Có Không Giữ, Mất Đừng Hối Hận

Chương 507: Lòng hư vinh lập tức bành trướng





Nếu là người khác làm ra cái tiểu nháo kịch này thì nhất định mọi người sẽ phàn nàn, nhưng lúc này nếu mà để nhìn về địa vị thì có vẻ Phương Vân Lương cũng không thấp, bên cạnh còn có một người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát nữa, thế nên mọi người lúc này cũng chỉ có thể nói thêm vài câu rồi quay người về chỗ cũ, không nhắc thêm nữa
Những người khác không biết rằng Phương Vân Lương cố tình làm việc này, nhưng Vương Đức lại rất rõ ràng
Ông nghi hoặc nhìn Phương Vân Lương, nhỏ giọng nói: "Tiểu thiếu gia, sao vậy
Trong đêm tối, xe buýt lắc lư lắc lư, Phương Vân Lương nhe răng cười với ông, lắc đầu nói: "Chú Vương, không sao đâu, đừng lo lắng
Vương Đức nghe vậy cũng không hỏi thêm câu nào nữa
Phương Vân Lương liếc mắt nhìn Trâu Quốc Khải, sau đó nghiêng người về phía trước, ném một tờ nhân dân tệ xuống đất rồi đá thêm vài tờ nhân dân tệ nữa xuống dưới ghế của anh ta
Ngay sau đó, khi mà Trâu Quốc Khải đang thu dọn đồ đạc, thì đột nhiên cảm thấy có ai đó vỗ vào vai mình
"Hả
Trâu Quốc Khải quay đầu lại thì thấy một khuôn mặt tươi cười đang nhìn mình, đang định cau mày thì nghe thấy người này nói: "Ồ
Tên anh là Trâu Quốc Khải đúng không
Mười tệ trên mặt đất là của anh à
Khá lắm
Ở thời đại này, ai mà không muốn tiền cơ chứ
Hơn nữa đây còn là một tờ nhân dân tệ
Trong đêm tối, hai mắt Trâu Quốc Khải sáng lên, gã vội vàng cúi người xuống tìm, sau một hồi vất vả tìm kiếm, cuối cùng gã cũng nhìn thấy dưới m.ô.n.g mình có một tờ giấy nhăn nhúm có chữ "Thống nhất", gần ngay chỗ ngồi của Phương Vân Lượng
Trên thực tế, sao Trâu Quốc Khải có thể biết được đây thực sự có phải tiền của gã không
Nhưng bây giờ khi người hỏi tiền có phải của gã không, thì gã chỉ đơn giản là nhanh chóng nhặt tiền lên, nhét vào túi và nói với Phương Vân Lương: "Thực sự là cảm ơn cậu, số tiền này đáng giá nửa tháng lương của tôi đấy
Tất nhiên là gã phải nói lời cảm ơn rồi
Nếu là người tham lam thì sẽ lặng lẽ lấy tiền đi, cơ bản là muốn biết cũng không biết được
Trâu Quốc Khải lúc này mới tin, người này nhất định là đại phú gia
Với sự giúp sức của mấy tờ nhân dân tệ, cả hai đã nhanh chóng làm quen
Không nói những cái khác, chỉ riêng ở Bắc Kinh thôi thì Phương Vân Lương đã có thể coi là một người hiểu biết, hơn nữa anh còn có chú Vương đi cùng, thi thoảng trong lúc trò chuyện còn kể về vài thứ trong quân doanh, khiến cho Trâu Quốc Khải càng trò chuyện càng nhập tâm
Chỉ vài câu, gã đã kể sạch sẽ hết nội tình của mình
Thì ra gã là công nhân một nhà máy cán thép ở ngoại ô Bắc Kinh, gã cũng không còn trẻ, giờ đã hai mươi lăm tuổi, cũng đã đủ tuổi sinh con ở quê rồi
Người nhà lúc nào cũng thúc dục khiến gã cũng đau đầu, sau này cùng bạn đến Lang Phường chơi thì gặp được Lưu Á Hồng
Gã đã trải qua chuyện yêu đương nào đâu chứ
Thế nên là gã ngay lập tức bị cao thủ tình trường - Lưu Á Hồng hớp hồn, sau đó là đắm chìm vào trong thế giới của tình yêu
Gã là người thật thà, bởi vì quanh năm lăn thép nên người toàn là gân cốt, tuy rằng tướng mạo có chút bình thường, nhưng có thể cho người ta cảm nhận được cảm giác an toàn
Lưu Á Hồng cũng đã đến tuổi, thế nên cũng quyết định kiềm chế lại một chút mà kết hôn với một công nhân nhà máy cán thép, đối với cô mà nói thì đây cũng có thể coi là bến đỗ tốt nhất rồi
Hơn nữa khi bỏ Lang Phường mà đến Bắc Kinh sinh sống, ai có thể lần mò được quá khứ của cô nữa
Trâu Quốc Khải kể xong liền cười hắc hắc, gãi gãi đầu, khóe mắt đuôi lông mày tràn đầy hạnh phúc
"Cô ấy cũng chỉ là một tiểu cô nương thôi, cái gì cũng không biết
Lần này tôi đến đây là để đưa cô ấy về nhà ra mắt gia đình
Nếu có thể, chúng tôi sẽ kết hôn vào cuối năm nay
Trâu Quốc Khải lộ ra vẻ mặt chờ mong: "Tôi cũng có tuổi rồi, sinh con sớm một chút cũng tốt, cô ấy còn nói muốn sinh cho tôi đứa con
Phương Vân Lương: "..
Anh nghe câu được câu chăng, cơ mà chung quy lại thì cũng có chút thổn thức
Anh hạ giọng, ho hai tiếng rồi ngập ngừng nói: "Cô ấy thật sự tốt như vậy sao
Nếu cô ấy đến với anh vì tiền thì sao
Trâu Quốc Khải lắc đầu, cẩn thận chỉnh lại cổ áo, lắc đầu thật mạnh rồi nói: "Không thể nào
Tôi ở với cô ấy lâu như vậy mà cô ấy chưa bao giờ tiêu của tôi một xu nào
Ngay cả mua bánh vừng cô ấy cũng giành trả tiền
Làm sao cô ấy có thể đến với tôi vì tiền được
Phương Vân Lương im lặng
Hóa ra đây là..
Hoàn lương sao
Xem chừng nữ nhân kia cũng muốn dừng lại và sống một đời yên ổn rồi
"Anh nói đúng
Phương Vân Lương gật gật đầu, vỗ vỗ vai Trâu Quốc Khải, nói: "Nếu thực sự cô ấy xảy ra chuyện gì, thì đó nhất định là do ai đó đã khi dễ cô ấy
Anh phải bảo vệ tốt cô nương này
Trâu Quốc Khải nghe xong thì mặt trầm xuống, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ai dám khi dễ vợ sắp cưới của ta, ta nhất định sẽ không tha cho hắn
……….
Khi trời đã tảng sáng, Diệp Mẫn Khiết vẫn còn đang quyến luyến về dư vị ôn nhu của mấy ngày qua
Gã thực sự có chút phiêu dạt
Tốt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiền thật sự là thứ tốt, bất kể là người hay vật, chỉ cần cầm "nhân dân tệ" đặt vào tay người ta, thì việc gì cũng có thể làm được
Không nói những cái khác, chỉ riêng Lưu Á Hồng thôi, thì trên thực tế khi gã mới đến Lang Phường thì cũng đã biết tên
Thích mặc váy, toàn thân từ trên xuống dưới đều là hàng nhập khẩu, lúc gã ở cửa hàng bán hàng cũng thường nghe thấy mấy tên nam nhân nghị luận về cô ta
Vẫn luôn có tâm lý ganh đua giữa mọi người với nhau, đặc biệt là nam giới
Ai là người hôm nay nói chuyện với Lưu Á Hồng, ai là người nắm tay cô ấy vào ngày mai, khi nhắc đến chuyện này, khuôn mặt của mấy gã đàn ông kia ít nhiều cũng lộ ra vẻ tự hào và khoe khoang
Nghe một hồi thôi là Diệp Mẫn Kiệt nhất thanh nhị sở
Kể từ khi có tiền trong túi, hoa tâm của gã cũng nhiều hơn, đặc biệt là ở Lang Phường, nơi mà công việc kinh doanh của gã như cá gặp nước, gã đi từng bước theo con đường kinh doanh của Giang Châu mà không gặp bất kỳ trở ngại hay chướng ngại nào
Diệp Mẫn Kiệt không khỏi có chút lâng lâng
Tiền trong túi ngày càng nhiều, tâm tư của gã cũng ngày càng nhiều
Sự thỏa mãn do kiếm được tiền mang lại giờ đã không đủ, mà có tiền thì còn phải có đàn bà, chuỗi ngày u uất trong quá khứ đã trôi qua quá lâu, giờ là lúc để tận hưởng
Sau đó gã liền theo chân một khách hàng quen thuộc đến vũ trường
Lần đầu tiên gặp Lưu Á Hồng gã đã choáng ngợp
Con mẹ nó
Thật là xinh đẹp
Thân hình mảnh mai khi lắc lư uốn éo tỏa ra vô vàn mị lực, chỉ liếc mắt một cái thôi là câu được cả thần hồn của gã đi.
Gã đã sống trong nơm nớp lo sợ hơn 20 năm, khi gặp một cô gái trên đường, gã thậm chí không dám nhìn lần thứ hai, giờ khi nhìn thấy một người phụ nữ như vậy, sao gã có thể cầm lòng được
Sau đó, Diệp Mẫn Kiệt bắt đầu tiếp cận Lưu Á Hồng, gã thấy rằng người phụ nữ này thực sự giống như những gì mấy tên đàn ông kia nói
Có vẻ như ai cũng có thể chơi đùa với cô ta, nhưng sau khi tiếp xúc với ả, gã mới phát hiện ra rằng thực tế ả rất khéo léo, có thể ứng phó với bất kỳ ai
Chạm vào bàn tay nhỏ thì không sao, nhưng nếu thực sự muốn đi sâu vào trong thì khó như lên trời
Điều này khơi dậy ham muốn chinh phục của Diệp Mẫn Kiệt, tiền gã kiếm được thì cũng tiêu được, tiêu vài trăm tệ đối với gã chẳng là cái gì lớn cả
Vài lần như vậy liền thành công hẹn hò được với Lưu Á Hồng
Sau vài lần qua lại, mọi người trong vũ trường đều biết rằng đối tượng mới của Lưu Á Hồng là chủ của một cửa hàng thiết bị điện, là người rất giàu có
Lòng hư vinh của Diệp Mẫn Kiệt được dịp bành trướng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chỉ là, bản thân Diệp Mẫn Kiệt cũng rất rõ ràng, thủ đoạn của ả Lưu Á Hồng kia cực kỳ cao minh, ngoại trừ chạm vào bàn tay nhỏ bé và hôn vào má của ả, thì đừng nói đến cơ thể, đến ngay cả cái miệng nhỏ nhắn kia thậm chí hắn còn chưa hôn được!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.