Có Không Giữ, Mất Đừng Hối Hận

Chương 388: Xúi giục





Phương Vân Lương khịt mũi nói: "Anh họ ngươi bảo khôn khéo thì đúng là khôn khéo thật, nhưng mà đích xác hắn cũng là người nuôi sống đám huynh đệ của ta
Ngươi định bảo ta đi đối phó hắn sao
Đừng nghĩ về điều đó nữa
Sống trong giang hồ cũng chỉ bởi vì chữ nghĩa khí mà thôi
Kệ cho ngươi nói đến thiên hoa loạn truỵ như thế nào đi nữa thì ta cũng sẽ không đồng ý đâu"
Giang Châu cũng không có chút kinh ngạc nào
Trên thực tế, dựa theo tính khí của Phương Vân Lương, gã ta mà lập tức đổi phe mới khiến Giang Châu ngạc nhiên
"Thế thì… tôi chỉ nói một ý thôi
Giang Châu nói thêm: "Còn việc còn lại, tự anh quyết định
Cường Phi đang cầm thư thông cảm đứng bên cạnh, vốn còn muốn nhắc nhở đại ca của mình không nên nghe lời người kia nói
Giang Châu quả thực là một tên có cái bụng đầy tâm địa gian giảo, có thể đem người c.h.ế.t nói thành kẻ sống
Nhưng nghe Giang Châu nói đến đấy, Cường Phi cũng không nén nổi tò mò
Ngay lập tức thò đầu vào nghe ngóng
Phương Vân Lương không lên tiếng, chỉ ra hiệu cho Giang Châu tiếp tục nói
Giang Châu chậm rãi nói: "Phía sau anh có người chống lưng, nhất định phải biết rõ hơn tôi, phía trên đã lệnh xuống rồi
Giang Châu kéo dài giọng điệu, nhìn thẳng vào mắt Phương Vân Lương
Nói bằng khẩu hình: "Nghiêm trị
Công cuộc nghiêm trị bắt đầu từ năm 83 rồi kéo dài ra mấy năm sau đó khiến người dân cả nước hoang mang
Chỉ cần bị kết tội côn đồ rồi phạm tội nghiêm trọng thì có thể bị kéo thẳng ra pháp trường
Công cuộc này sẽ bắt đầu từ mấy tháng đầu hè, tuy chưa ra văn bản quy định rõ ràng, nhưng trong quá trình chuẩn bị sẽ luôn có vài lời phong thanh được lộ ra
Hơn nữa đây lại là Kinh Đô
Là nơi gần chính phủ nhất, nhất là Phương Vân Lương, từ nhỏ gã đã sống trong đại viện, trong nhà cũng không ít người làm quan to ở trên
Biết trước phong thanh chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả
Quả nhiên
Khi Giang Chu nhắc đến hai chữ này, sắc mặt Phương Vân Lương đột nhiên trở nên xấu đi thấy rõ
Cường Phi lại có vẻ tò mò, thò đầu ra, nghiêng người, nhìn hai người họ với vẻ mặt khó hiểu: "" Nghiêm trị là cái thể loại gì
Sao không ai nói cho tôi biết vậy
Phương Vân Lương lần này không còn hung hắn nữa, chỉ nói: "Ngồi xuống đi
Tối nay về sẽ nói với cậu sau
Cường Phi cố nén hiếu kỳ ngồi xuống
Phương Vân Lương nói: "Ngươi đã nói ra chuyện này, thì cũng có biện pháp giải quyết đúng không
Đối tượng nghiêm trị đầu tiên chính là mấy tên lưu manh đầu đường xó chợ
Trong khoảng thời gian này người nhà đã nhiều lần tìm đến Phương Vân Lương, nói rằng người trong nhà đã an bài một chỗ thật tốt cho gã sống rồi, gã nên tìm mấy việc đứng đắn mà làm
Đừng giao du với mấy người du thủ du thực kia nữa
Tranh thủ lúc cuộc nghiêm trị còn chưa bắt đầu thì nên cắt đứt liên lạc với mấy cái thể loại huynh đệ kia đi, bằng không thì đến lúc ấy gã chính là kẻ cầm đầu, nhất định sẽ không thoát khỏi liên quan
Phương Vân Lương không muốn như vậy
Đều là huynh đệ do chính mình đưa về, giờ nếu mà một mình rời đi thì gã làm sao mà bằng lòng được
Không thể buông tay cũng không thể buông bỏ
Gã vẫn luôn lo lắng về điều này suốt thời gian qua, thậm chí còn nghĩ đến việc rời khỏi Bắc Kinh cùng với các huynh đệ của mình
Bây giờ Giang Châu nhắc tới chuyện này, gã lập tức càng thêm cáu kỉnh
Giang Châu cười cười rồi nói: "Mục tiêu của cuộc nghiêm trị lần này là mấy tên tiểu đệ con con, cái tội danh dễ bị gán cho nhất là tội lưu manh, những kẻ không có công ăn việc làm chính là những kẻ dễ bị để mắt đến nhất
Muốn giảm bớt độ nguy hiểm, muốn không bị để mắt tới, cách tốt nhất chỉ có một
"
Giang Châu nói xong liền kéo dài giọng, Cường Phi không nhịn được nữa liền thúc giục:
"Đừng câu giờ nữa, nói nhanh lên
"
"Kiếm tiền
"
Giang Châu nói một cách rất súc tích
"Thời đại này, người người an cư lạc nghiệp, cầu mong khá giả, cần cù chăm chỉ làm việc vì mục đích gì
Chính là để lấp đầy bụng
Anh cũng biết rõ hơn tôi, dưới trướng của anh có bao nhiêu người ăn không đủ no lên mới đi làm lưu manh đúng không
Giang Châu nhìn chằm chằm vào Phương Vân Lương nói: "Nếu như thật sự có thể kiếm tiền, có cơm đủ ăn, có vợ con đợi ở nhà, về nhà lại còn được vui đùa với lũ trẻ trong chăn ấm đệm êm, thế thì ai lại còn nguyện ý ra ngoài làm lưu manh chứ
"
Hắn nói rồi lại quay ra nhìn chằm chằm vào Cường Phi: "Cậu có nguyện ý không
Khi mà cậu đi trên đường, người ta lại nhìn cậu bằng ánh mắt khác, cha mẹ trong nhà đều không chào đón cậu, trong mấy người anh chị em thì cậu là người không có tiền đồ nhất
Nhưng nếu cậu kiếm được tiền, mọi thứ sẽ khác đi rất nhiều
Cường Phi cùng Phương Vân Lương đều trở lên im lặng
Giang Châu nói một câu trúng vào ngay tim đen của hai người
Có ai mà không muốn thế cơ chứ
Kiếm được tiền, có công ăn việc làm ổn định, vợ con chờ ở nhà, bố mẹ tự hào thì ai mà nguyện ý ra đường đánh nhau
Mua một cái bánh thôi mà chủ quán cũng sợ mình không có tiền trả, ánh mắt nhìn mình cũng có chút dị nghị
Cường Phi nhớ đến cha mẹ của mình, vừa thấy cậu trở về thì liền lải nhải, căn bản là không cho cậu thấy một chút gì gọi là hài lòng cả
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong lòng cậu cũng cảm thấy cực kỳ khó chịu
Phương Vân Lương trầm ngâm một lát, cuối cùng cũng nghiêm mặt lại
"Ngươi nói thì dễ, nhưng những người như chúng ta thì kiếm tiền kiểu gì
Gã nói rồi cười cười tự giễu: "Còn khó hơn so với làm hoàng đế
Kiếm được số tiền nhỏ thì chướng mắt, còn tiền lớn thì kiếm không được, cái vấn đề này cũng quả là nan giải
Giang Châu sao có thể không hiểu chuyện này
Đạo lý đơn giản này ai cũng hiểu, nhưng muốn giải được hơn nữa còn phải giải cho đẹp thì lại là chuyện khác
"Bắc Kinh lớn như vậy, nếu muốn kiếm tiền nhanh thì có rất nhiều cách kiếm
Giang Châu nói: "Hơn nữa còn có một cách ở ngay trước mặt mọi người
Phương Vân Lương ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt rực lửa: "Cách gì
"
"Kinh doanh
Giang Châu nói tiếp: "Hùn vốn với Giang Minh Phàm, cũng không kiếm được bao nhiêu tiền đúng không
Dựa theo tính khí của Giang Minh Phàm, ước chừng cũng chỉ cho người khác uống chút cháo loãng mà thôi.
Quả nhiên, Phương Vân Lương lại trở lên trầm mặc
Giang Châu cười nói: "Anh có biết giá của đồ điện trong cửa hàng là bao nhiêu không
Lợi nhuận lớn đến bao nhiêu
Chi phí vận chuyển là bao nhiêu
Chi phí tiếp thị là bao nhiêu
Có thể tìm người nào nhập hàng để rẻ hơn không
Bị Giang Châu hỏi liên tục mấy câu làm Phương Vân Lương trở lên mơ mơ hồ hồ
Sắc mặt trở lên cực kỳ khó coi
Nửa ngày sau, gã mới nghẹn ngào thốt ra một câu: "Mấy cái đồ chơi kia phiền muốn chết, ai mà muốn tìm hiểu chứ
Giang Châu nghiêm túc nói: "Anh thực tình đối xử chân thành với người ta, chưa chắc người ta đã cảm động, hơn nữa còn cắn trả anh một cái ấy
Tôi đã tính qua cho anh rồi
Trước đó công việc kinh doanh từ cửa hàng thiết bị điện của anh rất tốt
Không kể những cái khác, chỉ riêng lợi nhuận ròng thôi thì ít nhất cũng phải 20.000 tệ một tháng
"Hả?
Cường Phi cả kinh trừng lớn mắt: "20.000 tệ
Thật hay giả đây
Chỉ có một cửa hàng điện khí mà lợi nhuận lớn như vậy sao
"
Cậu lại nhìn về phía Phương Vân Lương lớn tiếng nói: "Cái thứ khốn kiếp kia, mỗi tháng chỉ cho chúng ta 5.000 đồng, đã thế còn nói rằng vì chúng ta nhiều người lên được chia phần hơn
Được lắm, ăn bớt nguyên một nửa tiền
"
Mặt Phương Vân Lương đen như đáy nồi
Gã nhìn chằm chằm vào Giang Châu: "Ngươi nói thật
Giang Châu nói: "Làm sao tôi có thể lừa gạt anh được
Nếu như không tin, lát nữa sẽ có người đến cửa hàng của tôi kiểm tra các khoản, lãi rõ ràng
Nếu không tin nữa thì anh có thể đi cửa hàng khác hỏi một chút
Chẳng lẽ tôi có thể thông đồng trước được với cả những cửa hàng khác để lừa anh sao
Phương Vân Lương nhìn giọng điệu mười phần tự tin của Giang Châu
Biết ngay chuyện này đến tám chín phần mười là sự thật
Gã bực tức nhưng không biết phát tiết chỗ nào
Trước n.g.ự.c đột nhiên như bị ai đó đ.ấ.m cho một cái
Chỉ là bây giờ vẫn chưa xác minh được, không thể nói cho Giang Châu biết tất cả
"Vậy giải pháp mà ngươi nói là gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chẳng lẽ ngươi lại đề nghị với ta hợp tác để mở một cửa hàng nữa ư
Để ta nhảy xuống một cái hố khác sao
Gã rốt cục cũng nhịn không được nữa, chửi một câu
"Con mẹ nó, mấy tên đọc sách não to không có một tên nào tốt cả
Giang Châu: "…"
Nói như vậy thì mình giờ là cái gì
"Không phải hợp tác mở cửa hàng
Giang Châu lắc đầu nói tiếp: "Các ngươi không thích hợp với công việc làm trong cửa hàng."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.