rồi cùng Giang Châu ôm Đoàn Đoàn Viên Viên vào phòng ngủ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.