Có Không Giữ, Mất Đừng Hối Hận

Chương 383: Bị theo dõi, phiền phức đến cửa





"Anh Phương
Ở bên cạnh, Cường Phi cũng ngồi xổm xuống với hai cái bánh bột ngô trong tay
Gã dừng lại một chút, sắc mặt có chút khó coi, do dự một lúc mới lên tiếng: "Đông Tử đánh nhau với người ta, bị người ta báo cảnh sát, phải bồi thường
Hiện đang chờ chúng ta trong sở cảnh sát
"
"Đánh nhau
Phương Vân Lương cuối cùng cũng quay đầu lại nhìn Cường Phi, cau mày nói: "Chuyện là sao
"
"Gặp phải đám người ở Tam Lý Truân, tranh chỗ đánh bi-a với nhau, sau đó là cãi vã rồi động thủ"
Cường Phi bổ sung: "Bàn bi-a bị đập bể tùm lum, cảnh sát đến nói rằng mỗi bên trả một nửa tiền bồi thường
"
"Đông tử không có tiền lên bị nhốt trong một ngày trong đấy, giờ nó đang đợi chúng ta đến đón
Phương Vân Lương nghẹn họng
"Con mẹ nó
Y chửi một câu, tiện chân di nát tàn thuốc trên mặt đất
"Đám khốn kiếp kia, lần trước còn chưa đánh đủ, giờ còn dám tranh giành chỗ với chúng ta
Đã đến lúc dãn gân dãn cốt rồi
Dám động vào người của lão tử
*** *** ***
Phương Vân Lương nói rồi lại nhìn về phía Cường Phi: "Bao nhiêu tiền
Cường Phi nói: "Còn thiếu 300 tệ"
"Nhiều như vậy
Cái tên khốn kiếp này
Quả là hắc
Tuy nhiên mấy người ở trong đồn cảnh sát kia cũng không là người nhắm vào hắn, Phương Vân Lương mặc dù rất tức giận, nhưng y cũng không có cách nào nói không
Huống chi Đông Tử từ nhỏ đến lớn vẫn luôn đi theo gã, có thể được coi là cánh tay phải của gã bây giờ
Phương Vân Lương nói: "Vào tủ xem có bao nhiêu tiền
Đừng lo lắng chuyện khác, cứ kéo người ra trước đã
Cường Phi nghe vậy liền lập tức đứng dậy, đi đến quầy, mở ngăn kéo, lấy hết tiền bên trong ra
Sau khi kiểm lại một chút, gã liền quay lại nói với Phương Vân Lương: "Anh Phương
Vẫn thiếu năm mươi tệ
"Con mẹ nó
Phương Vân Liên tức giận đứng lên, móc hết túi quần túi áo ra, cuối cùng gom hết lại
"Đây là đáy hòm của Lão Tử rồi đấy, cầm lấy đi
Mang người ra ngoài
Cường Phi biết Phương Vân Lương trong khoảng thời gian này tâm tình không tốt, hiện tại cũng không dám đụng vào nỗi đau của y
nên cầm tiền rồi vội vã đến đồn cảnh sát
~~~
"Tiền đã giao xong rồi thì mang người về đi, nếu có lần sau nữa, sẽ không dễ dãi như thế đâu
Đồng chí công an đuổi người ra khỏi cửa, rồi lập tức quay vào
Đông Tử cởi trần, áo thì khoác lên vai, vành mắt thâm tím, khóe miệng còn dính chút máu
Cường Phi nói: "Đông Tử, lần này lão đại của chúng ta đã rút hết đáy hòm ra rồi
Lão đại bảo rằng dạo này đừng có mà gây rắc rối nữa
Nếu mà tiền không kiếm được thì không có đồng nào mà trả nữa đâu, dạo này ổn định lại một chút đi
Đông Tử sững sờ
"Sao vậy
Cửa hàng điện khí xảy ra chuyện sao
Đông Tử là người hung hãn dũng mãnh, về cơ bản đều là ra ngoài đánh nhau, thậm chí còn chả rõ về việc kinh doanh
Ngay sau đó Cường Phi kể lại mọi việc một lần
Sắc mặt Đồng Tử đột nhiên tối sầm lại
Đám người Tam Lý Truân kia vừa đúng lúc lại được thả ra ngoài, hò hét ầm ĩ khiến hắn càng thêm cáu kỉnh
"Là ta có lỗi với anh Phương
Đông Tử sút vào một cục đá ven đường, đôi mắt lộ ra hung quang: "Con mẹ nó, dám đoạt việc làm ăn của chúng ta
Cường Phi cũng không có ngăn cản
Thực ra trong khoảng thời gian này, Phương Vân Lương vẫn chưa làm ra động tác gì, điều này làm cho Cường Phi luôn cảm thấy buồn bực, cơ mà lại không dám hỏi thế nên cũng chỉ đành nhịn nhục
Giờ Đông Tử bảo là sẽ giải quyết, Cường Phi hiển nhiên rất là vui
~~~
Buổi tối, năm giờ
Cửa hàng thiết bị điện Liễu Giang mở cửa đến 8:30 tối
Hôm nay đến lượt Diệp Mẫn Kiệt trực ban, mà chuyện này cũng là do Giang Châu đặc biệt sắp xếp
Trực ban ngoài giờ là có được thêm tiền tăng ca
Giang Châu biết anh có lòng tự trọng rất cao, nếu đưa tiền nhất định anh sẽ không nhận, nên thu xếp cho anh đi làm thêm một chút rồi trả thêm tiền làm thêm giờ cho anh
"Chốc nữa tôi sẽ mang cơm tới cho anh, vất vả cho anh rồi
Giang Châu tạm biệt Diệp Mẫn Kiệt, sau đó bước ra khỏi cửa hàng thiết bị điện, băng qua đường đi về phía đại học Bắc Kinh
Hắn không phát hiện ra rằng có vài người ngồi xổm bên lề đường ngoài cửa hàng điện đang chăm chú nhìn hắn
Nhìn thấy Giang Châu đi ra, tất cả đều đứng lên đi theo phía sau hắn
Tổng cộng có bốn người
Chính là Đông Tử cùng mấy tên tiểu đệ gã gọi tới
"Anh Đông, đây có phải là chủ cửa hàng điện gia dụng Liễu Giang không
Trông hắn trẻ quá vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đây là tin tức Cường Phi đưa tới
Trong khoảng thời gian này, về cơ bản họ vẫn đang điều tra Cửa hàng điện khí Liễu Giang, cơ mà vẫn chưa thể tìm ra ông chủ thực sự của cửa hàng này là ai
Miệng ngậm điếu thuốc, một tay cầm túi, Đông Tử uể oải đi theo Giang Châu
"Tất nhiên là phải trẻ, nếu không thì lấy đâu ra dũng khí để đoạt mối làm ăn với bọn tao
Đông Tử lạnh lùng nói: "Cũng không nhìn xem, ai là chủ ở cái mảnh đất Tây Đan này
Sinh ý của lão đại bị hắn cướp đoạt, thì anh em chúng ta phải xin hắn ít máu, cho hắn biết ai mới là chủ ở đây
Nghe thấy Đông Tử nói vậy, ba người kia cũng không hỏi nữa
Bốn người đi theo Giang Châu khắp con phố, sau khi rời khỏi Tây Đan, cuối cùng cũng đến được một nơi tương đối hẻo lánh
Trong ngõ hẻm
Sau một khúc quanh, bốn người đột nhiên ngừng lại
Bởi vì ở trước mặt con hẻm đó, Giang Châu đang mỉm cười khoanh tay trước n.g.ự.c nhìn bọn họ
"Theo tao suốt cả chặng đường rồi, có chuyện gì cầm gặp sao
Kiếp trước Giang Châu làm ăn, cũng có không ít người lúc nào cũng nhìn chằm chằm vào hắn
Đặc biệt là trong những năm 80 và 90, thời gian này đầy sự việc chấn động kèm theo các loại thế lực ngư long hỗn tạp, đặc biệt là ở Bắc Kinh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Các thế lực từ lớn đến nhỏ đều vì tranh giành quyền lực mà liều mạng, động một chút là vung nắm đ.ấ.m lên với nhau, toàn là những thành phần ngưu bức cùng chán sống
Bằng không thì làm sao có câu cường long không áp địa đầu xà
Nhìn thấy Giang Châu bình tĩnh như vậy, Đồng Tử lại cảm thấy có vài phần bội phục
Gã mím môi, huýt sáo một cái rồi cười nói: "Quả là nhân vật không tầm thường
Chỉ tiếc là không nhìn được xa, chọc vào người không nên chọc, đoạt sinh ý của người không nên đoạt
Giang Châu híp mắt lại
Trong đầu lập tức hiểu ra mọi việc
Ách
Cảm xúc là kẻ thù trong kinh doanh
"Để tao đoán xem nhé
Giang Châu kéo dài giọng điệu, nhìn chằm chằm vào mấy người trước mặt, rồi nói: "Bọn mày đến từ cửa hàng điện khí Phương Ca đúng không
Phương Vân Lương
Kiếp trước Giang Châu đã từng nghe nói qua
Bối cảnh đủ mạnh, ba đời đều theo quốc gia, ban đầu gia đình định đưa y đi lính, cơ mà không hiểu sao lại không đi được, thế nên liền chọn cho y cách hảo hảo đọc sách
Bất quá, vị thiếu gia này lại không muốn vậy
Khi bước vào tuổi thiếu niên, y bắt đầu lăn lộn trong khắp hang cùng ngõ hẻm
Trẻ trung, cường tráng, từ nhỏ đã được rèn luyện theo mô hình quân đội, tính cách quyết liệt, không ngại gian khổ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hơn nữa còn giảng nghĩa khí hơn bất kỳ ai khác
Không quan tâm quan hệ xa hay gần, chỉ cần anh em gọi đến nhờ giúp đỡ, y sẽ xách d.a.o ra trận
Từng là một thời kiêu hùng của Bắc Kinh, trong khắp hang cùng ngõ hẻm lưu lại không ít truyền thuyết
Sau này Phùng Tiểu Cương làm bộ phim "Lão Pháo Nhi", cũng là dựa trên những truyền thuyết này
Kiếp trước Giang Châu cũng chưa từng gặp qua Phương Vân Lương, nhưng cũng được nghe kể rằng người này có chút dữ tợn, nhưng cũng lại là người tốt
Trọng yếu nhất là bối cảnh sau lưng người này đủ mạnh, nếu thật sự xung đột với nhau thì Phương Vân Lương cũng sẽ không thiệt thòi
"Biết mà còn dám đoạt mối làm ăn
Mày cũng được đấy
Đông Tử không ngờ Giang Châu lại đoán ra ngay
"Hôm nay tao phải xin mày ít thịt, ngón tay hay là ngón chân, tự mày chọn đi
Gã đột nhiên lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào Giang Châu rồi gằn từng chữ: "Chọn đi, để chút m.á.u ở lại đây hoặc cút khỏi Tây Đan
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.