Có Không Giữ, Mất Đừng Hối Hận

Chương 364: Nhốt hai người trong phòng





Chỉ là trở ngại do lễ giáo trói buộc, không muốn liên lụy đến nhà mẹ đẻ, nên vẫn chưa ly hôn
Bây giờ Trần Mã Long xuất hiện, tuy đối phương khá là thô lỗ, nhưng anh ta là một doanh nhân thành đạt, hơn cô vài tuổi, toàn thân từ trên xuống dưới đều tản ra mị lực
Cô ấy cũng là phụ nữ
Còn chưa đến ba mươi tuổi, đương nhiên sẽ bị hấp dẫn
Nhưng mà, lúc này khi bình tĩnh nghĩ lại, cô cảm thấy thực sự là mình điên rồi
Đối phương còn độc thân, chỉ có một đứa con trai, hơn nữa còn là đại lão bản ở Quảng Châu, đẹp trai ngời ngời
Làm sao có thể coi trọng cô được
Nhưng mà..
Trong đầu Giang Thấm Mai giờ đang cực kỳ rối bời, giống như ở trong đầu có hai tên ác ma đang đánh nhau vậy
"Tùng tùng..
Tiếng đập cửa từ bên ngoài cắt ngang dòng suy nghĩ của Giang Thấm Mai
Cô vội vàng cất cái sườn xám trên tay đi, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cô nói cách qua một cánh cửa: "Ai vậy
"Là con, dì Giang, con là A Tinh
Là Trần A Tinh
Giọng của đứa nhỏ nghe có chút ủy khuất, còn mang theo tiếng khóc, Giang Thấm Mai nghe thấy vậy liền lập tức đứng lên, đi nhanh về phía cửa rồi mở cửa
"Có chuyện gì vậy
Giang Thấm Mai thấy Trần A Tinh đang nhìn cô rơm rớm nước mắt, nghẹn ngào nói: "Con vô tình làm bẩn quần áo của cha
Cha trở lên hung dữ với con, còn, còn…"
Trần A Tinh nói đến đây thì liền bật khóc
Giang Thấm Mai sững sờ, đầu "Ông" lên một tiếng, cau mày: "Có phải cha con lại đánh con không?
Để dì đi hỏi hắn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không nói những cái khác
Chỉ đối với Trần A Tinh, Giang Thấm Mai thực sự coi cậu như con đẻ của mình
Cô tức giận sải bước về phía phòng của Trần Mã Long
Lúc này, Trần Mã Long vừa mới tắm xong, mặc quần cộc trở về phòng, đang kêu Trần A Tinh đi lấy quần áo cho anh
Vừa nãy anh uống chút rượu, nên sắc mặt có chút hơi đỏ, giờ anh ngồi phịch xuống ghế, uể oải hô lên: "Tinh Tử
Tên trời đánh đâu rồi
Kêu ngươi đi cầm quần áo mà chạy đi đâu rồi
Vừa mới dứt lời, cánh cửa đang đóng đột ngột bị đẩy ra
Sau đó là giọng nói của Giang Thấm Mai: "Ông chủ Trần, có phải anh lại đánh A Tinh rồi không
A Ting còn nhỏ mà anh..
Nói được nửa câu, Giang Thấm Mai đột nhiên che mặt, thấp giọng kinh hô
"Anh, sao anh không mặc quần áo
Trần Mã Long giật nảy mình
Anh hoảng sợ tới mức vội vàng kéo lấy tấm ga giường rồi quấn bừa lên thân thể: "Anh, anh không biết
Không phải, anh vừa mới tắm xong
"Bang
Cánh cửa bỗng nhiên bị đóng sầm lại
Sau đó lại "Cạch" một tiếng, đó là tiếng ổ khóa bị khóa lại
Trần A Tinh hô vào bên trong qua những khe cửa
"Dì Giang, con đã thỏa thuận với Đại Phi Tiểu Phi
Hai người đã hứa trong tương lai con sẽ được gọi dì là mẹ của con, con cũng đã chia cha cho Đại Phi Tiểu Phi rồi
Trần A Tinh nói rồi dừng lại một chút, nhỏ giọng nói: "Cha, con rất thích dì Giang, con cũng muốn gọi dì Giang là mẹ
"
"Chú Giang nói sẽ dẫn mọi người đến nhà hàng quốc doanh ăn tối
Cha và dì Giang nói chuyện vui vẻ, không cho phép cho bắt nạt mẹ
Không thì con sẽ đánh cha đấy
Trần A Tinh nói xong liền bỏ chạy ra xa
Ngay sau đó thì chỉ nghe thấy một loạt thanh âm, Giang Châu kêu gọi cả đám người rời khỏi sân
Trong phòng trở lên yên tĩnh
Cả hai đều có chút bối rối
Trần Mã Long cuối cùng cũng có phản ứng, anh lập tức chạy tới lay cửa sổ rồi hô lớn ra bên ngoài: "Giang Châu
Giang Minh
Một đám c.h.ế.t bầm này
*** *** ***
Kêu gào nửa ngày mà trong sân cũng không có tiếng động nào, hiển nhiên là mọi người đã đi hết
Giang Thấm Mai cũng nhìn qua khe cửa, khuôn mặt dần dần đỏ lên, cô cúi đầu, lén lút liếc nhìn Trần Mã Long
Giữa hai người, có một sự bối rối mờ nhạt xen lẫn những cảm xúc khó tả đang bắt đầu tràn ngập
Trong một thời gian dài, ngôi nhà vẫn cứ thế mà im lặng
Giang Thấm Mai rốt cục cũng không thể nhịn được, mở miệng phá vỡ sự xấu hổ
"Kia… Tiểu đệ và anh cả có thể đã đi ra ngoài, lát nữa sẽ trở lại
Cô dừng lại một chút rồi nói: "A Tinh còn nhỏ, không hiểu chuyện, anh đừng giận nó
Trần Mã Long nghẹn lại
Điều này khá là kỳ quái
Trần A Tinh là con của anh, thế mà cô ấy lại đi cầu xin cho nó
Mà giọng điệu này..
Trần Mã Long liền có một sự cao hứng khó hiểu
Anh khoát khoát với Giang Thấm Mai rồi nói "Sao anh lại giận nó được
Mà em cũng để tâm mấy việc nó vừa nói, nó từ nhỏ đã không có mẹ, anh lại bận việc kinh doanh không chiếu cố tốt được cho nó
Nó nhìn người khác cũng có mẹ, nên thấy hâm mộ ghê gớm..
Trần Mã Long chợt nhớ tới cái dây chuyền mà anh đang đeo
"Tấm ảnh trong sợi dây chuyền này, là mẹ của A Tinh
Cô ấy mất ngay khi sinh ra A Tinh
Anh nợ cô ấy rất nhiều, sợ quên mất nên vẫn luôn giữ nó trong đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giang Thấm Mai thấy có chút chua xót trong lòng
Cô gật đầu, dựa vào cửa rồi ngồi xổm xuống
Trong nhà lâm vào sự yên tĩnh đến lạ thường
Cả người Trần Mã Long bị quấn trong chăn bông, nóng đến mức đầu đổ mồ hôi, không biết đã qua bao lâu, nhưng anh cũng không chịu đựng được nữa, lập tức nói: "Thấm Mai, em có thể tìm cho anh thứ gì để mặc không
Quấn kín quá, giờ nóng không chịu nổi
"
Giang Thấm Mai bị lời nói Trần Mã Long chọc cho cười thành tiếng
"Để em tìm giúp anh
Bên trong cái rương Trần Mã Long cũng không có bao nhiêu quần áo, chỉ có hai bộ, vốn tưởng rằng ở hai ngày là sẽ rời đi, không nghĩ tới lại ở lại đây lâu đến vậy
Giang Thấm Mai cầm ra một cái áo ba lỗ có chữ I, hỏi Trần Mã Long: "Cái này được không
"Có tốt hơn không, cái này đi
Giang Thấm Mai đưa quần áo cho Trần Mã Long
Khi nhìn thấy trên bộ n.g.ự.c cường tráng của anh có hai cái sẹo cắt chéo vào nhau khí tức mười phần dã man, cô liền đỏ mặt vội quay đầu đi
Trần Mã Long mặc cái áo ba lỗ vào
Ánh mắt anh vào không ngừng rơi vào trên người Giang Thấm Mai
Giang Thấm Mai thực sự rất là xinh đẹp
Tóc búi sau gáy, ngũ quan xinh đẹp thành thục, thuần thục như một trái đào đã chín, dáng người yểu điệu, đường cong lồi lõm
Nhất là giờ đang ở trong căn phòng oi bức này, trên trán và chóp mũi cô đều có một lớp mồ hôi mịn
Khuôn mặt cô đang đỏ hồng hồng, mặc một chiếc áo dài màu sóng nước, quần dài đen, chân đeo một đôi dép chữ T, nhìn cực kỳ vũ mị động lòng người
Bầu không khí đang ấm áp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bỗng nhiên không hiểu sao mà dần trở lên khô nóng
Trần Mã Long đột nhiên nhớ lại những gì Giang Châu đã nói với mình - "Anh thích chị hai của em"
Anh lẩm nhẩm nhấm nuốt từng chữ một
Lúc này ánh mắt Trần Mã Long nhìn về phía Giang Thấm Mai đột nhiên lại có chút thay đổi
Chẳng phải là chỉ cần một cái xoay người thôi sao
Bây giờ anh đã chắc chắn rằng mình thực sự có ý với Giang Thấm Mai, đã động tâm, thế thì tất cả những gì anh phải làm là chủ động theo đuổi
"Thấm Mai
Trần Mã Long mím môi, nhoẻn miệng cười nói: "Ngồi đây đi
Chúng ta tâm sự
Anh nói xong liền vỗ vỗ vào chỗ đầu giường
Lúc này Trần Mã Long đang mặc một cái quần cộc lớn cùng áo ba lỗ, cười cười nhìn Giang Thấm Mai
Trong mắt có chút khát vọng không thể nào che giấu
Giang Thấm Mai đã không còn là một cô gái ngây thơ như trước
Cô đã kết hôn một lần, ít nhiều gì thì cũng biết tâm tư của nam nhân
Sau khi đấu tranh tư tưởng một hồi, cuối cùng cô cũng nhu thuận đi qua, ngồi xuống bên cạnh Trần Mã Long
"Ông chủ Trần, anh gọi tôi..
"Sao lại xa cách như thế
Gọi anh Long là được rồi
Trần Mã Long xua xua tay ngắt lời cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.