Có Không Giữ, Mất Đừng Hối Hận

Chương 425: Giáo viên tự do?





"Không sao đâu
Giang Minh thẳng người lên một chút, trầm giọng nói: "Lần sau gặp phải chuyện như thế này, đừng gánh vác một mình, nghe không
Diêu Quyên gật gật đầu
Hai tay Giang Minh cứng đờ, anh bắt chước Giang Châu cẩn thận vuốt mớ tóc mai của Diêu Quyên ra sau tai
Động tác của anh rất vụng về nhưng lại cực kỳ cẩn thận
Nhưng là phần chân tình trong hành động kia lại cực kỳ nặng
Diêu Quyên cũng hiểu, thế nên cô lại càng che miệng khóc dữ dội hơn
Lần này Giang Minh thành thạo hơn một chút mà ôm cô vào lòng, hai người tựa vào cây cột trước cửa, anh vỗ vỗ nhẹ vào lưng cô
May mắn
May mắn không có việc gì
Trái tim trong lồng n.g.ự.c Giang Minh rốt cục cũng trở lại chỗ cũ
~~~
Ngày hôm đó
Giang Châu dậy thật sớm, rồi đi thẳng đến rừng cây nhỏ trước ký túc xá giáo viên
Không lâu sau, Lý Minh Quý cũng đến
Khi nhìn thấy trên tay Giang Châu là một xấp bản thảo dày cộp, ông lập tức nở một nụ cười vui vẻ
"Có rãnh rỗi không
Thầy muốn gặp cậu
Giang Châu nghe vậy liền sửng sốt
"Hiệu trưởng Chu muốn gặp
Lần trước Chu Phái Nguyên đã gọi hắn đến một lần, không đến thì thôi mà một khi đã đến là mang theo một chồng bản thảo trở về, kèm theo cả thần sắc rất ngưng trọng nữa
Trong lòng Giang Châu biết đống tài liệu lần này hẳn là rất quan trọng
Vì vậy nên khoảng thời gian khi trở về Phí Thành hắn cũng đã mang theo chồng bản thảo này về cùng, dành chút thời gian vào buổi tối để dịch, đã thế còn phải tra rất nhiều từ điển quả là bận rộn một hồi
Bây giờ biết Chu Phái Nguyên muốn gặp hắn, Giang Châu quả là rất kinh ngạc
Hắn gật gật đầu: "Được, để vãn bối đi với thầy
Ngay sau đó Lý Minh Quý đưa Giang Châu đi xuyên qua khu rừng đến nhà Chu Phái Nguyên
Trong ngôi nhà có một lão giả với mái đầu bạc trắng đang ngồi trên ghế Thái sư, trong tay đang cầm máy tính casio tính toán gì đó
Thấy Giang Châu đi vào, ông lập tức mỉm cười đặt máy tính xuống rồi chỉ vào chiếc ghế đối diện, nói: "Ngồi đi, chúng ta nói chuyện chút
Giang Châu ngồi xuống, sau khi chào hỏi liền nói: "Hiệu trưởng Chu, tìm vãn bối có chuyện gì vậy
Bản dịch có vấn đề gì sao
"
Trăm dày tất có sơ
Hắn sợ rằng nếu mình dịch sai phần nào đó thì sẽ khá là phiền phức
Dù sao thì dính đến mấy loại ngành học như là vật lý thì phải cực kỳ nghiêm cẩn, Giang Châu tự nhận rằng mình vẫn chưa đủ
Chu Phái Nguyên nghe vậy thì cười cười lắc đầu
"Không phải, Giang tiểu hữu, bản dịch của cậu rất tốt
Tôi đã xem qua từng tờ trong bản thảo rồi, dịch rất tốt, dữ liệu cũng phù hợp với mong đợi của chúng tôi
Chu Phái Nguyên nói: "Quả thực là mười phần cảm tạ cậu về phần dịch này
Giang Châu nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm
"Lần này tìm gặp cậu là có hai việc
Chu Phái Nguyên trầm ngâm một lát rồi mới nói: "Việc đầu là tôi muốn hỏi là cậu có dự định gì cho tương lai không
Dự định
Giang Châu nghe vậy thì hai mắt hơi sáng lên
Trên thực tế, trong khoảng thời gian này hắn cũng đã suy nghĩ về nó
Dù sao thì với cái lượng tri thức nửa vời của hắn đúng là có thể vào đại học, nhưng với trường đại học cao cấp nhất nước như Đại học Bắc Kinh thì vẫn là khó như lên trời
Huống hồ tâm tư của hắn cũng không đặt tại nơi đây
Bây giờ
Cơ hội đang ở trước mắt
Hắn cười cười, nói: "Ban đầu, vãn bối định thi vào Đại học Bắc Kinh cùng với vợ
Nhưng phải thừa nhận rằng khả năng của vãn bối là có hạn, thế nên vãn bối dự định lui một chút để cầu việc khác, tạm thời chỉ cần vào trường đại học khác ở Bắc Kinh là được, gần vợ của vãn bối một chút thì càng tốt
"
Giang Châu nói xong thì nhún nhún vai nở nụ cười
Chu Phái Nguyên cũng không ngốc
Liếc một chút là biết hắn muốn nói gì
"Cậu nha
Cậu còn trẻ mà lại như nhân tinh vậy
Chu Phái Nguyên vừa cười vừa mắng
Giang Châu nghe vậy liền bình tĩnh nhìn Chu Phái Nguyên, nói: "Cho nên vãn bối mới đang đứng đây để nhờ ngài hỗ trợ
Vốn dĩ muốn dịch bản thảo giúp tiền bối vài lần nữa rồi mới đề cập đến việc này, nhưng không ngờ Hiệu trưởng Chu lại nhìn ra ý định của vãn bối sớm như vậy, thế nên vãn bối cũng không muốn quanh co nữa
Giang Châu nói thẳng
"Thực ra, vãn bối chỉ muốn một cái danh ngạch, có thể cùng vào trường với vợ là được
Đến lúc đó, những hoạt động như là quyên tiền cho trường học, sửa chữa nâng cấp các trang thiết bị, vãn bối sẽ tận hết khả năng để giúp đỡ
Nói chuyện với một người thẳng thắn thì cũng phải cực kỳ thẳng thắn
Giang Châu hiểu rõ việc này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Quả nhiên, sau khi nói xong mấy câu này, không chỉ Chu Phái Nguyên mà ngay cả Lý Minh Quý cũng lộ ra thần sắc tán thưởng
Ở thời đại này, việc quyên tiền cho trường để đổi lấy danh ngạch rất là phổ biến
Nhưng mà có thể nói thẳng đến như vậy, thì đến họ cũng phải thán phục
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chu Phái Nguyên cười ha ha, không nhịn được mà vươn tay vỗ vỗ vào mu bàn tay Giang Châu
"Tốt
Tốt
Quả là hậu sinh khả úy, Giang tiểu hữu, đúng là tôi không nhìn nhầm cậu
Chu Phái Nguyên dừng lại một chút, sau đó liền nói tiếp: "Những gì cậu nói thế mà lại trùng khớp với những gì tôi muốn nói
Việc vẫn luôn để cậu giúp phiên dịch tiếng Anh thì quả thực làm tôi thấy có chút xấu hổ
Về phương diện tiếng Anh, cậu là một người có tài
Tôi có một tư tâm rằng muốn tận dụng mọi thứ tốt nhất để đóng góp một phần nhỏ vào sự phát triển ngoại ngữ của đất nước chúng ta"
Chu Phái Nguyên rồi đưa ánh mắt kiên định nhìn Giang Châu, một lúc lâu sau ông mới nói từng chữ, từng chữ một: "Nếu cậu chỉ muốn vào đại học Bắc Kinh, vậy thì cũng không cần bắt buộc vào với tư cách học sinh
Giang Châu nghe vậy liên sửng sốt
Hắn đã mơ hồ đoán được tâm tư của Chu Phái Nguyên
Ngay sau đó Chu Phái Nguyên nói một câu mà hắn nghe rồi vẫn không dám tin: "Nếu không thì thế này đi, cậu có thể làm một giáo viên tự do của trường được không
Giáo viên
Suýt chút nữa thì Giang Châu sặc nước miếng của chính mình
Trên thực tế, hắn cũng thật sự không ngờ Chu Phái Nguyên lại nảy ra ý tưởng này
Thế nên giờ hắn có chút trầm mặc
Làm giáo viên phải chịu rất nhiều hạn chế, trên thực tế hắn đi học là để mở rộng mối quan hệ làm ăn, nếu là giáo viên thì phải đi làm hàng ngày, tuyệt nhiên không thể tự do tự tại chạy đi khắp nơi được nữa
Thế nên Giang Châu lập tức muốn từ chối
Thế cơ mà Chu Phái Nguyên dường như đang cố ý trêu chọc hắn, ông tiếp tục chậm rãi lên tiếng
"Tôi nói là giáo viên tự do, có nghĩa là cực kỳ tự do, nói trắng ra là cho cậu một cái thân phận hợp pháp mà thôi
Chu Phái Nguyên chỉ vào chồng bản thảo rồi nói: "Nếu cấp trên kiểm tra, thì cậu còn có chút danh phận để mà nói, nếu không thì sẽ rất phiền phức
Nghe rất là hợp lý
Một chồng bản thảo bí mật mà để một người dân bình thường dịch, nếu mà để lộ ra thì sẽ ảnh hưởng rất lớn đến mặt mũi
Đặc biệt là ở trong thời đại đầy danh vọng này
"Thế việc lên lớp thì sao
Giang Châu hỏi: "Vẫn bối cũng không rảnh rỗi lắm, vãn bối đang kinh doanh, tiền bối cũng biết mà
Ngay sau đó Chu Phái Nguyên quay đầu nhìn về Lý Minh Quý rồi nở nụ cười: "Danh quý, nhìn tên tiểu tử này mà xem
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ta đã nói là cậu ta sẽ nó thẳng tuột ra
Thế mà trò còn không tin
Lý Minh Quý cũng bất lực thở dài: "Đúng vậy
Cậu ta đúng là người thẳng thắn
Quả là bộ phục
"
Giang Châu: "..
"
Hóa ra hai vị tiền bối trước mặt kia còn mang cả hắn ra để đánh cuộc
Chu Phái Nguyên thắng cuộc thế nên hiển nhiên tâm tình rất tốt, nhún nhún vai, nói: "Nhận được tư cách này thì chỉ cần đến lúc khai giảng báo cáo một cái là được
Dù sao thì cậu cũng không thiếu tiền, mỗi tháng phải lên lớp hai lần, mỗi lần được 3 tệ, thế nào
"
Việc lên lớp thì cũng chỉ để đối phó với quy trình, phù hợp với tư cách mà thôi
Chứ việc này nào có ai để ý chứ
Hiển nhiên là Giang Châu đã bắt đầu động tâm
Trong đầu hắn đang tính toán một hồi, rồi thấy rằng dù có thi đậu nhưng sau đó hắn cũng phải đối mặt với rất nhiều khóa học khác nhau, thời gian lúc ấy cũng sẽ không được rảnh rỗi như là với cái danh phận "giáo viên tự do" mà Chu Phái Nguyên đề cập
Một lát sau Giang Châu liền nở nụ cười với Chu Phái Nguyên: "Thành giao
Có được chuyện này thì phải đa tạ Chu hiệu trưởng rồi
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.