Có Không Giữ, Mất Đừng Hối Hận

Chương 506: Tìm một người trẻ tuổi tên Trâu Quốc Khải





Chú Vương đương nhiên là cảnh vệ đứng bên ngoài đại viện nhà họ Giang kia, lần này bị Phương Vân Lương cứng rắn kéo đi, nói là có việc cần chú phải đi theo cùng
Không còn cách nào, Vương Đức cũng chỉ đành xin chỉ thị của Phương Chính Dương rồi đi theo anh ra ngoài, vốn ông muốn thay thường phục trước khi ra ngoài nhưng Phương Vân Lương lại không cho, nói rằng mặc bộ quần áo này rất tiện cho công việc
Ông nghe vậy cũng đành chịu, tên tiểu tử Phương Vân Lương này từ nhỏ đã là Thổ Hoàng Đế trong viện, sao dám nói không chứ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thế nên khi vừa lên xe, cả hai đã lập tức thu hút được sự chú ý của rất nhiều người
Trên xe lúc này không có nhiều người lắm, dù sao đây cũng là trạm xuất phát, hai người đến sớm nên chọn một chỗ ngồi gần phía sau để dễ dàng quan sát toàn cảnh
Khi mà xe khởi hành đúng tám giờ, Phương Vân Lương đã toả định được vài người, mấy người còn lại đều là người lớn tuổi, không phù hợp với yêu cầu
Giang Châu đã nói qua điện thoại rằng người cần tìm là một người đàn ông khỏe mạnh với làn da ngăm đen
Đáng tiếc bây giờ trời đã tối, nhìn không rõ mặt người, Phương Vân Lương sau khi ngẫm nghĩ một hồi liền quyết định đợi cho đến điểm dừng cuối cùng, là trạm gần Lang Phường
Chiếc xe lắc lư đi về hướng Lang Phường
Thực ra
Dựa theo ý tưởng của Giang Châu, vốn hắn chỉ định dựa vào mối quan hệ của Phương Vân Lương, để cho anh về thủ đô chuẩn bị trước một chút để chụp mũ Diệp Mẫn Kiệt với danh nghĩa bán hàng giả rồi tống tên súc sinh đó vào tù
Thế nhưng…
Sau khi nhận được rất nhiều thông tin từ NCC, đầu óc hắn liền xoay chuyển nhanh chóng rồi lập ra một kế hoạch khác
Không làm thì thôi, đã làm thì phải nhất kích tất sát
Sau khi hỏi NCC hắn biết được Trâu Quốc Khải sẽ đưa Lưu Á Hồng đi ăn sáng vào đúng ngày 15, điều này chứng tỏ rằng Trâu Quốc Khải chỉ có thể đến Lang Phường bằng tàu hỏa vào đêm ngày 14
Nếu đi cùng ngày 15 thì chắc chắn sẽ không đến kịp
Bởi vậy hắn mới gọi Phương Vân Lương, bảo anh tìm Trâu Quốc Khải trước rồi câu giờ một chút
Giang Châu kể hết mọi chuyện hắn đã hóng hớt được cho Phương Vân Lương nghe, Phương Vân Lương nghe xong liền vui vẻ hợp tác
Dù sao đối với anh mà nói, việc đặt bẫy thì nhìn kiểu gì cũng thấy thú vị
Xe buýt lắc lư chạy trong màn đêm, những người đến thôn trang cuối cùng cũng xuống xe, tức là những người còn lại trên xe sẽ đến Lang Phường
Trên xe lúc này cũng không còn nhiều người
Chỉ còn lại sáu người, trong số đó có hai người trẻ tuổi, ngồi bên trái và bên phải trước mặt Phương Vân Lương
Anh vốn định hỏi thẳng, nhưng chợt nhớ ra làm vậy không khỏi quá đả thảo kinh xà
Thế nên ngay sau đó, anh liền trợn tròn mắt, đột nhiên hét lớn: "Hỏng rồi
Tôi mất ví mất rồi
Tiếng hô này ngay lập tức đánh thức mấy người vốn đang ngủ trên xe, nguyên một đám đang tranh thủ chợp mắt liền ào ào mở mắt ra, nhìn về phía Phương Vân Lương
"Có chuyện gì vậy
Chuyện gì xảy ra vậy
Ai, ví của ai đã bị đánh cắp vậy
"Đúng vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đừng dọa tôi nha
Để tôi xem ví của mình còn không đã
"Ai nha
May mà ví tôi vẫn còn
Cơ mà cũng rất khó lường nha, nhất định trên xe có trộm rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Sáu người kia bắt đầu trò chuyện rôm rả
Tài xế vẫn đang lái xe, căn bản là không quan tâm chuyện này chút nào, dù sao thì chuyện này vẫn thường xuyên xảy ra, nó cũng không làm ảnh hưởng đến việc lái xe của họ đúng không
Phương Vân Lương đứng dậy lớn tiếng nói: "Là tôi bị mất ví
Vốn lúc trước nó vẫn còn ở trong túi áo của tôi, nhất định là bị ai đó trộm mất rồi
Ta mặc kệ
Nhất định phải tra ra, bên trong chứa không ít tiền đâu
"
Phương Vân Lương làm ầm lên, cuối cùng cũng ai đó thắp chiếc đèn chống bão lên, mang đến đặt trước chỗ Phương Vân Lương
Vương Đức cũng đứng lên, ông nhíu mày, ánh mắt sắc bén nhanh chóng quét qua mấy người
"Ồ
Người mặc đồng phục cảnh sát
Ông ta là đồng chí của cảnh sát đấy
"Suỵt, nhỏ giọng lại, để cho ông ấy điều tra
Dù sao chúng ta cũng không ăn trộm
"
"Đúng nha
Có cảnh sát ở đây thế mà lại lại tốt, mấy tên ăn trộm thật sự rất đáng hận
~~~
Mấy người vẫn tiếp tục bàn tán xôn xao, nhưng Vương Đức cũng không để ý tới điều này, ông quay đầu lại nhìn về phía Phương Vân Lương, thấp giọng nói: "Thiếu gia, ví tiền của cậu mất rồi sao
Lát nữa xe dừng lại..
Vương Đức nói còn chưa dứt lời, Phương Vân Lương đã vội vàng nháy mắt một cái ra hiệu cho ông
Vương Đức: "???
"Chú Vương, chỗ này tối như hũ nút cũng không tiện khám xét
Không thì thế này đi, chú cứ ghi hết tên của họ lại
Khi xe dừng, chúng ta sẽ đến đồn cảnh sát để lập biên bản, tra cho nó cẩn thận
Phương Vân Lương mặt không đổi sắc nói
Kỳ thực, những lời này lọt vào tai người trong cuộc, đơn giản chỉ là một câu nói đùa
Bất kể thời đại nào, thì bắt trộm thì luôn phải bắt tận tay, nếu không có bằng chứng thì hình phạt với mấy tên trộm cũng không nghiêm trọng lắm
Vốn theo ý định của Vương Đức, thì ông sẽ trực tiếp soát người trong xe, bắt trộm ngay tại trận, tuyệt đối tên trộm sẽ không chạy trốn được
Không ngờ Phương Vân Lương lại bảo ông đi ghi lại tên của mọi người
Vấn đề là nếu kẻ trộm thực sự ở trong số những người này, ai sẽ nói tên thật của mình ra
Vương Đức: "..
Ông có chút mơ hồ, sau đó lại tự hỏi xem tại sao vị tiểu thiếu gia này ở trong đại viện từ nhỏ đến lớn, thế mà ngay cả chuyện này cũng không biết sao
Cơ mà khi nhìn thấy cái bộ dáng sống c.h.ế.t cũng phải làm kia của Phương Vân Lương, Vương Đức cũng đành phải bất đắc dĩ nghe theo anh
Sau đó ông liền lập tức lớn tiếng nói: "Tôi đến từ cục an ninh Bắc Kinh, hiện tại trong xe có người bị mất đồ, mọi người lấy chứng minh thư hoặc đồ vật có thể chứng minh thân phận ra cho tôi xem
Lập tức tiếng xào cã trong xe lập tức im bặt, thấy đồng chí công an bắt đầu phá án thì mọi người cũng rất phối hợp
Chứng minh thư, thư đề cử, văn kiện… tất cả đều được mọi người lấy hết ra
Ngoại trừ Phương Vân Lương cùng Vương Đức, thì tổng cộng cũng chỉ còn bốn người
Trong bốn người, hai người là thanh niên, hai người còn lại là trung niên, nhìn cách ăn mặc cũng không giống người chân lấm tay bùn
Quả nhiên
Sau khi Vương Đức hô lên thì cả bốn người họ đều lấy thư tiến cử ra
Vương Đức lấy trong túi áo n.g.ự.c ra một cuốn sổ nhỏ, vừa đọc vừa viết mấy cái tên trên thư tiến cử vào trong sổ
Phương Vân Lương cũng nghiêng người nhòm sang, khi nhìn thấy tên của người thanh niên thứ hai thì khóe miệng anh liền nhếch lên, trong đầu thầm đắc ý rằng mình quá là cơ con mẹ nó trí
Trâu Quốc Khải
Chẳng phải đây là cái tên mình đang tìm hay sao
Anh lùi về sau một bước, ngồi trở lại trên ghế, rồi lại giả vờ như đang tìm ví tiền, lo lắng nhìn tới nhìn lui rồi đột nhiên đứng thẳng dậy, lớn tiếng nói: "Ai Nha
Chú à
Cho cháu mượn cái đèn tránh bão nào
Người đàn ông trung niên kia cũng hiểu việc ra sao nên liền đưa cái đèn tránh bão trong tay cho Phương Vân Lương, Phương Vân Lương cầm lấy cái đèn rồi cẩn thận chiếu vào chỗ ngồi
Một lát sau, liền nghe thấy anh hô lên một tiếng "Ai nha
rồi ngay lập tức lấy ra một chiếc ví màu đen từ dưới ghế
"Thật sự là hiểu lầm, hiểu lầm rồi
Phương Vân Lương lớn tiếng nói: "Ví của tôi đây rồi
Mọi người nhìn xem
Tiền vẫn còn ở đây
Thực sự là xin lỗi các vị
Nói rồi Phương Vân Lương mở ví đưa cho Vương Đức xem
Quả nhiên, tiền bên trong vẫn còn nguyên
Mọi người: "..
"Khụ khụ, không sao là tốt rồi
Tiền vẫn còn, sự trong sạch của chúng ta vẫn được bảo toàn
"Đúng vậy
Náo một chút thôi, không sao là tốt rồi
"Ai nha
Vừa hay cũng đến Lang Phường, khởi động tinh thần thế cũng ổn!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.