Có Không Giữ, Mất Đừng Hối Hận

Chương 5: Kiếm tiền! Kiếm tiền! Kiếm tiền (1)





"Xong rồi
Đoàn Đoàn Viên Viên rửa tay ăn cơm nào
Giang Châu nhẹ nhàng thở ra, sau đó vội gọi hai cô con gái
Hai cô bé đã sớm không chờ nổi nữa
Lập tức vội chạy bạch bạch đến bên vạc nước, dùng muôi múc nước rửa tay cho nhau
"Em cũng ăn đi
Giang Châu lấy ra 4 đôi đũa từ trong ống gỗ, lại cầm 4 cái bát thiếu miệng, quay người nói với Liễu Mộng Ly
Liễu Mộng Ly lúc này vẫn còn sững sờ
Lúc Giang Châu gọi mình, nàng mới có phản ứng
Một chiếc bàn bát tiên cũ kỹ làm bằng gỗ
Đây chính là toàn bộ gia sản mà phân gia Giang Châu có được, đương nhiên còn có căn nhà đất cũ nát nhất này
Giang Châu chọn những con cá nhỏ gần như không có xương cho hai tiểu nãi, và đặt chúng vào bát của chúng
Lại cầm lấy bát của Liễu Mộng Ly, chuẩn bị múc cho nàng một bát canh cá trích
Liễu Mộng Ly quá gầy
Cánh tay gầy đến mức gần như chỉ cần bóp là vỡ nát
Liễu Mộng Ly thấy Giang Châu định múc canh cá diếc cho mình, vội khoát khoát tay muốn từ chối
"Cho bọn nhỏ ăn cả đi, tôi không.....
"Không thể
Giang Châu biết nàng muốn để dành thức ăn cho Đoàn Đoàn Viên Viên
Hắn tự mình múc một muôi canh cá vào bát đặt ở trước mặt của nàng, còn cẩn thận đổi phương hướng chỗ mẻ của bát
"Chỉ khi em chăm sóc tốt bản thân, mới có thể chăm sóc tốt Đoàn Đoàn Viên Viên
Giang Châu chăm chú nhìn nàng, nói: "Em yên tâm, từ nay về sau, anh sẽ để cho em cùng Đoàn Đoàn Viên Viên ăn cơm no
Liễu Mộng Ly run rẩy từ tận đáy lòng
Cô nhìn bát canh cá trích bày ở trước mặt, hốc mắt cay cay, như có sương mù bao phủ trước mặt, suýt chút nữa không cần được giọt nước mắt chực trào bởi nỗi niềm đã quá nhiều đắng cay
Giang Châu.....
Lẽ nào thật sự thay đổi rồi sao
Hay là… cô đang nằm mơ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
~~~
Vào đêm hôm đó
Hai đứa con nít hiếm khi được ăn một bữa no
Tối nay hai đứa con nít ngủ sớm, ngủ cực kỳ ngon ơi là ngon
Giang Châu cùng Liễu Mộng Ly vẫn chia giường ngủ
Hai người vốn không có cơ sở tình cảm nào cả, Liễu Mộng Ly là thanh niên trí thức xuống nông thôn, năm đó uống rượu say, mơ mơ hồ hồ phát sinh quan hệ cùng Giang Châu, có con, hai năm trở lại đây, nàng bởi vì Đoàn Đoàn Viên Viên, cắn răng chịu đựng chấp nhận ở lại nơi này
Khoảng cách giữa hai người không phải cách một lớp vải, mà chính là cách một ngọn núi
Thanh niên trí thức xuống nông thôn, dù gì bên trong có chút kiêu ngạo, Liễu Mộng Ly luôn lạnh lùng đối với Giang Châu, đây cũng là nguyên nhân vì sao đời trước Giang Châu luôn không đánh thì mắng Liễu Mộng Ly
Chỉ là lúc này trọng sinh, Giang Châu đã hiểu rõ, nhiều khi, trừ ái tình, còn có trách nhiệm
Liễu Mộng Ly là vợ của mình, Đoàn Đoàn Viên Viên là con của mình
Hắn phải gánh vác trách nhiệm này
- Lạch cạch..
Trong bóng tối, bỗng truyền vang lên một âm thanh
Giang Châu vốn ngủ trên giường rơm ở bên ngoài, sợ Liễu Mộng Ly làm việc ngu ngốc
Lúc nghe thấy âm thanh này, hắn lập tức bừng tỉnh, vội vã đứng dậy nhìn ra bên ngoài
Vừa nhìn..
Hắn lập tức sửng sốt
Trong sân nhỏ
Liễu Mộng Ly.....
Đang tắm
ánh trăng chiếu nghiêng xuống, phủ kín toàn bộ sân nhỏ
Vạc nước duy nhất trong nhà ở tại túp lều tranh trong bếp, Liễu Mộng Ly để cho, tiện thường xuyên nhân lúc nửa đêm khi hai con đã ngủ say, đi đến bên vạc nước để múc nước tắm rửa, kỳ cọ
Dung mạo của nàng cực đẹp
Từ trong xương tuỷ mang theo một cỗ kiêu ngạo thanh tú mà phụ nữ nông thôn bình thường không có được
Làn da rất trắng, mái tóc màu đen xõa dài trên bờ vai tròn nhỏ, da thịt mịn màng như da em bé
Rõ ràng làm mọi công việc nhà nông trong nhà, nhưng nhìn không ra chút gì thô ráp
Một khuôn mặt to cỡ bàn tay, ngũ quan tuyệt mỹ, trong đôi mắt đen trắng rõ ràng có sự dẻo dai không thua gì cỏ dại, lúc này ánh trăng bị vò nát nhét vào trong mắt của nàng, càng khiến khuôn mặt nhỏ m.ô.n.g lung ánh mắt rực rỡ
Mí mắt của Giang Châu nhảy lên
Hắn biết nhìn lén người ta tắm rửa không tốt, nhưng hắn cũng thật sự sợ nàng làm việc ngốc nghếch
Bởi vậy, hắn cũng chỉ có thể thỉnh thoảng vụng trộm nhìn một chút
Xác nhận Liễu Mộng Ly vẫn còn
Nhưng nếu muốn người không biết trừ phi mình đừng làm, ngay lúc Giang Châu ngẩng đầu chuẩn bị nhìn Liễu Mộng Ly tiếp, không ngờ vừa ngẩng đầu, bèn đối mặt một đôi mắt đen trắng rõ ràng
Liễu Mộng Ly giật nảy mình, kinh hãi hét nhỏ, cả người lui về sau mấy bước
"Giang Châu, anh… anh là đồ lưu manh
Nàng vừa tức vừa xấu hổ, thân thể nhỏ nhắn run rẩy, nắm đ.ấ.m cũng siết chặt
Giang Châu vội đứng lên giải thích: "Anh thật không có nhìn, anh chỉ sợ em làm chuyện ngốc nghếch
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Liễu Mộng Ly đỏ ửng, nhìn chằm chằm Giang Châu, nhỏ giọng giải thích: "Tôi có thể làm việc ngốc gì chứ
"Ví dụ như, ăn trộm gà
Giang Châu nhìn chằm chằm nàng, ánh mắt sáng rực: "Hôm nay ban ngày anh nghe thấy em nói muốn cho bọn nhỏ ăn gà, anh lập tức thấy lo lắng
"Mộng Ly, vì một con gà, liên luỵ đến con và cuộc đời của chính em, không đáng chút nào
"Hơn nữa, anh cam đoan, sau này nhất định có thể để cho hai con muốn ăn cái gì thì ăn cái đó
Anh xin thề
Hắn nói vừa nghiêm túc lại kiên quyết
Liễu Mộng Ly nhìn hắn, trong lòng nháy mắt dâng lên sóng cả
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nàng cắn môi, nửa ngày mới cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Nhưng… nhưng ngày mai chính là Tết Thanh Minh.....
Tết Thanh Minh, ngày lễ truyền thống, từng nhà đều phải tế tự tổ tiên ăn Thanh Minh Quả
Trong nhà mình đừng nói dùng gạo nếp làm Thanh Minh Quả, cả ăn cũng không có mà ăn
Trên thực tế, tối nay Giang Châu xem như canh đúng rồi
Quả thật cô đã hạ quyết tâm, quyết định làm chuyện vi phạm pháp luật một lần.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.