Có Không Giữ, Mất Đừng Hối Hận

Chương 463: Bị cắm sừng





Thần sắc trong mắt Giang Minh Phàm chập chờn bất định, y nghiến răng nghiến lợi, hai má hóp lại, trên trán nổi lên gân xanh, nhìn chằm chằm vào Đặng Thúy Hồng, gằn từng chữ: "Đặng Thúy Hồng, tôi cho cô một cơ hội, tốt nhất là nên nói lại mấy lời kia cho rõ ràng
Đây tuyệt đối là một lời đe dọa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tuy nhiên, lần này tâm của Đặng Thúy Hồng sớm đã đã c.h.ế.t rồi
Cô cười thảm, nước mắt lăn dài, nhìn chằm chằm vào Giang Minh Phàm, trong mắt anh cô không tìm thấy chút tình nghĩa nào của ngày xưa nữa
Chỉ có sự ghê tởm và lạnh lẽo
Cái dây cung vẫn luôn bị kéo căng trong đầu Đặng Thúy Hồng đột nhiên bật ra
"Ta nói dối sao
Cô cười ha ha hai tiếng, nghe vừa bi thương lại vừa mỉa mai
"Thế nhưng, những biên lai chuyển tiền đó sẽ không nói dối, và những bức thư tình mà ngươi viết cho ta sẽ không nói dối
Giang Minh Phàm, ngươi đúng là kẻ lòng dạ độc ác
Vì để biến thành phượng hoàng để leo lên Kinh Đô mà nhẫn tâm bỏ rơi ta
Đây chính là người có học sao
Quả là tâm địa độc ác
Ở vùng quê, việc một cô gái đẫm nước mắt xác nhận từng câu từng chữ như vậy khiến cho những người xung quanh vô cùng thương cảm
"Ôi, cô gái nhà họ Đặng này thật là đáng thương
Chẳng trách, lúc trước tôi còn thấy hai người ấy đi cùng nhau, nhưng mà đấy là hai năm trước rồi
Hóa ra con trai của nhà lão Giang này lại có dã tâm sâu đến như vậy
"Đúng vậy nha
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu bọn họ thật sự không có việc gì, thì con gái nhà người làm sao có thể nói ra lời như vậy được
Chẳng lẽ không cần cả thanh danh được sao
Nhìn xem, thật đáng thương, nam nhân này thật sự không phải là đồ tốt
"Hắc
Ta thấy không chừng con gái của vị thủ trưởng ở Bắc Kinh kia cũng bị lừa tới đây đấy
Ai mà biết được
"
~~~
Những âm thanh chuyện phiếm chói tai kia lọt vào trong tai đám người Trần Hồng Mai
Trần Hồng Mai giờ đang cực kỳ lo lắng
Bà ba chân bốn cẳng chạy tới bên cạnh Giang Minh Phàm rồi vươn tay nắm lấy cánh tay y lắc lắc, thì thào nói: "Con trai à, chuyện gì xảy ra vậy
Con mau giải thích với mọi người đi, nhìn Thiến Thiến xem, người ta nhất định là đang tức giận
Con mau đến dỗ dành cô ấy đi
Giang Minh Phàm nghe vậy liền nghiêng đầu nhìn thoáng qua Địch Thiến Thiến
Quả nhiên, sắc mặt của Địch Thiến Thiến rất khó coi, có chút nhợt nhạt
Giang Minh Phàm hít một hơi sâu, rốt cuộc cũng đưa ra quyết định, một chút thương hại cuối cùng trong mắt y đều đã chuyển thành quyết tâm
Việc đã đến nước này, y không cần cho cô ta thêm mặt mũi nào nữa
"Đặng Thúy Hồng, cô nhất định phải khiến cho tôi nói ra sự thật phải không
Thần sắc Giang Minh Phàm trở lên khó lường, đột nhiên lớn tiếng nói: "Tôi vốn dĩ muốn lưu lại cho cô một chút mặt mũi, thế nhưng giờ đây đều là những gì cô tự tìm đấy
Đặng Thúy Hồng ngẩng đầu nhìn y, trong đôi mắt tràn đầy tia m.á.u đều là nước mắt
Cô cười cười nhìn y chằm chằm: "Ngươi nói cho ta xem, ta tự tìm những cái gì
Lúc trước nghe lời ngươi làm những việc sai trái kia, là do ta tự tìm sao
Ta thích ngươi, mới là do ta tự tìm
Nước mắt cô trào ra, không nhịn được nữa, thân thể gầy yếu run rẩy dựa vào tường
Tình cảnh này, lập tức khiến cho mọi người thông cảm
Có người không chịu được nữa, chuẩn bị đến nói đỡ cho Đặng Thúy Hồng
Thế nhưng chỉ một khắc sau, mọi người lại nghe thấy Giang Minh Phàm lạnh lùng nói: "Thật sao
Nếu như cô thật sự thích tôi như vậy, nếu thật sự toàn tâm toàn ý muốn ở với tôi, tại sao cô lại có quan hệ với người đàn ông khác
Việc này lộ ra ngoài, lập tức giống như là một tiếng sét giữa trời quang, khiến cho toàn bộ thôn dân Lý Thất sững sờ
Cái gì
Quan hệ với một người đàn ông khác sao
Chuyện này là sao vậy
Đặng Thúy Hồng cũng sửng sốt
Giang Minh Phàm quay đầu nhìn thoáng qua Địch Thiến Thiến, sau đó liếc nhìn những người đang dò xét ở đây, lớn tiếng nói: "Thưa các cô các chú, vốn cháu không muốn nói ra để lưu lại cho cô ta một chút mặt mũi, nhưng bây giờ Đặng Thúy Hồng lại chặn trước cửa nhà cháu nói này nói kia, cháu cũng không thể để cho cha mẹ chịu sự ủy khuất này được
"
Y trông rất là buồn bã cùng phẫn nộ, tiếp tục nói: "Không sai, năm ấy cháu thực sự là có quan hệ với Đặng Thúy Hồng, vào thời điểm đó cháu đích xác là thích cô ấy
"Cô ấy nói là cô ấy gửi tiền cho cháu
Nhưng mà lần nào cháu từ Bắc Kinh trở về mà không mang quà cho cô ấy chứ
"Người yêu với nhau, thì việc này chẳng phải là rất bình thường sao
Cháu cũng đến việc tốt nghiệp rồi sẽ đến nhà cô ấy cầu hôn
Nhưng mà… một năm trước cháu lại phát hiện ra cô ấy cắm sừng cháu, lên giường với người đàn ông khác
"
Nam nhân nào chịu đựng được điều này chứ
Nếu mọi người không tin thì cứ hỏi cô ấy, lần đầu tiên của cô ấy cũng là cho người đàn ông kia
Phải nói rằng kỹ năng diễn xuất của Giang Minh Phàm thật là xuất sắc
Vừa nói xong, mắt y liền hơi phiếm hồng, như thể y đã nói ra được điều gì đó mà y đang kìm nén cùng ủy khuất bấy lâu nay
Bị cắm sừng
Loại chuyện này, chỉ cần là đàn ông đều có thể cảm động lây, hơn nữa phụ nữ ở thời đại này thì vẫn bị trói buộc bởi những tư tưởng mang nặng tính phong kiến cùng cổ hủ, thậm chí còn phụ thuộc vào nam quyền
Bỏi vậy, khi nghe thấy điều này thì tất cả mọi người đều đột nhiên im lặng
Giang Minh Phàm quay người, nhìn về phía Địch Thiến Thiến, một giọt nước mắt mười phần đúng lúc lăn xuống từ khóe mắt xuống đất
Y cắn chặt răng, một lúc lâu sau anh mới đưa tay ra đỡ lấy bờ vai cô, nhẹ nhàng nói: "Thiến Thiến, anh xin lỗi
Anh cứ nghĩ chuyện đã xong rồi nên không nói cho em biết
Dù sao quá khứ cũng chỉ là quá khứ, bây giờ anh muốn chỉ cần chúng ta ở bên nhau là hạnh phúc lắm rồi, em nghĩ sao
Địch Thiến Thiến nhìn người nam nhân trước mắt này, bỗng nhiên có chút đau lòng
Bị cắm sừng, chuyện ủy khuất lớn như vậy mà không nói cho cô ngay từ đầu, lại vẫn luôn nhẫn nhịn, sau cùng bất đắc dĩ mới phải nói ra
Trong nội tâm cô cũng nhẹ nhõm hơn rất nhiều
Cơ vươn tay, vỗ vỗ lên mu bàn tay Giang Minh Phàm, kiên định mà ôn nhu nói: "Anh cứ yên tâm, em không so đo chuyện này đâu
Anh nói đúng, quá khứ cũng chỉ là quá khứ mà thôi, cứ để nói trôi qua đi
Giang Minh Phàm nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm
Thôn dân xung quanh nghe xong cũng thay đổi giọng điệu
Sắc mặt bọn họ nhìn Đặng Thúy Hồng cũng trở lên lạ lẫm
"Thế mà tôi còn đau lòng hộ cho cô nương này, nào biết cô ta thế mà lại đi cắm sừng người ta chứ
"Đúng vậy nha
Tốt xấu gì Giang Minh Phàm cũng là sinh viên đại học, tốt nghiệp xong là sẽ được ăn cơm của nhà nước
Thế mà chớp mắt một cái lại bị người ta cắm cho một cặp sừng rồi, thanh danh quả thực là bị người ta vấy bẩn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Nếu cô kia mà là vợ của ta, kiểu gì ta cũng phải đánh c.h.ế.t nàng

Giờ phút này, cả người Đặng Thúy Hồng giống như bị người ta tạt một chậu nước lạnh
Khuôn mặt Đặng Thúy Hồng tái đi một cách đáng sợ, cô ngồi bệt xuống đất, dựa hẳn người vào tường
Cô lấy hai tay mặt, lúc đầu thì cười, nhưng khi cười xong thì nước mắt cứ thế mà chảy ròng ròng qua kẽ ngón tay
Đúng là báo ứng luân hồi rồi
Cắm sừng sao
Năm đó, Giang Minh Phàm đã năn nỉ cô, xui cô đi tìm Lý Cảnh Bình để vay tiền
Y nói rằng muốn làm ăn ở Bắc Kinh, bao giờ kinh doanh kiếm được nhiều tiền thì sẽ trở về hỏi cưới cô
Cô cũng đã gặp qua Lý Cảnh Bình hai lần, biết rằng người này là kẻ không dễ trêu chọc
Nhưng… vẫn chính là do y
Chính y năm lần bảy lượt cầu xin cô, nói với cô rằng sau khi kiếm được nhiều tiền sẽ đến cầu hôn cô
Đến lúc ấy thì cô mới đi tìm Lý Cảnh Bình
Cũng chính lần đó, chính lần đó là lần cô mất đi bản thân, triệt để cho người ta chà đạp cơ thể mình
Lại những lần sau, cô như thể dính phải bùa mê thuốc lú, triệt để đặt hết niềm tin vào Giang Minh Phàm
Y nói bản thân không chán ghét cô, cả đời này y sẽ lo cho cô, lúc nào kiếm được tiền sẽ quay lại lập tức cưới cô...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.