Có Không Giữ, Mất Đừng Hối Hận

Chương 452: Cảm ơn mẹ





"Vị bạn học này
Giang Châu bỗng nghiêm mặt, mở miệng mang theo giọng điệu nghiêm túc
Nhưng lại làm cho Liễu Mộng Ly vừa nghe đã cảm thấy vừa ngứa ngáy lại có một loại cảm giác hồi hộp không rõ
"Tối hôm nay, thầy..
sẽ dạy học cho em
Hắn nói, bồng Liễu Mộng Ly, ôm hôn đến tận trên giường
Đây là một đêm dài dằng dặc lại đầy sắc tình
Đối với Giang Châu bận rộn suốt cả tháng, đây chính là một lần gắn kết tình cảm cực kỳ sâu sắc
~~~
Hai ngày sau, đoàn người cuối cùng đã về tới thôn Lý Thất trước Tết Đoan Ngọ một ngày
Vừa đi vào làng liền thấy đường đã được mở rộng, âm thanh động cơ ùng ùng từ bùn truyền đến từ cuối đường, mấy người nhanh chóng đi lên vỉa hè, trong chốc lát liền nhìn thấy một chiếc Đại Đông Phong màu quân đội lái tới
Vào Tết Đoan Ngọ, trời liên tục mưa
Nếu như một năm trước, con đường này chắc chắn đã đầy bùn lầy lội, xe ô tô đi vào cũng bị lún nửa bánh xe
Càng chưa nói lái Đại Đông Phong
Nhưng hôm nay, con đường bùn đã được mở rộng không nói, còn rải thêm một lớp đá vụn rất dầy, rồi dùng cát đào từ trong sông phủ lên trên
Vì vậy Đại Đông Phong đi qua, đi lập êm không hề gặp khó khăn
Tài xế nhìn thấy người, còn lò đầu ra huýt sáo với đám người Giang Châu Trần Mã Long
Trần Mã Long cảm khái nói:
"Thấm Mai, thôn Lý Thất của em, trông khá thật đó
Trần Mã Long nói: "Chỉ là đường hay xấu chút, tối nay anh bỏ tiền, xây một con đường đường xi măng
Thông thẳng đến cổng nhà chúng ta
Giang Thấm Mai sửng sốt, mặt đỏ lên, lập tức đánh cái bốp vào người của Trần Mã Long
"Nói cái gì đó
Nhiều người như vậy đều nghe được, để người ta cười cho đấy
Dường như nghe tiếng của Đại Đông Phong, từ những ngôi nhà hai bên đường có không ít người đều lò đầu ra nhìn, kết quả là nhìn thấy đám người Giang Châu
"Ai nha
Là Giang Châu đã trở về
Thật đúng là đã lâu không gặp
Trắng quá
Hình như trông còn cao to hơn nữa nha
"Yêu
Đây không phải là cháu gái của Giang lão tam sao
Lớn như vậy rồi sao
Trông cũng cao hơn, đáng yêu hơn, con trai Giang lão tam có tiền đồ lắm đó
"Đó không phải là Thấm Mai sao
Người đứng bên cạnh cô ấy là ai vậy
Trông lạ vậy
Đeo dây chuyền vàng
Còn mang giày da trâu nữa
Ha ha
~~~
Tiếp đó, vài người phụ nữ trong thôn lại bàn tán về đôi giày da trâu của Trần Mã Long
Trần Mã Long thì cực kỳ phiền muộn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Y lầm bầm hai câu, đi tới, đưa tay thúc vào bắp tay của Giang Châu
"Chuyện gì vậy
Những người phụ nữ này trông lạ quá nha, nhìn chằm chằm giầy của anh để làm chi
Câu hỏi này của Trần Mã Long hết sức buồn cười
Giang Châu đang một tay bung dù cho Liễu Mộng Ly, tay kia ôm Đoàn Đoàn, nghe vậy bèn cho Trần Mã Long một ánh mắt chỉ hiểu mà không diễn đạt được bằng lời
"Lát nữa anh sẽ biết
Trần Mã Long rất phiền muộn
Y là con rể tới nhà ra mắt cha mẹ vợ, dĩ nhiên phải ăn mặc cho đẹp một chút, không thể để cho người ta chê cười không đúng sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu không, đôi giày da trâu cứng ngắc này, sao thoải mái bằng dép cho được
Chưa nhắc tới sợi dây chuyền vàng nặng c.h.ị.c.h này nữa
Đoạn đường đám người Giang Châu từ cửa thôn đi trở về, dọc đường đều không ngừng chào hỏi người trong thôn, đến khi trở về nhà cũng đã mất hơn nửa giờ
Mà trong giầy da trâu của Trần Mã Long, đã sớm ướt nhẹt, đến nỗi hình thành một lớp da trên chân y, bộ vest trên người thì càng khỏi phải nói
Không khí vừa ngột ngạt vừa nóng, nông thôn muỗi nhiều, đây chính là thời điểm có rất nhiều muỗi, phần cơ thể trần rắn chắc của y lập tức thu hút cả đám muỗi bu tới
Trần Mã Long đứng ở cửa sân, dọc theo đường đi đều tán dóc với Giang Châu, lúc này thật đến rồi, y lại không nói gì
Dọc đường đi Giang Minh nghe đến điên đầu, cũng bất thình lình nói một câu: "Sao không nói nữa
Cha mẹ anh đều đang ở trong nhà đợi chúng ta đấy
Trần Mã Long: "..
M* kiếp
Y căng thẳng
Nhưng đám con nít Giang Hạo Minh cùng Đoàn Đoàn Viên Viên còn có Đại Phi Tiểu Phi, nào biết những khúc chiết phức tạp giữa những người lớn với nhau
Lập tức đẩy cửa ra, hài lòng gọi lớn
"Ông nội
Bà nội
Cháu về rồi
"Ông ngoại
Bà ngoại
Là chúng cháu chúng cháu
Trong nhà, Giang Phúc Quốc đang hút t.h.u.ố.c lá rời, Tề Ái Phân đang ở sau bếp
Ăn lương thực loại tốt, gạo trắng mì sợi, đầu năm trước ông đã ăn no căng bụng rồi, bây giờ đừng nói gạo mì, ngay cả thịt kho tàu, ông cũng có thể ăn đến ngán mà thôi
"Ai nha
Đã sao rồi về
Bọn nhỏ đã trở về
Tề Ái Phân vội xoa xoa hai bàn tay ở trên tạp dề, vui mừng quay đầu gọi Giang Phúc Quốc: "Ông sao vậy
Sao còn không đi mở cửa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giang Phúc Quốc giật mình sau khi nghe tiếng vợ gọi, vội vàng gõ tẩu t.h.u.ố.c lá rời xuống dưới đất, đứng dậy chạy ra bên ngoài
"Bà lo chuyện của bà sao
Tôi có thể không nghe thấy hay sao
Ông lẩm bẩm, chạy nhanh ra cửa, vừa kéo cửa ra, lập tức liền nhìn thấy cháu trai cháu gái còn có hai đứa cháu ngoại nhào thẳng vào trong n.g.ự.c của mình
"Ông nội
Ông nội
"Ông ngoại
Ông ngoại
Ông ông nội nội nội ngoại ngoại ngoại, cứ giống như một đám chim sẻ nhỏ
Giang Phúc Quốc rất vui, cắm t.h.u.ố.c lá rời trong tay vào hông, vội khom người xuống ôm lấy Đoàn Đoàn Viên Viên
"Ôi, cháu gái bảo bối của ông trưởng thành rồi
Chậc
Nặng thế
Ông nội ôm cũng không nổi
Ông mới vừa nói xong, Tề Ái Phân đã tới
Bà trừng mắt với ông chồng, vội "phi phi phi"
"Nói cái gì đó
Ăn với chả nói, không được nói với con nít như vậy
Một năm qua khí sắc của Tề Ái Phân cũng tốt hơn nhiều, giờ nhà kiếm tiền quá nhiều, bà đã tính thử, cho dù sau này không kiếm được tiền, bà chi tiêu tiết kiệm, cũng có thể sống dư dả cả đời
Tư duy của phụ nữ nông thôn đơn giản như vậy đó
Mấy đứa con nít lại quấn lấy Tề Ái Phân đòi kẹo ăn, sau đó cả đám người đều bước vào sân
Trong viện rốt cục náo nhiệt
Trần Mã Long cũng theo vào, y vẫn trầm mặc
Thế nhưng Giang Châu biết, y căng thẳng đến mức nói không ra lời
Sắc mặt trắng bệch, thân thể cứng ngắc, thậm chí..
Bước đi cũng bắt đầu cứng ngắc như con rối
Giang Châu thật sự nhịn không được, đi tới, dùng cùi chỏ thúc nhẹ y
"Anh Long, anh đừng như thế, anh như vậy, cha mẹ em không chừng nghi ngờ chị ba em tìm một người không thể tự lo liệu sinh hoạt trở về đấy
Trần Mã Long nghe mà loạng choạng, lập tức không còn dáng đi cứng ngắc như con rối nữa
"Con ** nó..
cám ơn em
Giang Châu tỉnh bơ đáp: "Khách sáo rồi
Mấy người vào sân, Tề Ái Phân vội bưng tới cho mỗi người một tô mì
Một người một quả trứng chần nước sôi, một món rau, thả ít xì dầu, hẹ, muối, cuối cùng lấy thìa múc một thìa mỡ lợn cho vào bát của mỗi người
Chậc chậc
Hương vị này ngon đến nỗi người ta có thể húp cạn nước mì
Tề Ái Phân luôn lặng lẽ quan sát Trần Mã Long, nhìn dáng vẻ của y, lại nhìn thấy dây chuyền vàng lớn, bà thấy rất lo
Bà bưng một bát mì lớn, đổ ba quả trứng gà tươi, phóng tới trước mặt của Trần Mã Long
"Cháu ăn đi
Tề Ái Phân tươi cười nói
Trần Mã Long vội đứng lên, tự tay tiếp nhận, y nói: "Cảm ơn mẹ
Câu nói này, cực kỳ vang dội
Mọi người trong sân: "???"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.