Có Không Giữ, Mất Đừng Hối Hận

Chương 57: Vận may bùng nổ! Lãnh đạo tỉnh Trần Hữu Chính (1)





Sau khi Giang Phúc Toàn rời đi, ngôi nhà cuối cùng lại yên tĩnh
Đoàn Đoàn Viên Viên không rõ chuyện gì xảy ra, chỉ biết là bầu không khí sai sai
Hai đứa con nít sợ hãi túm chặt góc áo của Liễu Mộng Ly
Liễu Mộng Ly xoa xoa đầu của hai cô con gái bé bỏng
Cô nhìn về phía Giang Châu: "Anh đang lo cho ba sao
Giang Châu đang sửng sờ, nghe vợ nói bèn quay đầu nở nụ cười với cô, ý bảo không sao đâu
"Sáng sớm mai anh sẽ đi tìm chị dâu, hỏi cho rõ, em đừng lo lắng
Lúc này khuôn mặt của Giang Châu mới lộ vẻ vui vẻ như trút được gánh nặng
Liễu Mộng Ly lại có thể chuẩn xác biết hắn đang lo lắng cái gì
"Bên nhà bác cả..
ông nội sẽ nổi giận
Liễu Mộng Ly dừng một chút, nói vào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Hay là,,, giờ tui đi đưa cho bác ấy
Giang Châu lắc đầu
"Nếu như chuyện này truyền đi, không tốt với thanh danh của anh
Liễu Mộng Ly nhíu mày, nhẹ giọng nói: "Anh vừa mới bắt đầu việc buôn bán, nếu như bác cả nói chuyện này ra ngoài, đây chính là bất hiếu, người trong sao có thể đứng về phía anh
Suy cho cùng, đều là lo cho Giang Châu
Giang Châu thầm hiểu rõ
Hắn đi tới, ôm Đoàn Đoàn Viên Viên một trái một phái vào trong lòng
Cúi đầu nhìn qua hai cô con gái bé bỏng, hắn lại nhịn không được lần lượt hôn lên trên đầu của hai cô con gái bé bỏng
"Anh không quan tâm
Giang Châu chậm rãi nói: "Điều kiện tiên quyết của hiếu thuận, là ông đáng để anh hiếu thuận, anh coi ông là ông nội, ông chưa chắc coi anh là cháu nội
"Trong mắt của ông chỉ có Giang Minh Phàm, chuyện tốt sẽ không nghĩ tới chúng ta, cần tiền mới nhớ đến ta, trên đời này không có chuyện tốt như vậy
"Chuyện này, trước không nói bác cả có đi đồn hay không, cho dù đi đồn, anh cũng không ngán, lòng người tự có một cán cân, hơn nữa, chuyện này cũng không ảnh hưởng được việc buôn bán của anh
"Ai sẽ làm khó dễ với tiền
Từng câu từng chữ của Giang Châu điều nói trúng trọng tâm
Trong nháy mắt khiến cho Liễu Mộng Ly an tâm
Tiền này, cô đương nhiên cũng không muốn bỏ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đây chính là từng xu từng xu mà Giang Châu đã phải bao công vất vả mới kiếm được
Nhưng cô cũng biết, Giang Châu trước kia là một người coi mặt mũi còn quan trọng hơn cả tính mạng
Mà bây giờ..
Hiển nhiên Giang Châu đã nghĩ tới tất cả chuyện có thể xảy ra
Hắn cũng chuẩn bị kỹ càng
Liễu Mộng Ly nói: "Nhanh rửa mặt rồi đi ngủ, sáng sớm ngày mai em sẽ đi hỏi
Giang Châu gật đầu, lại tươi cười với vợ
~~~
Ngày hôm sau
Hôm nay Giang Châu dậy sớm, đi đến nhà của trưởng thôn Giang Trường Bảo
Giang Trường Bảo ngồi xổm tại ngưỡng cửa, rút ra tẩu thuốc lá, thấy Giang Châu tới, ông vội vã đứng lên, gõ bã thuốc từ trong tẩu thuốc ra
"Ai nha
Giang Châu, cháu đã đến rồi
Tới vừa đúng lúc
Hôm nay chú đang chuẩn bị đi tìm cháu
Giang Châu ngạc nhiên khi nghe câu này
Chợt cười nói: "Chú, có chuyện gì ạ
"Ai
Xem trí nhớ của cháu đi
Cháu quên chuyện cháu nhờ chú giúp cháu mua mạ sao
Giang Trường Bảo cười nói
Giang Châu nghe vậy, lập tức vỗ đầu cái bộp
"Hai ngày này bận đến hồ đồ, chú, sao ạ
Chuyện này có chuyển biến tốt sao
Giang Trường Bảo nhét thêm thuốc vào tẩu thuốc, nói: "Dĩ nhiên rồi chứ
Tối hôm qua đã có người tìm chú, nói là mạ nhà hắn rất nhiều, đồng ý bán cho ngươi
Sau người đầu tiên này, đêm hôm khuya khoắt chú đang định ngủ, lại có không ít người tới, đều nói đồng ý bán
"Chú nói giờ cháu không có tiền, qua một thời gian ngắn nữa mới trả nữa, bọn họ đều đồng ý
"Thực sự là kỳ quái
Giang Trường Bảo cũng thấy khó hiểu
Hắn không hiểu
Mấy ngày hôm trước, chính ông tìm những người kia hỏi, không có một ai chịu bán
Cũng không biết ngày hôm qua chuyện gì xảy ra
Những người này, lại tìm tới cửa bán mạ
Haizzz
Khiến người khó hiểu
Giang Châu thầm đoán được chuyện gì xảy ra
Hắn cười cười, lại móc ra từ trong túi một tờ nhân dân tệ, đưa cho Giang Trường Bảo
"Chú, số tiền này, chú giúp cháu thanh toán với bọn họ
Giang Châu nói: "Còn dư lại chú cứ giữ, luôn làm phiền chú, cháu ngại lắm ạ
Nhờ vả người ta thì cần phải đền đáp
Đời trước Giang Châu kinh doanh lập nghiệp, hắn hiểu đạo lý này hơn bất cứ ai
Giang Trường Bảo vừa nghe, mới vừa châm lửa rít một hơi thuốc, lập tức sặc ở trong cổ họng
"Khụ khụ
Không được, không được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khụ khụ
Chuyện này không thể được
Giang Trường Bảo nhanh chóng khoát khoát tay
Nói một câu thật lòng, Giang Châu hắn có thể lãng tử hồi đầu, đường đường chính chính làm người lương thiện, Giang Trường Bảo ông coi như cám ơn trời đất
Tiền này
Ông không dám lấy
Giang Châu cười nói: "Chú, nếu chú không lấy thì cháu mới thật không an lòng, hơn nữa, hôm nay cháu cũng có chuyện nhờ chú hỗ trợ..
Giang Trường Bảo: "..
"thấy mình mệnh yểu
Sao ông cứ có cảm giác mình bị chú ý?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.